Biển Đêm
Đời Thường

Biển Đêm

26/10/2025 15 chương
Giới thiệu

Một câu chuyện đời thường nhưng chan chứa tình người, xoay quanh Hùng - chàng trai ngư dân nghĩa khí - và Trinh - cô gái dịu dàng, biết lo toan. Giữa những ngày cơ cực nơi bến cá, họ vẫn giữ niềm tin, vun vén từng niềm vui nhỏ: từ những buổi ăn cơm bình dân, ly trà sữa không topping, cho tới ước mơ gom vốn đóng con tàu mới. Song song là hình ảnh những người anh em ngoài biển: Trọng, Ngọc Tuấn, Nam... dữ dằn mà hào sảng, lúc chia tiền tay run run, lúc nói cười như pháo, tất cả đều cùng chung một mối lo sinh kế. Có kẻ ngã xuống biển được cứu trong gang tấc, có người gồng mình gánh nợ, nhưng sau tất cả, họ vẫn dựa vào nhau để sống tiếp. Đây là một lát cắt chân thực, nơi biển cả nuôi người nhưng cũng nuốt người, và nơi tình nghĩa anh em, tình yêu đôi lứa chính là ánh sáng giữ họ bước tiếp trong những ngày chật vật.

Chương 10

Vài ngày sau, khi bé Kiên xuất viện, gia đình Trọng đi xe điện vào Phan Thiết chơi. Họ ghé siêu thị, mua ít quần áo, rồi dẫn nhau đi ăn kem — một khoảnh khắc vui hiếm hoi giữa chuỗi ngày đầy lo toan. Bé Kiên được bà nội dắt đi xem trò chơi, vừa cười vừa nắm chặt tay bà. Hai vợ chồng Trọng và Diệp ngồi ở quán cà phê nhỏ cạnh khu căn tin, ánh đèn vàng hắt lên những khuôn mặt còn phảng phất mệt nhưng yên. Trọng nhấp ngụm cà phê, phấn khởi hẳn: — "Chuyến này trả nợ xong, anh phải sắm tàu riêng." Diệp nhìn chồng, mỉm cười hiền: — "Nghề tuy rủi ro, nhưng biển nuôi gia đình mình bao đời rồi. Còn sức là còn gỡ." Trọng gật đầu, ánh mắt hướng ra cửa kính, nơi xe điện chở du khách lăn bánh qua con đường rợp bóng dừa: — "Cái xe tải nhỏ giờ đâu dùng nữa, bán cũng được một mớ để trả nợ, trả bớt một mớ cho thằng Hùng. Sau đó gom dần, rồi đóng tàu riêng cũng được." Rời siêu thị, nắng chiều đã nghiêng qua những mái nhà Hòa Thắng, vàng rực như mật ong đổ xuống bãi cát. Cả nhà trở về Bàu Trắng. Bé Kiên khỏe lại, chạy lon ton trước mặt, tiếng cười trong veo vang giữa gió. Trọng thấy lòng nhẹ hẳn — sau bao tháng rong ruổi, chỉ cần nhìn vợ con bình yên là mọi nhọc nhằn tan biến. Anh thuê một con lạc đà ở bãi trước khu You And Me, để bé Kiên và bà Nội cùng cưỡi chụp ảnh. Cát trắng mịn như muối, gió lùa qua mặt nước làm những gợn sóng lấp lánh phản chiếu bầu trời lam ngọc. Xa xa, hàng dừa nghiêng bóng xuống mặt hồ như những nét cọ mềm trên bức tranh chiều muộn. Bé Kiên ngồi trên lưng lạc đà, cười tít mắt, hai tay bấu vào yên da sờn, miệng không ngừng reo: — “Bà ơi, cao quá nè! Con thấy cả hồ luôn!” Phía sau, bà Bảy ôm chặt lấy cháu, vừa sợ vừa cười, giọng run run: — “Trời đất ơi, đi chậm thôi con ơi, bà sợ té lắm đó nghen!” Con lạc đà lừ đừ bước, tiếng chân lún trong cát phát ra âm thanh đều đều như nhịp thở của buổi chiều. Bé Kiên quay sang chỉ tay về phía đồi xa, nơi vài chiếc xe địa hình đang phóng lên rồi lao xuống như những con bọ thép khổng lồ tung bụi cát mù mịt: — “Bà ơi, nhìn kìa! Xe chạy trên cát kìa! Con lớn con cũng chạy như vậy nha!” Bà