Chương 7
Chị nhân viên khẽ gật, mỉm cười giải thích:
— "Dạ, theo quy định thì giải thưởng được khuyến khích khoản, hạn chế chi tiền mặt. Vậy bên em sẽ hỗ trợ: trước mắt công ty có thể tạm ứng cho anh chị 200 triệu tiền mặt, còn lại 3 tỷ 400 triệu em sẽ báo ngân hàng mở khóa lại tài khoản cho chị, rồi chuyển ngay trong ngày."
Trinh ngồi bần thần, vừa ngượng vừa mừng. Hùng nắm chặt tay cô, mắt vẫn chưa tin nổi tai mình. Hai đứa nghèo rớt mồng tơi, nay bỗng thành tỷ phú — mà lòng run run, cứ sợ như đang mơ.
Nhân viên đưa tờ giấy chứng nhận trúng thưởng cùng cây bút bi. Hùng run đến mức cầm bút không nổi, chữ ký cứ ngoằn ngoèo như đứa trẻ tập viết. Trinh đứng bên, vừa nín cười vừa nín thở, tim đập thình thịch.
Một lát sau, chị nhân viên trao cho họ cọc tiền 200 triệu toàn là giấy 500 ngàn.
— "Anh chị đếm lại giùm em. Số tiền còn lại sẽ chuyển thẳng vào tài khoản của chị trong chiều nay."
Hùng nhận lấy, hai tay run bần bật như đang ôm cục lửa. Trinh cũng chẳng khá hơn, nhìn cọc tiền dày cộp mà hoa cả mắt.
Ra đến bãi giữ xe, Hùng mở yên chiếc wave cà tàng, nhét túi tiền vô ngăn nhỏ vốn quen chứa áo mưa. Anh đóng nắp yên cái cạch , lòng vẫn run:
— "Trời ơi... mới bữa nào còn ăn cơm mực chả cá... giờ ngồi lên đống tiền thế này. Đi đường mà lỡ gió thổi bay cái yên chắc anh xỉu luôn quá."
Trinh ôm chặt lưng Hùng, cả hai nhìn nhau, cười méo xệch. Niềm vui chưa kịp trọn, nỗi lo đã tràn ngập — bởi số tiền quá lớn, so với đời nghèo túng mà họ từng quen sống từng ngày.
Chiều đó, hai đứa run rẩy chạy xe về đến nhà trọ. Trinh mở yên xe, lôi cọc tiền ra, đếm tới đếm lui mà tay vẫn run. Cô quyết định chia đôi: 100 triệu cho Hùng giữ, còn lại 100 triệu thì cất kỹ trong tủ áo.
Ngay sau đó, Trinh trích ra ba triệu đến trả Ngọc Tuấn, nợ mượn tiền thuốc lần trước.
Tuấn đang ngồi bấm điện thoại, thấy xấp sáu tờ polyme đưa tới thì hơi giật mình, nhướn mày:
— "Ủa, sao mày xoay lẹ vậy? Bác gái khỏe chưa mạy? Tiền tao thì không có nhiều, nhưng gấp quá thì cứ nói. Quan trọng không phải là mượn tiền mà là ...đừng có xin nghỉ bất tử giùm tao, tao mệt lắm rồi!"
Trinh cắn môi, cố nhịn cười, chỉ khẽ gật đầu:
— "Dạ, em hiểu mà. Em vẫn làm bình thường thôi."
Cô quay đi, lòng phập phồng vừa buồn cười vừa nhẹ nhõm. Ai mà ngờ, mới hôm qua còn lo cơm từng bữa, nay trong người lại dư tới cả trăm triệu... mà vẫn phải làm như không có gì.
Chiều đó là ngày Trinh được nghỉ về thăm nhà. Cô cười tíu tít, nắm tay Hùng:
— "Hay mình ăn bữa ngon ngon đi, gọi là kỷ niệm... trước giờ có biết hải sản ở nơi sang chảnh là gì đâu."
