Lưu Hoàng Thúc: vì sao phải cao chạy xa bay khỏi Hứa Đô
Vì sao một "Hoàng thúc" danh chính ngôn thuận lại chọn cách cao chạy xa bay thay vì ở lại kinh đô phò tá thiên tử? Đừng vội tin vào những lời tụng ca về lý tưởng phục Hán xa vời. Sự thật có lẽ trần trụi hơn nhiều: Lưu Bị thừa hiểu Tào Tháo quá mạnh, mạnh đến mức không một "con hổ" nào có thể chung chuồng mà bảo toàn được mạng sống. Ở lại bên cạnh nhà vua, giữa cái vòng vây trùng điệp của phe Tào, chẳng khác nào tự thắt thòng lọng vào cổ mình.
Có kẻ sẽ ác ý rằng sự đào thoát đó là bằng chứng của một dã tâm xưng đế đã được lập trình sẵn. Rằng ông ta thà làm vua một cõi còn hơn làm tôi một triều. Thế nhưng, nếu quy kết như vậy thì có phần tội nghiệp cho Lưu Bị. Bởi từ cái thuở kết nghĩa vườn đào, từ những nhát gươm đầu tiên chém vào quân Hoàng Cân để đổi lấy công trạng, Lưu Bị đã tự chọn cho mình một số phận khác. Ông là kẻ đã xác định cuộc đời mình gắn liền với yên ngựa và gió bụi đường trường, chứ không phải là ngồi trên những chiếc ghế nệm êm ái chốn cung đình để chờ ngày bị thanh trừng.
Lưu Bị không phải là Đổng Thừa. Ông có cái đầu lạnh của một kẻ nếm mật nằm gai và sự nhạy cảm của một con thú săn mồi. Nhìn vào cách Đổng Thừa hành động cẩu thả trong mưu đồ ám sát Tào Tháo, Lưu Bị thừa hiểu đó là một con tàu đang chìm. Nếu không bỏ đi, nếu không quyết liệt rũ bùn đứng dậy để tìm một phương trời mới, thì trong danh sách tòng phạm chắc chắn cái tên Lưu Huyền Đức sẽ không thể né khỏi một nhát đao lìa cổ.
Chạy, với Lưu Bị, không phải là hèn. Đó là một sự tháo chạy có chủ đích, một cuộc lùi bước để chuẩn bị cho một cú nhảy vọt lên ngai vàng. Ông không chọn chết chùm cùng những kẻ phù Hán vụng về, mà chọn sống để tự mình định nghĩa lại hai chữ "phục Hán" theo cách của một vị hoàng đế tương lai.
Cái hay của Tam Quốc Diễn Nghĩa không nằm ở những trận đánh vạn quân, mà nằm ở chỗ nó buộc người đời phải soi mình vào nhân vật để rồi tranh cãi không hồi kết. Đặc biệt là với Lưu Bị – người đàn ông nằm giữa ranh giới mong manh của một thánh nhân và một kẻ ngụy quân tử đại tài.
Phe thực dụng: "Diễn tuồng để đổi lấy giang sơn" Những kẻ tôn thờ chủ nghĩa thực tế sẽ chẳng ngần ngại mà bĩu môi: "Ôi dào cái ông Lưu Bị kia! Chẳng qua là một bậc thầy kịch nghệ". Trong mắt họ, những giọt nước mắt rơi đúng lúc, những lần quăng con cứu tướng hay cái mác "Hoàng Thúc" chỉ là những công cụ chính trị rẻ tiền. Họ tin rằng Lưu Bị khóc để mua chuộc lòng người, xưng danh để chiêu mộ hiền tài, chứ thực tâm chẳng có chút lòng tốt nào. Đó là cách nhìn của những người tin rằng trên đời này, mọi sự tử tế đều có giá của nó.
Phe tỉnh táo: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt" Ngược lại, những người có cái nhìn gai góc về sinh tồn sẽ mắng ngay: "Đồ ngu! Ở lại đó cho Tào Tháo nhai xương à?". Họ thấu hiểu cái áp lực nghẹt thở khi phải đối đầu với một bộ óc siêu việt như Tào Tháo. Trong hang cọp, nếu Lưu Bị không sớm cao chạy xa bay, thì chẳng cần tới Tào Tháo ra tay, những cái đầu đầy "sạn" như Quách Gia hay Trình Dục cũng sẽ tìm đủ trăm phương nghìn kế để tiễn ông về nơi chín suối. Với phe này, sự tháo chạy của Lưu Bị không phải là hèn, mà là một phép tính sinh tồn bắt buộc của một kẻ hiểu rõ thời thế.
Sadec's life 2026