Bảy cười, nheo mắt vì nắng: — “Ừ, cháu bà mà biết lái giỏi, bà cho con chạy hết Bàu Trắng này luôn!” Tiếng cười của hai bà cháu hòa cùng tiếng gió và ánh hoàng hôn phủ khắp mặt hồ. Ở gần đó, Trọng và Diệp đứng nhìn, tay vẫn nắm tay, nụ cười hiền hiện trên môi. Diệp ngước nhìn những cánh diều đỏ đang bay phía đồi cát, khẽ thở dài: — “Hồi nhỏ em ước có ngày được sống yên thế này, không lo nợ nần, không sợ biển động.” Trọng mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc vợ, gió làm vài sợi tóc vướng lên má: — “Sao cũng đựơc, miễn sao...trả hết nợ là khỏe.” Anh cúi xuống, hôn khẽ lên trán Diệp. Diệp im lặng, khẽ nắm lấy tay chồng. Mặt trời khuất dần sau triền cát, để lại những vệt cam trải dài trên mặt hồ — như một lời hứa dịu dàng của biển và cát, rằng ngày mai, thuyền lại ra khơi, nhưng ngôi nhà nhỏ nơi Hòa Thắng vẫn luôn chờ họ trở về. *** Ngày cưới, Trinh mặc chiếc áo cưới trắng giản dị, vải mỏng nhưng tinh khôi. Hùng diện bộ vest xanh dương đã hơi rộng vai, nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bất cứ ai. Đám cưới chỉ có bốn bàn, toàn bạn bè thân tình, cười nói xôm tụ, tiếng cụng ly chan hòa trong căn nhà nhỏ. Đang giữa tiệc, Ngọc Tuấn bất ngờ xuất hiện. Dù không được mời, anh vẫn chống nạnh bước vào, miệng cười hề hề: — "Bộ tao ăn tốn lắm sao mà bây không mời?" Không khí khựng lại một thoáng, rồi cả bọn bật cười. Hùng chỉ lắc đầu, còn Trinh thì lí nhí: — Tại em thấy ngay đợt nhà trọ của mình đang có khách, sợ anh bận... nên em mới ngại. Ngọc Tuấn trao phong bì cho Hùng, tặc lưỡi: — "Được vậy là ngon rồi. Chúc hai đứa trăm năm hạnh phúc." Tiếng sóng biển ngoài Hòn Rơm vỗ vào bờ đều đặn, như cũng góp thêm nhịp cho một ngày cưới bình dị, nhưng đầy trọn vẹn. Tàn tiệc, Tuấn ngả lưng ra ghế, giọng khàn mà dứt khoát: — Trinh, nghỉ ba ngày thôi nghen. Về phụ tao dọn dẹp, chuẩn bị nâng cấp cái Minh Anh này lên homestay cho đàng hoàng. Trinh thoáng giật mình, rồi mỉm cười gật đầu lia lịa. Trong lòng cô vừa vui vì thấy anh biết nghĩ xa, vừa lo vì biết sẽ vất vả lắm đây. Tối đó, Hùng và Trinh ngồi bên hiên nhà đếm bao thư, gió biển thổi nhè nhẹ. Anh quay sang nói: “Anh Trọng đang thiếu nợ, kẹt công chuyện, không đi dự được mà lại gởi tiền mừng, anh thấy kỳ quá. Mai em trả ghé bao thư lại cho ổng nha.” Trinh nhìn anh, khẽ gật đầu: “Dạ, để mai em mang qua.” Hai người im lặng một lúc, chỉ còn tiếng sóng ngoài kia vỗ đều, nghe như một nhịp thở dài chung. *** Sau lễ cưới, cuộc sống của Hùng và Trinh trôi qua lặng lẽ. Trinh vẫn là cô tạp vụ ở nhà nghỉ Minh Anh. Nhưng Ngọc Tuấn đã chịu khó sửa sang, nâng cấp thành một homestay coi cũng được. Trinh vừa quét dọn vừa cặm cụi làm thêm sổ sách, dần dà đảm nhiệm luôn việc kế toán, quản lý. Từ ngày Ngọc Tuấn giao hẳn sổ sách kiêm luôn việc thu chi tiền nong cho Trinh, mọi thứ trong homestay mới thực sự vào nề nếp. Tiền bạc rõ ràng, thu vào chi ra ghi chép đâu ra đó, không còn cảnh thiếu trước hụt sau phải xoay xở từng ngày. Nhiều lúc đứng sau lưng nhìn