Biển Đêm
Đời Thường

Biển Đêm

26/10/2025 15 chương
Giới thiệu

Một câu chuyện đời thường nhưng chan chứa tình người, xoay quanh Hùng - chàng trai ngư dân nghĩa khí - và Trinh - cô gái dịu dàng, biết lo toan. Giữa những ngày cơ cực nơi bến cá, họ vẫn giữ niềm tin, vun vén từng niềm vui nhỏ: từ những buổi ăn cơm bình dân, ly trà sữa không topping, cho tới ước mơ gom vốn đóng con tàu mới. Song song là hình ảnh những người anh em ngoài biển: Trọng, Ngọc Tuấn, Nam... dữ dằn mà hào sảng, lúc chia tiền tay run run, lúc nói cười như pháo, tất cả đều cùng chung một mối lo sinh kế. Có kẻ ngã xuống biển được cứu trong gang tấc, có người gồng mình gánh nợ, nhưng sau tất cả, họ vẫn dựa vào nhau để sống tiếp. Đây là một lát cắt chân thực, nơi biển cả nuôi người nhưng cũng nuốt người, và nơi tình nghĩa anh em, tình yêu đôi lứa chính là ánh sáng giữ họ bước tiếp trong những ngày chật vật.

Chương 8

Tấm ảnh hiện rõ: Số dư hiện tại: 3,400,055,000đ (số dư trước đó chỉ có đúng 55.000đ). Một lát sau, tin nhắn Hùng bật tới, kèm icon cười ra nước mắt: — "Trời ơi... anh nhìn mà muốn xỉu. Người ta trúng số dư toàn chục triệu, trăm triệu. Tới lượt em, dư trước có... 55 nghìn! Nghèo hết chỗ nói." Trinh che miệng cười, gõ lại: — "Ừ... nhưng cũng nhờ 55 nghìn này, cộng thêm ba tỷ bốn, mà tụi mình thành tỷ phú rồi đó, haha." Hai đứa cứ nhắn qua nhắn lại tới khuya. Tin nhắn đầy icon mặt cười, trái tim, rồi chêm thêm mấy câu ngốc nghếch. Ở một gian phòng nghỉ nhỏ bé của nhà nghỉ Minh Anh, Trinh cười một mình, lòng nhẹ nhõm. Lần đầu tiên, tương lai trước mắt không còn chỉ toàn màu xám. Sáng hôm sau. Quán cà phê kiêm cơm bình dân ngay cảng cá, tiếng người ra vô ồn ào. Hùng vừa dựng xe, bước vô thì thấy Nam –chủ tàu – với Trọng đang ngồi bàn góc, trước mặt là mấy ly cà phê đen đá. Nam thở dài, giọng chùng xuống: — Tui cũng kẹt lắm. Vốn ban đầu hơn bảy trăm, mà chiếc này cũng qua sử dụng một thời gian rồi. Giờ thôi vầy đi, tui tiếp anh ba trăm củ, còn lại bốn trăm thì góp từ từ. Nhưng mà... có thể ...đưa trước tui hai trăm củ được không? Đặng tui gom tiền đóng chiếc khác cho ông lái. Trọng gãi đầu, mặt căng thẳng: — Tao mượn của bà già với anh em được trăm củ rồi. Biết mày cũng kẹt, mà giờ tao cũng hổng biết xoay đâu thêm một trăm nữa. Hùng nghe xong, kéo ghế cái "két" rồi chen vô: — Vậy để em tiếp anh Trọng một trăm củ đi. Ông Nam chắc khô máu dữ rồi. Trọng quay phắt sang, trợn mắt: — Hùng, ở đâu mày có một trăm củ? Thôi... để tao tự lo, cám ơn mày. Hùng cười xòa, giọng chắc nịch: — Anh yên tâm, mẹ em mới bán đất ở Cà Ná, chia cho một mớ. Em cũng chưa có xài gì, để em góp vô cho anh chạy cho khỏe. Nam nhìn Hùng, gật gù, ánh mắt tỏ rõ sự biết ơn: — Cám ơn mày nghen Hùng. Cô Sáu có nói nếu Trọng thiếu thì bả cho mượn vài chục, chứ tao thiệt tình kẹt quá. Còn có hai chiếc, mà .chìm một rồi... Hùng cười tinh nghịch: — Anh Nam gởi số tài khoản đi, trong chiều nay em chuyển cho anh. Còn bây giờ, ông bao chầu cà phê này nhe. Nam khoái trá cười ha hả: — Chuyện nhỏ! Đóng xong tàu mới, tao dẫn ông Trọng với mày đi bia ôm luôn. Hùng quay người, gọi vọng vô quán: "Cho em ly cà phê sữa mang đi!" Trọng đang rầu rĩ nghe Nam nói vậy cũng bật cười khùng khục. Không khí nhẹ hẳn đi. Một lát sau rời quán, hai anh em ra bến, gió biển hắt