Nếu như Lưu Bị không bỏ chạy khỏi Hứa Đô?
Lịch sử sẽ thay đổi ra sao “nếu như” Lưu Bị thay vì bỏ chạy thì chọn cách ở lại?
Buổi chiều Thanh Mai năm ấy, tiếng sấm rạch ngang trời Hứa Đô không chỉ làm rơi chiếc đũa của Lưu Bị, mà còn đánh rơi cả những toan tính chạy trốn trong đầu ông. Khi Tào Tháo nhìn thẳng vào mắt Bị mà nói: "Anh hùng thiên hạ chỉ có sứ quân và Tháo", Bị hiểu rằng cái bẫy đã sập. Nếu ra đi lúc này, ông sẽ trở thành kẻ thù của Tào Tháo; nếu ở lại, ông phải là một đồng minh hạng nhất. Và Lưu Bị, vị "lập trình viên" đại tài của thời đại, đã chọn rẽ nhánh xác suất 10%: Ở lại.
Thay vì tìm cớ đánh Viên Thuật để đào tẩu, Lưu Bị đã thực hiện một cú xoay chuyển bản ngã kinh điển. Ông quỳ xuống trước Hiến Đế, nhưng ánh mắt lại hướng về Tào Tháo, dâng lên một bản sớ bình định thiên hạ. Lưu Bị tình nguyện làm "thanh gươm nhân nghĩa" cho Thừa tướng, với điều kiện duy nhất: Được ở lại Hứa Đô để bảo vệ tôn thất.
Tào Tháo, vốn là kẻ tôn thờ thực quyền, đã không ngần ngại gật đầu. Tháo cần cái "Danh" của Bị để thu phục lòng dân phương Bắc, nơi họ Viên vẫn còn sức ảnh hưởng quá lớn. Một liên minh "Tào - Lưu" chính thức hình thành. Tào Tháo cung cấp binh mã, lương thảo; Lưu Bị cung cấp danh chính ngôn thuận và nhân nghĩa đạo đức.
Trong những năm tháng tiếp theo, thiên hạ có thể sẽ chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Quan Vũ và Trương Phi dẫn đầu đoàn quân mang cờ hiệu nhà Hán, dưới sự chỉ huy chiến lược của phủ Thừa tướng, lần lượt quét sạch anh em họ Viên và Công Tôn Toản. Ở đâu có Lưu Bị đi qua, ở đó dân chúng không chạy trốn mà mở cửa đón quân triều đình, vì họ tin vào "nhân nghĩa" của Hoàng thúc. Sự kết hợp giữa sức mạnh tàn khốc của họ Tào và lòng bao dung của họ Lưu đã khiến phương Bắc bình định nhanh gấp đôi so với lịch sử thực tế.
Tuy nhiên, đằng sau sự huy hoàng ấy là một ván cờ chính trị nghẹt thở. Lưu Bị thực hiện chiến thuật "Trung thành tuyệt đối" để hóa giải sự nghi kỵ của các mưu sĩ phe Tào. Cứ sau mỗi trận thắng lớn, Bị lại đích thân về Hứa Đô, đến phủ Thừa tướng để trả lại binh phù. Ông chỉ xin giữ đúng 100 quân tinh nhuệ để canh gác cổng thành cho Hiến Đế.
Hành động "tự tước vũ khí" này khiến Tuân Úc và Quách Gia dù nghi ngờ đến mấy cũng không thể tìm ra cớ để sát hại. Tào Tháo, từ chỗ cảnh giác, bắt đầu nảy sinh tâm lý chủ quan. Tháo tin rằng mình đã "thuần hóa" được con rồng họ Lưu, biến Bị thành một lão già an phận thủ thường, chỉ biết lo cho ông cháu Hiến Đế. Nhưng Tháo đã lầm. 100 quân của Lưu Bị tuy ít, nhưng đó là 100 hạt giống trung kiên nhất, ngày đêm huấn luyện ngay trong lòng kinh đô, âm thầm lan tỏa uy tín của Hoàng thúc đến tận từng ngõ ngách của bá quan văn võ.
Lưu Bị không xây dựng lực lượng bằng quân số, ông xây dựng bằng Lòng tin. Trong những đêm trà đàm tại cung cấm, ông đã gieo vào lòng Hiến Đế một hy vọng mới. Ông không xúi giục vua ra mật chiếu hành thích Tào Tháo như Đổng Thừa, vì ông biết đó là con đường chết. Ông dạy vua cách "nhẫn", cách dùng danh nghĩa Thiên tử để ban thưởng cho các tướng họ Tào, khiến họ dần cảm thấy mình là quan nhà Hán hơn là gia nô họ Tào.
Về phần Hiến Đế, sự hiện diện của "ông chú" Lưu Bị như một lá chắn tinh thần vững chắc. Tào Tháo dù chuyên quyền nhưng mỗi khi định chèn ép Thiên tử, nhìn thấy bóng dáng Lưu Bị đứng sừng sững bên cạnh với thanh gươm danh dự, Tháo lại phải thu bớt oai phong. Một thế cân bằng lực lượng kỳ lạ được thiết lập: Tào Tháo nắm thực quyền điều hành giang sơn, nhưng Lưu Bị nắm giữ cái hồn cốt của Hán Thất.