Hai đứa đèo nhau trên chiếc wave alpha của Hùng, chạy thẳng lên Mũi Né, dừng lại ở một quán hải sản nổi tiếng ngay mặt biển, cách làng chài 2km về phía Hàm Tiến. Quán đông khách, bể kính đầy cua ghẹ, sò huyết, tôm hùm đỏ au nằm ngọ nguậy. Mùi hải sản nướng bốc lên thơm lừng.
Trinh với Hùng lấm la lấm lét, bẽn lẽn dắt xe vào. Bất ngờ, một nhân viên chạy ra, rất nghiêm trang, còn dắt tận tay chiếc wave cà tàng vô bãi giữ. Rồi cô gái mặc đồng phục tươi cười, chìa menu:
— "Dạ, em mời anh chị xem menu."
Mở ra, hai đứa nhìn nhau, tái mặt. Toàn món tiền triệu: tôm hùm nướng 800 k/con, cua thịt 500 nghìn/kg, sò huyết 250 nghìn/kg...
Họ ngồi ngẩn ngơ, phân vân mãi chưa dám gọi.
Nữ nhân viên thấy vậy, nhỏ nhẹ nói:
— "Anh chị ơi, mai là lễ tình nhân. Quán em có combo đặc biệt. Gồm có tôm hùm hai con, cơm chiên, mì xào hải sản, ghẹ hấp, cá mú hấp bia và hai chai bia lạnh. Tất cả chỉ 1 triệu 800 nghìn thôi ạ."
Hùng nuốt khan, quay sang nhìn Trinh. Trinh đỏ mặt, khẽ gật đầu. Lần đầu tiên trong đời, mặc dù là dân xứ biển, họ sắp được ngồi ăn hải sản như "người thành phố".
Hùng với Trinh ngồi xuống bàn ngoài hiên, gió biển lồng lộng. Ban đầu hai đứa cứ lấm la lấm lét, nhìn menu toàn món triệu mà bụng sôi ùng ục. Nhưng nhân viên quán thì rất vô tư, niềm nở coi họ cũng sang trọng như bao khách khác, không phân biệt gì hết.
— "Anh chị cứ thoải mái, combo này bên em bán nhiều lắm, ai cũng thích." — cô gái mỉm cười, dọn khăn lạnh ra bàn.
Lời nói ấy làm Trinh bất giác thở phào. Cô nhìn Hùng, khẽ cười:
— "Thôi, mình kêu đi, có dịp rồi."
Món ăn lần lượt bưng ra: tôm hùm nướng vàng rộm, ghẹ hấp nóng hổi, cá mú thơm lừng, cơm chiên vàng óng, mì xào hải sản bốc khói, thêm hai chai bia lạnh lẽo.
Hùng gắp miếng đầu tiên, nhai chậm rãi, mắt sáng rỡ:
— "Trời ơi... cả đời anh mới biết ăn hải sản có người phục vụ nó ngon dữ vậy."
Trinh bật cười, bẻ con ghẹ, tay run run nhưng miệng tươi rói:
— "Ngon thì ăn đi."
Cả hai dần bớt ngại. Nhân viên vẫn tận tình châm bia, bưng nước đá, chẳng hề tỏ thái độ. Họ được đối xử như khách bình thường — mà với Hùng và Trinh, chỉ chừng đó thôi đã thấy như vừa bước vào một thế giới khác.
Trinh gắp miếng mực, chấm muối ớt rồi buông một câu:
— Ngoài biển có thiếu gì, bán rẻ mạt. Vậy mà vô tới nhà hàng thì một triệu mấy mới ăn được. Bởi mới nói, người làm ra thì hổng dám ăn, chỉ bán để lấy tiền.
Hùng khựng lại, im lặng, rồi gắp thêm cho Trinh miếng cá:
— Ừ... thôi thì hôm nay mình cứ ăn cho ngon, coi như công sức mấy chuyến biển trước.
