Điện ảnh Trung Quốc: Sự kém cỏi nấp bóng hào nhoáng
Ngày nay, chỉ cần lướt YouTube, ta dễ dàng bắt gặp những bộ phim Trung Quốc có tấm ảnh bìa (Thumbnail) cực kỳ lung linh: dàn diễn viên "nam thanh nữ tú" với làn da trắng không tì vết, trang phục lộng lẫy, kỹ xảo rực rỡ và những tiêu đề giật gân. Nhưng đối với những khán giả "có sỏi trong đầu", đó chính là tín hiệu báo động đỏ.
Công thức "Hàng rởm" 4.0: Một tấm bìa được thiết kế bằng Photoshop kỹ lưỡng + Một dàn diễn viên "lạ hoắc" (vốn chỉ cần ngoại hình, không cần diễn xuất) = Một bộ phim rỗng tuếch. Nhà sản xuất đổ tiền vào khâu quảng bá thị giác để "câu view", vì họ biết rằng nội dung bên trong không đủ sức để giữ chân người xem lâu dài. Họ chỉ cần bạn click vào, còn việc bạn thất vọng sau 3 phút lướt qua là chuyện đã nằm trong tính toán.
Sự đề phòng - Bản năng tự vệ của khán giả: Việc bạn cảm thấy nghi ngờ ngay khi thấy ảnh bìa quá đẹp mà diễn viên quá lạ chính là một sự "tỉnh thức thẩm mỹ". Khán giả đã quá mệt mỏi với việc bị lừa bởi những vệt màu VFX xanh đỏ hay những gương mặt đơ cứng như tượng sáp. Chúng ta hiểu rằng: Một bộ phim thực sự có giá trị thường không cần phải gồng mình phô trương bằng những tấm bìa quá lộng lẫy; cái giá trị của nó nằm ở cái tên đạo diễn, ở uy tín diễn viên và ở sự chỉn chu trong từng khung hình chân thực.
Nghịch lý của cái Đẹp: Khi cái đẹp trở nên quá dễ dàng tạo ra bằng công nghệ (từ filter mạng xã hội đến Photoshop ảnh bìa), nó bỗng trở nên rẻ tiền. Sự nghi ngờ của bạn chứng minh một điều: Trong một thế giới quá thừa thãi sự hoàn hảo giả tạo, con người bắt đầu thèm khát sự "thô mộc" nhưng có thật.
Đã bao lâu rồi khán giả không được xem một trận quyết đấu thực thụ? Thời của những pha cận chiến "máu lửa" kiểu Sát Phá Lang, nơi Chân Tử Đan và Ngô Kinh phô diễn từng thớ cơ, từng nhịp thở và sự va chạm vật lý khốc liệt, nay đã xa vời.
Thay thế vào đó là những "Range Attack" (đòn đánh tầm xa) đầy màu mè như trong trò chơi điện tử. Nhân vật chỉ cần múa tay, xoay người là hàng loạt luồng sáng bay ra, đối phương tự ngã nhào. Sự lạm dụng VFX này thực chất là một lời thú nhận đầy cay đắng về sự kém cỏi của chỉ đạo võ thuật và sự lười biếng của diễn viên. Khi diễn viên không còn khả năng (hoặc không muốn) thực hiện những động tác khó, họ phó mặc hoàn toàn cho hậu kỳ để tạo ra những vệt sáng xanh đỏ vô hồn.
VFX vốn là để bổ trợ cho trí tưởng tượng, nhưng trong phim cổ trang ngày nay, nó lại làm khán giả liên tưởng đến sự giả tạo:
Đòn đánh thiếu vật lý: Không còn độ nặng của thanh kiếm, không còn sự phản lực của cú đấm. Mọi thứ nhẹ tênh như không khí. Siro thay cho máu: Những vệt máu giả được bôi trát một cách vụng về, hoặc tệ hơn là được vẽ bằng kỹ xảo nhìn không khác gì nước ngọt siro, làm triệt tiêu hoàn toàn sự khốc liệt cần có của một thế giới giang hồ "đao kiếm vô tình".
Sự bội thực này đã đẩy lòng kiên nhẫn của người xem đến giới hạn. Thậm chí, ngay cả những video tóm tắt trên YouTube dài vài phút cũng không đủ sức níu chân họ. Khán giả không còn bị lừa bởi những bộ phim quảng cáo là "đầu tư hàng trăm triệu tệ" nhưng nội dung lại rỗng tuếch và diễn xuất thì đơ cứng như gỗ đá. Họ ngán ngẩm trước những khung hình rực rỡ nhưng thiếu đi cái thần, cái khí chất của một hiệp khách thực thụ.
Một góc nhìn so sánh thú vị: Ngày xưa: Người ta học võ 10 năm để lên phim 1 phút. Khán giả nín thở theo từng chiêu thức. Ngày nay: Diễn viên chỉ cần học múa 1 ngày, dùng VFX 1 tháng để tạo ra một "kiệt tác" ảo diệu. Khán giả lướt qua trong 1 giây vì quá ngấy.
Phim kiếm hiệp mà thiếu đi tính "vật lý" và sự "chân thực" thì chỉ còn là những bức tranh đồ họa vô hồn. Sự tuột dốc này, cũng giống như sự nhạt nhòa của mạng xã hội hay sự hời hợt của phim trinh thám mới, đều phản ánh một thực tế: Khi cái "ảo" lấn át cái "thực", con người sẽ sớm muộn cũng quay lưng.
Sadec's life