Trinh cặm cụi ghi chép, Tuấn càu nhàu: — "Con Trinh này nó thật thà, đưa homestay cho nó coi thì cũng yên tâm. Chứ mình cứ ôm tiền, ngồi một chỗ không ra ngoài ngoại giao thì khách ở đâu ra? Làm du lịch thì phải chạy tới lui, qua lại các điểm vui chơi, cà phê, quán nhậu, gặp cả cò mồi nữa... có thế người ta mới chịu đút khách cho mình." Nói thì nghe gắt vậy, nhưng trong bụng anh nhẹ nhõm hẳn. Có người giữ sổ sách chắc chắn, Tuấn mới rảnh tay lo cái phần ngoại giao phức tạp đó. Ngay cả Lan, bạn làm chung, cũng được Trinh chia cho một số vốn nhỏ. Lan dùng tiền đó đóng chiếc xe take-away, bán cà phê và nước giải khát ngay trước sân homestay Minh Anh. Lan vừa bán vừa cười, Trinh thì thỉnh thoảng ghé phụ tay, còn khách du lịch lại có thêm một chỗ dừng chân nho nhỏ, ấm áp như chính cái homestay này. Ngọc Tuấn đứng đó gật gù: "Ừ, miễn chia lại cho tao chút tiền mặt bằng là được. Có thêm nước uống cho khách cũng tiện, chứ không lẽ cứ nước suối, pepsi hoài." Hùng cũng vậy, mỗi sáng anh lại ra khơi, xô cà phê đá đầy ắp để chia cho bạn tàu. Trọng đã trả hết nợ, cũng luôn đồng hành bên anh. Những chuyến biển vẫn vất vả, nhưng yên ổn hơn trước. Họ không hề bận tâm chuyện đầu tư làm ăn lớn, cũng chẳng bon chen hưởng thụ xa hoa, Hùng cũng không đóng tàu riêng. Tiền có bao nhiêu, họ để đó, dành cho lúc cần. Homestay Minh Anh giờ khang trang, gọn gàng hơn hẳn. Ngoài sân, chiếc xe take away mới tinh của Lan dựng trước cửa, bảng hiệu sáng loáng, trông vừa mắt khách. Ít ai biết Lan chính là em họ của Ngọc Tuấn, nên ngoài số tiền Trinh giúp Lan đong xe ra, Lan còn được Tuấn nâng đỡ cho vốn liếng làm ăn. Sáng đó, Ngọc Tuấn đứng ngoài hiên nhìn quanh một lượt, giọng sang sảng: — "Bữa nay khách trả phòng hết rồi. Tụi bây coi dọn dẹp, đóng cửa nghỉ một ngày. Theo tao có công chuyện. Rủ thêm thằng Hùng đi luôn." Cả nhóm nghe lệnh, dọn dẹp gọn ghẽ, rồi leo lên xe chạy thẳng vào trung tâm Phan Thiết. Trong một quán ăn hải sản nổi tiếng, đã có người chờ sẵn. Hai ông chủ điểm du lịch trong vùng ngồi ở bàn trong: một người quản lý khu trò chơi nước, một người giữ bãi xe jeep chạy đồi cát. Bên cạnh còn có một gã cò mồi, dáng người mảnh khảnh, tay lúc nào cũng cầm điện thoại. Ly bia cụng nhau cái "keng", không khí vừa vui vẻ vừa lộ rõ tính toán. Một ông chủ nói thẳng: — "Homestay của cậu có khách ổn định, muốn bơm thêm thì đơn giản thôi. Bọn tôi nhận khách từ Sài Gòn xuống, mỗi đoàn tầm 15–20 người. Vấn đề là chia thế nào." Gã cò mồi liếc nhìn, cười nhạt: — "Đưa khách vô homestay thì một phòng tôi lấy hoa hồng 100 ngàn. Còn nếu khách chịu mua tour trọn gói, mỗi người thêm 200 ngàn, phần này chia ba." Ngọc Tuấn gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, giọng chắc nịch: — "Tôi không ngại chia, nhưng đã đẩy khách thì đẩy đều. Không có chuyện lúc dư thừa thì đem qua, lúc ế mới thì ăn hết. Khách vô phòng của tôi phải được phục vụ tử tế, không để mang tiếng." Không khí bàn nhậu hơi căng, rồi một ông chủ cười xòa: — "Nói vậy chứ anh