Nếu kịch bản này tiếp diễn đến trận Quan Độ, và nếu theo giả thuyết Tào Tháo tử trận trong một cơn hỗn loạn, thì mạng nhện của họ Tào sẽ tức khắc rạn nứt. Lúc đó, 100 quân tinh nhuệ của Lưu Bị sẽ trở thành 100 lưỡi gươm định mệnh. Không còn "con nhện" Tào Tháo bảo vệ, "quả trứng" Hiến Đế sẽ không rơi vào tay họ Viên, mà sẽ bị chính "ông chú" Hoàng thúc nuốt chửng. Lưu Bị sẽ không cần phải bôn ba qua 3 vương quốc để xưng đế; ông sẽ lên ngôi ngay tại Hứa Đô, mang theo danh nghĩa người kế vị hợp pháp của một dòng tộc vừa "tuyệt tự" trong loạn quân.
Kết thúc của nhánh rẽ này là một triều đại Thục Hán thống nhất ngay từ Trung Nguyên, không có chiến tranh ba nước kéo dài 60 năm, không có thảm cảnh "Ngũ Hồ loạn Hoa". Lưu Bị đã dùng sự nhẫn nhịn và 3 tháng thực tập chính trị ở Hứa Đô để lập trình nên một ván cờ mà ở đó, ông không cần phải là kẻ mạnh nhất về binh lực, nhưng chắc chắn là kẻ đứng vững cuối cùng. Lịch sử không có sự ra đi của Lưu Bị, chỉ có sự im lặng của một con rồng đang chờ ngày thay thế cả bầu trời.
Còn nếu như theo lịch sử Tào Tháo chiến thắng Viên Thiệu?
Trở về từ chiến thắng Quan Độ, Tào Tháo không còn nhìn Lưu Bị bằng ánh mắt của một kẻ bề trên ban ơn nữa. Uy danh của Lưu Bị sau những trận đánh dẹp phe họ Viên đã lên cao đến mức không thể phớt lờ. Thừa tướng hiểu rằng, mình đang nuôi một con rồng ngay trong phủ, nhưng con rồng này lại quá "ngoan ngoãn". Bị vẫn nộp binh phù, vẫn chỉ giữ 100 quân, vẫn hằng ngày cùng Hiến Đế đọc sách. Chính sự "hoàn hảo" ấy lại là thứ khiến Tào Tháo thao thức trắng đêm.
Chúng ta hãy tưởng tượng một màn đối thoại như sau:
Một buổi chiều tại hậu viên, Tháo rót rượu, nhìn Bị rồi cười nhạt: "Huyền Đức, thiên hạ nay đã bình phân nửa, đệ công cao như núi, chỉ giữ 100 quân quét lá trung cung, há chẳng phải là quá phí hoài tài năng sao?"
Lưu Bị điềm tĩnh nâng chén, đôi mắt không một chút gợn sóng: "Thừa tướng dẹp loạn bằng uy, Bị giúp Thừa tướng bằng nhân. Có 100 quân để giữ lễ quân thần, có Thừa tướng để giữ yên xã tắc, Bị thấy thế là đủ. Rồng bay trên trời cao hay ẩn dưới vực sâu, chẳng qua cũng chỉ để đợi lúc trời mưa mà thôi."
Câu trả lời ấy vừa là sự quy phục, vừa là một lời cảnh báo ngầm: Lưu Bị đang "ẩn dưới vực", và ông sẽ không động đậy chừng nào Tào Tháo còn đủ mạnh.
Cục diện lúc này trở thành một thế cộng sinh tàn khốc. Tào Tháo không thể giết Lưu Bị vì Lưu Bị là "linh hồn" giữ chân các cựu thần nhà Hán và làm dịu đi sự phản kháng của lòng dân phương Bắc. Ngược lại, Lưu Bị cũng không thể rời đi vì ông đã cắm rễ quá sâu vào hệ thống chính trị tại Hứa Đô, trở thành một "Thừa tướng không ngai" trong lòng hoàng cung.
Nhà Hán nhờ thế mà kéo dài thêm được 50 năm hưng thịnh giả tạo. Hiến Đế có được sự bảo bọc của Lưu Bị nên không còn bị chèn ép quá đáng. Tào Tháo có được sự hỗ trợ của Quan - Trương nên dẹp yên được các thế lực phương Nam nhanh chóng hơn. Tuy nhiên, mỗi một đạo sắc lệnh ban ra đều phải đi qua hai cửa: Con dấu của Thừa tướng và cái gật đầu của Hoàng thúc.
Sự "nhẫn" của Lưu Bị trong kịch bản này đã đạt đến mức thượng thừa. Ông biến 100 quân tinh nhuệ thành 100 vị giáo quan, âm thầm huấn luyện cho con cháu của các đại thần, gieo rắc tư tưởng "Phò Hán" vào thế hệ trẻ của họ Tào. Để rồi, khi Tào Tháo già yếu và lâm chung, người cầm lấy tay Tháo không phải là Tào Phi, mà là Lưu Bị.
Trận chiến cuối cùng không diễn ra trên sa trường bằng gươm giáo, mà diễn ra trên giường bệnh của kẻ gian hùng. Tào Tháo nhìn Lưu Bị, mỉm cười cay đắng: "Đệ nhẫn cả một đời, chỉ để đợi ngày này sao?". Lưu Bị khẽ vuốt mắt cho đối thủ lớn nhất đời mình, thì thầm: "Huynh xây giang sơn này bằng máu, đệ sẽ giữ nó bằng lòng người. Huynh nghỉ đi, phần còn lại... hãy để họ Lưu lo."
Ngày hôm sau, Lưu Bị bước ra trước bá quan, trên tay không cầm gươm, nhưng 100 quân tinh nhuệ năm xưa nay đã là thống lĩnh của vạn quân, đồng loạt quỳ xuống. Không cần một cuộc đảo chính, không cần một giọt máu rơi tại kinh đô, vương triều mang tên Hán Thất riêng của Lưu Bị chính thức bắt đầu ngay tại nơi nó từng bị đe dọa biến mất.
Sadec's Life