Sa Đec sau Festival lần 2 - Những con số khủng và lời lý giải

06/01/2026 01:55 Cập nhật: 17/01/2026 10:57 Phường Sa Đec
Sa Đec sau Festival lần 2 - Những con số khủng và lời lý giải
Tóm tắt:

400 tỷ đồng doanh thu, 1,2 triệu lượt khách chỉ trong vỏn vẹn 9 ngày Festival Hoa kiểng lần 2 — những con số "biết nói" này đã biến Sa Đéc thành một "thực thể" bùng nổ trên bản đồ du lịch Việt Nam đầu năm 2026. Thế nhưng, đằng sau sự choáng ngợp ấy là một câu hỏi đau đáu: Đây là ánh sáng rực rỡ của một đêm pháo hoa, hay là khởi đầu cho một sự sung túc vĩnh cửu?

Nhìn lại hành trình 9 ngày lễ hội, chúng ta thấy một đồ thị tăng trưởng theo phương thẳng đứng. Nếu những ngày đầu khách chỉ ở mức "vừa đủ đông" để phố phường còn nhịp thở, thì càng về sau, "băng thông" của thành phố hoa dường như đã quá tải. Đỉnh điểm là khoảnh khắc giao thời giữa năm 2025 và 2026, Quảng trường Sa Đéc dường như không còn một chỗ để chen chân.

Hình ảnh các cô chú, các em nhỏ bán trà tắc, nước giải khát bán không kịp thở, thức ăn đồ uống thiếu hụt, ngay cả bao bì cũng không đủ, là một minh chứng sống động cho sức mua khủng khiếp trong những ngày này. Đó là niềm vui của sự bội thu, là cái "tết sớm" cho những người lao động phổ thông quanh khu vực quảng trường và cả ngành dịch vụ Sa Đec nói chung trong dịp lệ hội. Dòng tiền 400 tỷ ấy đã thực sự "tẩu tán" vào từng túi áo của người bán hàng rong, từng quán ăn nhỏ ven đường, tạo nên một sự cộng hưởng kinh tế chưa từng có.

Đỉnh điểm là khoảnh khắc giao thời giữa năm 2025 và 2026, Quảng trường Sa Đéc hầu như không còn chỗ để chen chân. Hình ảnh các cô chú, các em nhỏ bán nước giải khát "trở tay không kịp", hàng quán hầu như không còn ghế trống là minh chứng cho sức mua khủng khiếp. Dòng tiền 400 tỷ ấy đã thực sự "tẩu tán" vào từng túi áo của người bán hàng rong, từng quán ăn nhỏ ven đường.

Tuy nhiên, nỗi bất an trước sự bùng nổ này thực chất không phải là sự lo âu vô cớ. Khi lượng khách tăng đột biến, hệ thống vận hành của thành phố hoa đã chạm ngưỡng giới hạn. Chúng ta hả hê với doanh thu, nhưng liệu có nhìn thấy những khoảnh khắc "vỡ trận" nơi hậu trường?

Đó là khi những nồi nước sâm không kịp nấu để giải nhiệt cho dòng người giữa nắng cháy. Đó là khi những xe hủ tiếu — linh hồn ẩm thực Sa Đéc — không thể về kịp để lấp đầy những chiếc bụng đói của khách phương xa. Và xót xa hơn, là hình ảnh thực khách nhăn nhó bên tô hủ tiếu thiếu đi cọng giá đỗ giòn tan quen thuộc. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy lại khiến chúng ta mất điểm trầm trọng với du khách tỉnh khác.

Sự thiếu hụt ấy không đến từ sự thờ ơ hay chuẩn bị qua loa. Ngược lại, những người con Sa Đéc đã dốc hết sức mình, chuẩn bị nguyên liệu gấp đôi, gấp ba ngày thường với tất cả sự kỳ vọng. Nhưng sức nóng của Festival lần này đã vượt xa mọi kịch bản dự phòng, nó quá mạnh, quá khủng khiếp.

Khi dòng người đổ về như thác lũ, chúng ta mới chợt nhận ra năng lực cung ứng dù đã nỗ lực hết mức vẫn bị 'nghẽn mạch'. Lòng chân thành vẫn không cứu nổi những đêm vỡ trận. Người bán muốn phục vụ tốt nhất, người nấu muốn gửi trao hương vị chuẩn nhất, nhưng 'băng thông' thực tế của một thành phố làng hoa đã bị quá tải hoàn toàn trước sức hút bùng nổ của chính mình.

Sa Đéc không cần thêm những đêm "không còn chỗ chen chân" khiến du khách mệt mỏi ra về. Sa Đéc cần một hệ sinh thái bền bỉ, nơi sự sung túc được chia nhỏ và trải đều trong 365 ngày.

9 ngày Festival vừa qua là một bài kiểm tra năng lực (Stress Test) thành công rực rỡ. Nhưng để sự rực rỡ ấy không tan đi cùng khói pháo hoa, Sa Đéc cần một chiến lược "Rebirth" — tái cấu trúc lại du lịch dựa trên những giá trị tĩnh lặng và sâu sắc hơn của hồn hoa, chứ không chỉ là những con số nhảy múa trên mặt báo.

Tác giả: Trần Minh Quân - sadec's life 2026


Ảnh trích từ (1) Facebook yêu sa đec và Photographer Hiếu Minh Vũ