Dòng Nhớ Trong Sa Mạc
Lãng Mạn

Dòng Nhớ Trong Sa Mạc

25/10/2025 19 chương
Giới thiệu

Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen. Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.Tình yêu và sự hy sinh đan xen.

Chương 5

Phòng nghị sự của biệt phủ Al-Marsi – Dubai, buổi tối.
Đèn chùm hổ phách tỏa ánh ấm xuống mặt bàn dài, nơi bản sơ đồ cổ phần của Blue Crescent Enterprises mở rộng ra như tấm bản đồ vận mệnh. Sheikh Khalida Al-Marsi đứng bên cửa sổ, tay cầm tách trà bạc hà, ánh nhìn dừng lại ở bức ảnh hai đứa trẻ đang chơi ngoài sân.

Ông trầm giọng nói, không quay đầu lại:
— "Hai cháu của ta, vốn được thừa hưởng số cổ phần, nhưng bên Al-Marsi có quy định: người nắm giữ phải mang họ tộc. Do đó..."

Ông quay sang, mắt nhìn thẳng Leen, rồi chuyển sang Trường,
— "...con có đồng ý cho chúng mang họ mẹ không?"

Trường khựng lại một giây. Ánh đèn phản chiếu lên gương mặt rám nắng của anh, bình tĩnh nhưng chan chứa suy nghĩ. Rồi anh khẽ gật đầu, giọng khiêm nhường:
— "Dạ... nếu đó là quy định thừa kế của tộc, thì con cũng chỉ muốn điều tốt cho chúng tôi, chứ con không dám mưu lợi gì, thưa cha."

Căn phòng lặng đi. Tiếng gió đêm luồn qua song cửa, làm ngọn nến bạc chao nhẹ. Sheikh Khalida đặt ly trà xuống, chậm rãi gật đầu.
— "Tốt. Người biết giữ lòng mình như thế, ta mới yên tâm giao máu thịt của ta."

Sau khi nghe ông đề nghị để anh đứng tên một phần cổ phần, Trường khẽ cúi đầu, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
— "Thưa cha, nếu bây giờ cha giao con đứng tên cổ phần, người ta sẽ đàm tiếu không hay về người Việt chúng con. Con không muốn bất kỳ ai nghĩ rằng con đến đây vì lợi ích. Hãy để Leen nắm giữ thay con. Điều quan trọng với con là làm chủ những quyết định thực sự quan trọng trong khảo sát và khai thác ."

Anh ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh nhưng sáng rõ:
— "Chỉ cần cha tin tưởng giao con toàn quyền khảo sát và khoan, con xin nhận trách nhiệm trọn vẹn. Dù thành công hay thất bại, con sẽ chịu hết, không để danh dự nhà Al-Marsi bị tổn hại."

Sheikh Khalida nhìn anh rất lâu, rồi khẽ gật đầu. Nụ cười hiếm hoi lộ ra dưới hàng râu bạc:
— "Ta đã gặp nhiều người ham giữ phần, nhưng ít người dám nói như con. Tốt lắm, Trần Đức Trường. Từ nay, BCE sẽ có một người không cần danh nghĩa mà vẫn có quyền ra lệnh."

Leen đứng bên khung cửa sổ, nhìn ánh đèn Dubai phản chiếu trên kính. Trong ánh nhìn lặng của cô, có cả tự hào, yêu thương và sự biết ơn — vì cha cô cuối cùng đã hiểu vì sao người đàn ông ấy không cần chứng minh bằng họ tộc, mà bằng việc làm.

Căn phòng lặng đi. Ánh nến lay nhẹ, phản chiếu lên mặt bàn ánh vàng mỏng.
Sheikh Khalida nhìn anh thật lâu — cái nhìn vừa ngạc nhiên, vừa thán phục.
Cuối cùng, ông cười khẽ, giọng trầm nhưng ấm:
— "Một người đàn ông biết tự định giá bản thân như con, xứng đáng để người khác tin cậy.
Được. Từ nay, BCE có thêm một người làm vì lý tưởng, chứ không vì quyền lực."

Leen ngồi bên cạnh, lặng lẽ nắm chặt mép áo, mắt rưng rưng. Trong ánh sáng ấm vàng, Trường cúi đầu cảm tạ, còn Sheikh Khalida nâng tách trà bạc hà, như một lời chúc phúc không nói thành lời.

Leen ngồi cạnh, khẽ cúi đầu, ánh mắt rưng rưng nhìn sang Trường. Trong khoảnh khắc ấy, sự khác biệt giữa hai thế giới — hoàng tộc và người thường — tan biến, chỉ còn lại sự kính trọng và niềm tin.