mùi mặn mằn. Trọng bước chậm lại, vỗ vai Hùng, giọng trầm hẳn: Trọng vỗ vai Hùng: — Tao nể mày đó Hùng. Anh em tốt, số tiền đó tao sẽ dần. Nếu mày có vốn thì làm một chiếc đi. Tầm tàu vỏ gỗ 20 mét, máy D12 – 450CV, chưa tới một tỷ là đóng được rồi, ngon hơn chiếc mình đang chạy nhiều. Mày vừa làm chủ tàu, lại đi biển chung với tao nữa, lời sẽ nhiều hơn. Tao biết còn nhiều luồng ngon ăn lắm, vật tư, mồi màng có nhiều chỗ rẻ mà thằng Nam chưa rành đâu. Hùng lặng im, mắt nhìn ra mặt nước lấp lóa nắng. Trong lòng dấy lên một luồng suy nghĩ: làm chủ tàu, không chỉ để có thêm tiền, mà còn để tự quyết lấy con đường ra khơi của mình. Chiều hôm sau, tại quán ăn ven làng chài. Nam ngồi sẵn ở bàn, Hùng và Trọng vừa tới, tay Trọng cầm túi nylon dày cộm. Anh đặt xuống, đẩy về phía Nam: — "Hai trăm triệu tiền mặt. Phần còn lại tao tranh thủ, nhưng nếu mày thong thả cho tao 3-4 tháng thì êm." Nam gật gù, giọng nhẹ nhõm: — "Em cảm ơn anh. Thiệt ra kẹt quá, vụ này mà không xoay được chắc toi. À, tàu Hải Phúc 07 lần này là vỏ composite, bền lắm, ông đi rồi là ghiền luôn." Trọng mỉm cười, rót chén trà: — "Để tao nghỉ xả xui it ngày. Tuần sau mày cho tao khai trương tàu chứ gì?" Nam cười, gật đầu: — "Đúng rồi, anh. Bữa đó anh em mình cúng một cái gọn, rồi anh xuất bến luôn. Lần này phải trúng mẻ lớn cho hên." Cả ba chợt im lặng, nghe tiếng sóng đập ngoài bờ đá, trong lòng vừa mừng vừa lo, chẳng biết lành dữ ra sao cho những chuyến tàu cá sắp tới. Trọng bước xuống bãi, mắt dõi theo những con tàu container lấp loáng tận chân trời. Cát lèn dưới chân rồi rút ra theo từng con sóng, để lại cảm giác vừa mát lạnh, đã chân, lại vừa hụt hẫng khó tả. Gió chiều thổi qua — mằn mặn, ấm áp — như thì thầm báo hiệu một khởi đầu mới đang lặng lẽ tiến về phía anh. Một tuần trôi qua, buổi cúng tàu diễn ra đơn sơ ở mép bến. Nam, chủ tàu, dọn ra ba nén nhang, một con gà luộc, đĩa xôi, chai rượu trắng. Trọng, Hùng, Tình và Trung cùng đứng quanh mũi tàu, khấn vái rồi đốt giấy tiền. Gió từ khơi thổi vào, mùi hương trộn với mùi muối biển. Cúng xong, cả nhóm lên tàu. Hùng xách theo cái xô cà phê đá quen thuộc, miệng tươi cười đổ ra ly, lại nghiêng đầu nói nhỏ đủ cho Trọng nghe: — "Anh Trọng, em bật mí... em với con Trinh trúng số. Hai tờ, tổng cộng bốn tỷ, sau khi trừ bốn trăm thuế còn ba tỷ sáu." Trọng quay lại, giật mình: — "Hèn gì... trăm triệu của mày bữa đó là..." Hùng gãi đầu, nói nhỏ: — "Vậy anh đừng ngại, còn hai trăm nữa để em phụ luôn, khi nào có thì trả em." Trọng đặt ly cà phê xuống, giọng nghiêm: — "Hùng, tao nói thiệt. Một trăm củ cho mượn đã quá quá đủ. Nhưng số còn lại, mày để tao tự xoay sở. Nghề ai nấy gánh, nợ ai nấy trả. Cám ơn hai đứa bay nhiều lắm." Hùng cười gượng, đưa ly cà phê lên: — "Thôi thì... cho chuyến này hên, nghe anh." Trọng cũng cười, gõ ly cái "cộp". Tàu nổ máy, chậm rãi rời bến, để lại sau lưng làn khói xanh mờ tan vào nắng sớm. Lần này, Trọng chọn vùng biển gần hơn — chỉ cách bờ Kê Gà chừng năm hải lý. Anh nói, giọng nửa đùa nửa thật: — "Đánh gần bờ cho chắc, tao còn ớn vụ trước tới giờ. Hy vọng êm xuôi." Biển hôm ấy lặng, sóng nhẹ như ru. Tàu lừ lừ tiến trên mặt nước xám bạc, tiếng máy nổ đều đặn. Cả bốn người chia việc: Tình canh mồi, Trung gỡ lưới, Hùng châm cà phê, Trọng lái chính. Nắng chiều