Phim lẻ Hong Kong - một đế chế đang lụi tàn
Nếu những năm 90 là một bữa tiệc thượng hạng của điện ảnh Á Đông, thì Hong Kong chính là vị đầu bếp quyền năng nhất. Thế nhưng, vì sao "hương vị" ấy ngày nay lại trở nên nhạt nhòa, thậm chí bị làn sóng Hallyu của Hàn Quốc nhấn chìm?
Thập niên 90: Thời đại của những "Vị Thần" không kỹ xảo: Thập niên 90 là đỉnh cao chói lọi nơi mà số lượng đi đôi với chất lượng điên rồ.
Dàn diễn viên "độc nhất vô nhị": Đó là thời điểm mà mỗi khuôn mặt đều là một thương hiệu. Một Châu Nhuận Phát phong trần, một Lương Triều Vỹ với đôi mắt biết nói, một Trương Mạn Ngọc u sầu hay một Châu Tinh Trì thiên tài biến hóa. Họ trẻ, họ đẹp, nhưng quan trọng nhất là họ diễn như rút ruột rút gan.
Thực dụng và Mãn nhãn: Không cần đến những hiệu ứng CGI nghìn tỷ, phim Hong Kong chinh phục khán giả bằng những màn đấu súng đẫm máu kiểu Ngô Vũ Sâm, những cú đá thật 100% của Thành Long, hay những góc quay đầy chất thơ của Vương Gia Vệ. Người ta xem vì cái "chất đời" và sự liều mạng của những diễn viên đóng thế.
"Vết xe đổ" của sự rập khuôn (Lối mòn một màu): Cái chết của phim Hong Kong không đến từ sự thiếu hụt tài năng, mà đến từ sự tự mãn trong công thức cũ.
Chung một công thức: Khi một bộ phim về Xã hội đen thành công (như Người Trong Giang Hồ), hàng trăm bộ phim tương tự ra đời. Khi phim Trinh thám TVB lên ngôi, người ta chỉ thấy những màn phá án quen thuộc.
Đề tài hạn hẹp: Quanh đi quẩn lại chỉ là: Cảnh sát nằm vùng, ân oán giang hồ, yêu đương tay ba trắc trở và võ thuật cổ trang. Sản xuất mì ăn liền: Để đáp ứng số lượng, nhiều phim được viết kịch bản trong 1 tuần, quay trong 2 tuần. Sự vội vã này khiến chiều sâu văn hóa và sự sáng tạo bị bóp nghẹt. Khán giả bắt đầu thấy "no xôi chán chè" với những tình tiết mà chỉ cần xem 5 phút đầu đã đoán được kết thúc.
Cuộc hoán đổi vương quyền: Tại sao thua Hàn Quốc?
Trong khi Hong Kong mải mê với những khẩu súng đen ngòm và những trận thanh trừng, Hàn Quốc đã âm thầm thực hiện một cuộc cách mạng: Đa dạng hóa nội dung: Điện ảnh Hàn không sợ chạm vào những đề tài nhạy cảm, chính trị, tâm lý tội phạm phức tạp hay những bộ phim tình cảm mang tầm quốc tế (Parasite, Squid Game sau này là kết quả của một quá trình dài). Đầu tư bài bản: Hàn Quốc học theo Hollywood về quy trình sản xuất nhưng giữ vững hồn cốt Á Đông. Trong khi đó, phim Hong Kong ngày nay phần lớn phải dựa vào thị trường Đại Lục, dẫn đến việc bị kiểm duyệt khắt khe, làm mất đi cái "gai góc" đặc sản của mình. Hậu nhân thiếu hụt: Thế hệ vàng của Hong Kong đã già đi (những cái tên như Cổ Thiên Lạc, Chân Tử Đan vẫn phải "gánh team" ở tuổi U60), trong khi lứa diễn viên trẻ bị lép vế về cả khí chất lẫn thực lực so với các "Oppa" Hàn Quốc được đào tạo bài bản.
Một giấc mộng đã tan?
Phim lẻ Hong Kong ngày nay không hẳn đã chết, nhưng nó đang co mình lại trong ký ức của những người hoài cổ. Sự lụi tàn ấy là một bài học đắt giá về việc ngủ quên trên chiến thắng. Khi thế giới chuyển mình sang những câu chuyện mới mẻ, đa tầng nghĩa, thì những khẩu súng của những tay xã hội đen Hong Kong năm nào đã không còn đủ sức để giữ chân khán giả.
SaDec's Online