Hùng loay hoay rút ví, những tờ năm trăm ngàn mới toanh hơi cong mép. Anh nhìn quanh, thấy bàn bên ai cũng kẹp tiền gọn gàng trong bìa da menu rồi đưa. Anh bắt chước làm theo.
Cô nhân viên tươi cười, cúi nhẹ người, khẽ nhận lấy.
Một lát sau, Trinh nhận bìa da tính tiền do cô tiếp viên chìa ra, thấy còn lại hai tờ một trăm ngàn thối lại bên trong. Cô liếc nhìn Hùng – anh vẫn ngồi ngay ngắn, hai tay đan vào nhau dưới bàn, mặt đỏ lên vì lúng túng, nhưng cũng khéo léo nháy mắt với Trinh.
Trinh hiểu ngay, cô lúng túng gấp bìa da lại, đưa cho cô tiếp viên:
__ “Anh chị gởi em đó, cất đi nhé.”
Cô phục vụ tiễn họ ra tận cửa, vẫn giữ nụ cười lễ phép. Đoạn đường dẫn ra bãi xe lát đá sáng bóng, hai bên là hàng cây đèn lồng nhỏ lay nhẹ trong gió.
Hùng đi trước nửa bước, tay vẫn đút túi, cố tỏ vẻ bình thản. Chiếc xe của anh đỗ chót cuối bãi — con xe cũ mèm, sơn tróc loang lổ, đèn pha mờ vàng như mắt người già. Trinh khẽ cúi đầu, tay nắm chặt quai túi, vừa ngượng vừa thấy thương.
Cô tiếp viên vẫn đứng đó, chắp tay cúi chào, giọng nhỏ nhưng chân thành:
__ “Em cảm ơn anh chị nhiều lắm ạ.”
Hùng chỉ kịp gật đầu, cười méo xệch, rồi nhanh tay mở cửa xe. Tiếng máy nổ khục khặc mấy lần mới chịu lên ga.
Gió thổi nhẹ, tóc cô tiếp viên lay lay, còn hai người trong xe nhìn nhau — không ai nói gì, chỉ nghe tiếng máy run theo nhịp tim họ — vừa quê, vừa buồn cười, vừa thấy tội cho chính mình. Trên xe, Hùng thấy mắt cay cay. Không phải vì gió biển, mà là vì cả đời, Trinh lần đầu tiên có thể "boa" cho người khác — cái cảm giác vừa vụng về, vừa tự hào, mà cũng vừa ngập ngừng như sợ làm sai.
Hôm đó, trên đường về nhà, Trinh ghé siêu thị. Cô hí hoáy lựa từng món ngon mà trước giờ cả nhà hiếm khi dám mua: một hộp nho tím nhập khẩu, vài ký thịt bò Úc, một túi gà đông lạnh, thêm hộp sữa chua trái cây và cả bịch snack cho Bích Ngọc.
Về đến nhà trong con hẻm nhỏ, cha mẹ nhìn bàn ăn bày la liệt mà cứ trố mắt. Bích Ngọc hí hửng, vừa cười vừa bốc snack ăn liền.
Trinh còn chở thêm một chiếc tủ lạnh Aqua mới tinh, loại nhỏ gọn, bóng loáng đặt ngay góc bếp. Cô nắm tay mẹ, dúi thêm một xấp tiền mặt:
— "Má giữ giùm con, phòng khi cần. Con còn ở ngoài một mớ, đủ để lo chuyện cấp bách."
Người mẹ bần thần, bàn tay run run ôm chặt xấp tiền, mắt ướt nhòa. Cả đời, bà chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày con gái mình đem về nhiều đến vậy.
Trinh chỉ cười, lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Cô biết, số tiền kia không chỉ là may mắn, mà còn là gánh nặng mới...
Khuya đó, Trinh ngồi trong phòng trọ, mở ứng dụng ngân hàng trên cái điện thoại cũ. Một thông báo sáng rực: 3.400.000.000đ được cộng vào số dư tài khoản hồi chiều mà cô chưa kịp xem. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, tay run, rồi chụp lại ngay để gửi cho Hùng.