em làm ăn lâu dài, ai lại bẻ kèo. Cứ yên tâm, mùa 11 âm lịch tới đây khách đông, chúng tôi sẽ đẩy đều cho cậu. Chỉ cần giữ homestay sạch sẽ, khách khen thì bọn tôi cũng có lợi." Tuấn nâng ly, nụ cười thoáng hiện: — "Vậy thì coi như xong. Anh em sống nhờ nhau cả. Cứ sòng phẳng, tôi còn làm ăn dài." Ly bia chạm nhau, bọt tràn ra, còn ngoài kia sóng biển vẫn vỗ đều như chứng giám cho cuộc bắt tay ngầm giữa những con người đang xoay vòng trong guồng du lịch Phan Thiết. Ngọc Tuấn ngồi thẳng lưng, gõ nhịp ngón tay lên bàn, giọng chậm mà chắc: — "Tôi không ngại chia chác, làm ăn muốn bền thì phải giữ nhịp đều." Anh dừng lại, rót thêm bia rồi nói tiếp, giọng rắn rỏi hơn: — "Và một chuyện nữa: đừng để dồn đống rồi mới chia. Cứ xong ngày hôm trước thì hôm sau chia liền. Như vậy sổ sách rõ ràng, không ai nghi ngờ ai. Làm dịch vụ, cái quan trọng là uy tín và rõ ràng." Bàn nhậu im bặt mấy giây, rồi gã cò mồi gật đầu lia lịa: — "Ừ, anh nói vậy đúng. Rõ ràng thì ai cũng dễ thở, khỏi xào xáo." Một ông chủ bãi xe jeep cười xòa, nâng ly: — "Được, vậy coi như chốt. Anh em sống nhờ nhau, giữ chữ tín thì còn hợp tác dài." Tuấn hất cằm, cười nhạt: — "Sống chết cũng vậy thôi. Sòng phẳng thì còn gặp nhau dài dài." Ngọc Tuấn chống tay lên bàn, giọng gọn lỏn: — "Cứ như vậy đi. Hễ khách ở homestay của tôi mà ra mấy anh thuê xe địa hình hay đi lạc đà, thì mỗi đầu người tôi lấy một trăm ngàn. Bất kể họ có dùng thêm dịch vụ nào nữa cũng vậy, một giá, không kỳ kèo. Như vậy có được không?" Hai ông chủ nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Gã cò mồi cũng nhoẻn miệng cười: — "Được, giá đó rõ ràng, dễ chia. Thỏa thuận sòng phẳng vậy thì tụi tôi cũng khỏe." Không khí bàn nhậu dịu hẳn, ly bia lại được cụng "keng" một cái chắc nịch. Hùng ngồi cạnh quan sát, khẽ gật gù. Trong lòng anh trào lên một cảm giác: Tuấn nói năng hung hăng là vậy, nhưng đặt ra luật rõ ràng, ai nghe cũng thấy yên tâm. Ly bia cụng cái keng , bọt tràn ra mép ly. Ngọc Tuấn ngả người ra sau, giọng sang sảng: — "iờ thì Trinh – Hùng, hai đứa về trước đi. Ở đây để anh tăng hai với mấy ông bạn này. Việc này anh lo được, không cần tụi bây phải ngồi tới khuya." Anh quay sang Lan, con em họ đang ngồi kế bên: — "Còn mày, bữa nay về Sài Gòn thì ghé tao lấy hộp thuốc, đem xuống cho Má Tư giùm. Bả già rồi, thuốc uống phải đúng ngày, đừng để trễ." Tuấn nói xong, cười gằn một cái, giọng nghe vẫn có chút gắt gỏng thường ngày, nhưng ánh mắt lại thoáng chút ấm áp. Trinh chỉ mỉm cười, hiểu cái cách anh quan tâm không bao giờ nhẹ nhàng, mà toàn chen trong tiếng càu nhàu. Hùng thì gật đầu, đáp gọn: — "Tụi em về trước. Có gì ngày mai em chạy qua phụ tiếp." Sáng hôm sau, Ngọc Tuấn bước ra quầy lễ tân Homestay Minh Anh. Thấy Trinh đang ghi chép, anh ngồi xuống ghế, giọng sang sảng: — "Trinh, tao bàn với mày chuyện này. Vợ chồng mày mới cưới, cũng nên có cái cơ ngơi riêng chứ không lẽ cứ dựa hoài. Thằng Hùng nó không chịu đóng tàu thì cũng tốt, nghề đó nguy hiểm lắm, dễ trắng tay."