Võ Tắc Thiên - khi một "thánh nữ"lên ngôi Nữ Hoàng Đế

14/01/2026 14:06 Cập nhật: 16/01/2026 15:27 Giải trí
Võ Tắc Thiên - khi một "thánh nữ"lên ngôi Nữ Hoàng Đế
Tóm tắt:

Trong khi các nhà làm phim cố gắng tô vẽ một "Mị Nương" nạn nhân, một thánh nữ bị hoàn cảnh xô đẩy, thì lịch sử thực sự lại khắc họa một kẻ săn mồi thượng thặng. Đừng nhầm lẫn: Để một người đàn bà có thể ngồi lên đầu thiên hạ trong xã hội phong kiến, kẻ đó không thể là một nhành lan yếu đuối, mà phải là một thanh kiếm sắc lẹm và đẫm máu.

Hậu cung không phải là vườn hoa, đó là lò sát sinh. Những cái chết của Cao Dương Công chúa, Vương Hoàng hậu hay Tiêu Thục Phi không phải là tai nạn, cũng chẳng phải do "yểm bùa". Đó là những quân cờ bị gạt ra khỏi bàn cờ bởi một đối thủ quá độc ác.

Nếu coi hậu cung là một bàn cờ, thì Võ Tắc Thiên không chơi theo luật, bà đập nát bàn cờ để dựng lên một đế chế của riêng mình. Sự thông cảm dành cho bà thường dựa trên sự dối trá của nghệ thuật, trong khi thực tế lại là một chuỗi những thủ đoạn nghịch luân.

Nhân loại thường hay quên rằng, trước khi trở thành Hoàng hậu của Lý Trị, bà đã là Tài nhân của Lý Thế Dân.

Trong xã hội phong kiến lấy lễ giáo làm đầu, việc một người phụ nữ vừa làm vợ cha, vừa làm vợ con là một tội lỗi "trời không dung, đất không tha".

Bà không phải là nạn nhân của tình yêu, mà là một kẻ cơ hội chính trị thượng thừa, dùng nhan sắc và sự lẳng lơ để quyến rũ Lý Trị ngay khi Lý Thế Dân còn đang lâm bệnh. Đây là sự phản bội tột cùng đối với Tiên đế.

Vương và Tiêu: Họ không thua vì kém sắc, họ thua vì không dám tàn nhẫn như Võ Tắc Thiên. Hình phạt chặt tay chân, ngâm rượu không chỉ là sự trả thù, mà là thông điệp kinh hoàng gửi đến toàn bộ hậu cung: "Ai đối đầu với ta, cái chết sẽ là sự giải thoát cuối cùng".

Cao Dương: Một công chúa lừng lẫy cũng bị "bóp mũi" khi không còn giá trị lợi dụng, minh chứng rằng trong mắt Võ Hậu, không có khái niệm người thân, chỉ có khái niệm công cụ quyền lực.

Đấu trường chính trị: kẻ thừa kế thực dụng, Võ Tắc Thiên không tạo ra một đế chế từ hư vô; bà là kẻ hưởng lợi thông minh nhất từ di sản "Trinh Quán chi trị" của Lý Thế Dân.

Bà dựa vào bộ máy vững chắc của chồng và cha chồng để xây nên một triều đại Võ Chu bóng bẩy.

Những gì bà làm là "thay máu" giới tinh hoa bằng những mật thám và "ác lại", biến sự sợ hãi thành công cụ cai trị. Một phi tần làm vợ cả cha lẫn con là tội nghịch luân khó tha, nhưng bà đã dùng máu để rửa sạch những lời đàm tiếu đó.

Thủ đoạn của bà vượt xa mọi trí tưởng tượng của những "nữ chính" cung đấu. Bà dám đánh đổi mạng sống của chính con đẻ để giành lấy vị trí Hoàng hậu – một cái giá mà chỉ những kẻ có dã tâm vô tận mới dám trả.

Bà không cần sự thương hại của nhân gian. Bà cần sự khiếp nhược của quần thần.

Phim ảnh hay vẽ ra cảnh bà bị yểm bùa hay vu khống, nhưng thực chất, Vương và Tiêu chỉ là những nữ nhân "tầm thường" bị một con quỷ dữ quyền lực bóp nghẹt.

Khi đã nắm được quyền lực, bà không chỉ phế truất mà còn ra lệnh tra tấn họ bằng những cách thức man rợ nhất lịch sử hậu cung: chặt hết tay chân rồi ném vào chum rượu cho đến chết. Bà gọi họ là "Trư" (lợn) và "Tịch" (rắn) để sỉ nhục vong linh họ mãi mãi. Sự độc ác này không đến từ sự tự vệ, nó đến từ bản tính tàn nhẫn của một kẻ muốn tiêu diệt tận gốc mọi mầm mống phản kháng.

Võ Tắc Thiên không phải là nạn nhân của lịch sử, bà là người viết lại lịch sử bằng bàn tay sắt. Danh xưng "Nhất Đại Nữ Hoàng" không dành cho một thánh nữ, nó dành cho kẻ thủ đoạn nhất, cô độc nhất và "độc" hơn bất cứ ai trong dòng tộc họ Lý.

 

SaDec's online

Ảnh minh họa trong phim Võ Mị Nương Truyền Kỳ 2016
Ảnh minh họa trong phim Võ Mị Nương Truyền Kỳ 2016