nghiêng xuống, mặt biển loang ánh vàng như kim loại nung chảy. Đến gần giữa buổi, Hùng reo lên: — "Anh Trọng! Có luồng cá kìa!" Trọng liếc ra, thấy mặt nước sủi bọt, từng vệt đen di chuyển dưới sóng — cá nục, cá bạc má đang kéo đàn. Anh hô to: — "Thả!" Sau đó: __ "Kéo!" Cả bốn thuyền viên hối hả kéo theo nhịp. mùi cá tươi xộc lên tanh nồng. Chỉ nửa giờ sau, khoang tàu đã gần đầy. Trọng ngồi phịch xuống, mồ hôi đổ ướt lưng, cười hả hê. — "Được rồi. Chiều về, tao mời tụi bay chầu lẩu cá!" Chiều tối, tàu quay đầu hướng bờ, đèn Kê Gà đã nhấp nháy từ xa. Sóng êm, gió nhẹ. Lần đầu sau cơn bão năm đó, Trọng thấy lòng mình yên như mặt nước hoàng hôn. Trên đường về, trời chạng vạng. Biển phẳng như mặt gương, chỉ còn tiếng máy tàu và mùi đá lạnh hòa mùi cá tươi. Trọng vừa ướp cá vừa hỏi Hùng: — "Hai đứa bây trúng số, tính làm ăn gì chưa? Hay là mày có vốn, đóng một chiếc tàu sắt, rồi anh đi với mày. Mày cho nhiêu thì anh lấy nhiêu, chứ mướn tàu hoài, chủ tàu ăn gần hết." Hùng ngẩng lên, tay vẫn xúc đá, cười nhẹ: — "Biết sao giờ. Chủ tàu còn phải lo sơn sửa, trả bến, mình chỉ tốn dầu thôi. Chia ra thấy ít chứ đâu phải mấy cha nội này hốt hết." Trọng gật gù, mắt vẫn nhìn ra khơi xa. — "Ờ, tao biết chớ. Chỉ mong sau này có được con tàu riêng, khỏi mang nợ ai là mừng." Gió từ biển thổi vào, mằn mặn, mát rượi, xen lẫn tiếng lưới và đá va nhau lạo xạo — âm thanh của những người đàn ông đang mưu sinh trong ánh hoàng hôn muộn. Tối, Trọng về nhà ở Hòa Thắng. Anh cầm bịt cá biển, đi ngang nhà dì Cúc ở đầu hẻm — bà vốn đơn chiếc, chồng đã mất, chỉ còn hai cậu con trai gần ba hai mươi, to con, còn độc thân, làm công và phụ hồ. Trọng bước vào, đặt bịt cá xuống bàn: – Cu Đẹt, Cu Ton, anh gởi ít cá cho má Bảy. Hai anh em đen nhẻm chạy ra, nhặt lên mừng húm. Một cô gái dáng thon bước ra, cúi đầu chào. Trọng cũng gật. Cu Đẹt, anh lớn, khoe: – Con nhỏ em ở bên Bắc Phi về thăm nhà thôi anh. Rồi quay sang cô gái: – Anh Trọng nè, bữa nào thèm đồ biển là có ổng cung cấp, không tốn một xu. Trọng cười nói thật nhỏ: – Thì tại đồ ế mà. Cô gái chỉ nói “cám ơn anh rất nhiều”, rồi lịch sự cúi đầu chào, bước vô trong. Cu Ton, người em kế, vừa nói vừa xếp cá vô rổ, rồi cúi người kề tai nói nhỏ với Trọng: – Chuyến này con Út Đẹt nó đem lúa về cho tụi tui, đỡ vả rồi. Tối nay tụi mình ra công viên làm vài chai. Cu Đen ở trong vọng ra: __ Rủ anh Cu Tèo đi là phải thêm vài tay nữa để diệt ổng nhe mậy. Trọng nheo mắt, cười nhẹ: – Ờ, để coi… nếu gió không nghịch thì tao ra. Cu Ton vừa vào trong thì Trọng cũng lật đật quay về nhà. Gió đêm vẫn thổi, mùi muối và cá còn vương trên tay. Trong lòng anh vừa mừng vừa lo — tàu mới đánh bắt êm quá, cá trúng luồng, nhưng nợ thì biết bao giờ mới xong. Với số tiền trúng số có được, Trinh cũng lén mua vài món nhỏ để tặng người quanh mình. Cô đưa cho Lan một túi mỹ phẩm giá vừa phải, rồi lựa cho Ngọc Tuấn một bộ áo sơ mi với quần tây mới tinh. Tuấn cầm lên, cau mày: — "Bày đặt mua chi cho tốn? Bao nhiêu để tao gởi lại." Trinh mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ: — "Anh... cảm ơn anh. Nhờ ba triệu anh cho mượn bữa đó mà má em mới khỏi bệnh. Giờ em có dịp, cho anh món nhỏ thôi." Ngọc Tuấn im bặt, đưa mắt liếc qua chỗ khác. Anh không nói thêm, chỉ gập bộ đồ lại cẩn thận, cất vô tủ.