Chương 14
Xe cấp cứu hú còi rít giữa đêm. Mưa lăn dài trên kính, ánh đèn đỏ vàng nhòe như những rãnh nước mắt. Trên băng ca, Ngọc Tuấn vẫn còn tỉnh táo đủ để cảm nhận cái lạnh kim loại và tiếng bước chân vội vàng quanh mình. Lan khóc nghẹn, Trinh bị kéo sát vào cửa kính xe, tay trắng bệch nắm chặt cái túi xách như nắm lấy cả căn nhà.
Tuấn ráng nuốt nước miếng, từng tiếng bật ra hụt hử, nửa câu bị nuốt vào cổ họng:
— "Nếu... nếu tao... không qua... mày... mày giúp... giúp thằng Hậu... trông... trông quán... giùm tao... nhớ không? —"
Anh nắm chặt tay Trinh hơn, cố gắng nhìn thật rõ: "Giữ sổ, trả lương cho tụi bây, đừng để ai ăn gian..."
Câu cuối bật ra như một hơi thở, hụt hử và rời rạc. Mấy người trên xe cấp cứu nhanh chóng can thiệp, một y tá nâng đầu anh, một bác sĩ bảo họ phải nằm xuống, thở oxy, kẹp đường truyền. Tiếng máy monitor vang lên đều đều, màn hình nhấp nháy.
Trinh không buông tay. Cô gật đầu, miệng run:
— "Dạ, em... em hiểu. Em sẽ giữ, em hứa...
Ngọc Tuấn nhìn vào mắt cô, một nụ cười mỏng thoáng qua — là sự an tâm mong manh — rồi lịm dần khi thuốc và oxy kéo anh vào một cơn mơ lơ mơ. Trên đường vào phòng cấp cứu, anh bỗng thì thều thào thêm một câu, gần như để dành cho chính mình trước khi hôn mê:
— "Mày... ráng... lo... homestay... cho tao..."
Cánh cửa phòng cấp cứu khép lại trong tiếng bước chân hối hả và tiếng beep của máy móc. Trinh đứng nép sau, tay vẫn còn ấm từ cái nắm trước đó, môi lẩm bẩm như niệm chú:
— "Em sẽ lo. ... cho quán... anh yên tâm đi."
Bác sĩ cau mày nhìn phim chụp, giọng trầm nặng như đóng búa:
— "Bệnh nhân bị xuất huyết não diện rộng, khả năng qua khỏi... rất mong manh."
Tiếng nói đó như nhát dao bổ xuống không gian vốn đã đặc quánh. Trinh bủn rủn tay chân, nước mắt trào ra, cúi sát hơn để nghe từng hơi thở đứt quãng của Tuấn.
Bác sĩ mời gia đình rời khỏi khu vực; Lan òa khóc nghẹn, còn Trinh một mình đứng đó, khuôn mặt cương nghị nhưng ướt đẫm, đầu óc quay tít với lời dặn hụt hử của Tuấn — một mệnh lệnh vội vã vừa là trách nhiệm vừa là trăn trối. Đèn hành lang lạnh lùng chiếu dài theo bóng cô khi họ dẫn vào phòng chờ, và ngoài kia, biển vẫn rì rào như chưa biết chuyện gì đã thay đổi cả đời mấy con người nhỏ bé kia..
Trong thành phố, nhà tang lễ phủ kín khói nhang. Quan tài của Ngọc Tuấn đặt trang trọng giữa gian, xung quanh vòng hoa trắng trải dài. Tiếng kèn đám ma não nề, tiếng tụng kinh đều đều.
Hậu — em trai duy nhất từ Sài Gòn vội về — quỳ sát quan tài, gương mặt hốc hác, khóc nghẹn:
— "Anh Hai... mẹ không còn, giờ tới anh... còn mình em, biết xoay sao đây..."
Lan đứng góc phòng, tay ôm mặt nức nở. Bạn bè, hàng xóm đến viếng ai cũng rưng rưng, người thì thắp nhang, người thì lặng lẽ cúi đầu.
Trinh, dù chỉ là người ngoài, đứng phía sau cùng, mắt đỏ hoe nhưng cố kìm nước mắt. Lặng lẽ chắp tay vái ba vái, rồi lùi xuống đứng kế Hùng, lòng nặng trĩu khi nhớ lời dặn dở dang của Tuấn trước lúc lâm chung.
Trong lúc mọi người ngồi lặng lẽ sau tang lễ, Hậu cúi đầu, giọng nghẹn nhưng rành rọt:
— "Anh Hai em... ổng có cái tật ăn nhậu quá độ, cho nên mới có kết cục này. Thiệt tình, nếu ổng biết giữ sức hơn chút thì đâu ra nông nỗi..."
Không khí tang tóc bao trùm, tiếng trống tang hòa với cơn mưa lất phất ngoài trời, như đưa tiễn một kiếp người dữ dằn mà nghĩa khí.
Sau tang lễ, Minh Anh homestay như lặng đi một nhịp. Người gánh vác công việc bây giờ là Hậu, em trai duy nhất của Tuấn, chỉ mới hai mươi tuổi. Vốn quen làm việc văn phòng ở Sài Gòn, Hậu chưa từng đụng tới sổ sách kinh doanh thực tế, nên giờ nhìn vào đống giấy tờ, hóa đơn, giao dịch mà lúng túng thấy rõ.
Buổi sáng đầu tiên, Hậu ngồi trước quầy lễ tân, mở cuốn sổ thu chi mà chữ nghĩa như chằng chịt. Anh nhíu mày, quay sang Trinh:
— "Chị Trinh... cái khoản khách chuyển khoản này, em có cần ghi thêm vô sổ nữa không? Hay để ngân hàng tự lưu?"
Trinh thở nhẹ, kiên nhẫn giải thích:
— "Phải ghi hết, để cuối tháng đối chiếu. Tiền mặt thì để riêng, còn hóa đơn điện nước nhớ kẹp lại, kẻo tính không ra."
Hậu gãi đầu, nở nụ cười ngượng:
— "Chắc em quen làm văn phòng, số liệu có sẵn trên máy tính, giờ cầm bút cộng tay... thấy khó quá."
Trinh khẽ cười, ánh mắt dịu lại:
— "Ai mới bắt đầu cũng bỡ ngỡ. Anh Tuấn hồi trước cũng không rành, rồi cũng học từ từ. Quan trọng là đừng bỏ sót."
Chiều đến, khách gọi thêm hải sản. Hậu loay hoay không biết gọi ai, cũng chẳng nhớ bảng giá. Trinh phải kề vai, dặn nhỏ:
— "Tôm mực lấy từ Trọng, theo giá cũ. Nhớ cộng thêm phí chế biến. Lần sau, lập sổ giá riêng cho chắc."
Hậu gật đầu lia lịa, lòng vừa buồn vì mất anh Hai, vừa thấy trách nhiệm đè nặng trên vai. Trinh nhìn cậu em trai non trẻ, trong lòng thắt lại, thầm nghĩ: "Mình phải dìu nó, giữ cho Minh Anh đứng vững, đúng như lời dặn dở dang của Tuấn."
Chiều đó, sau một ngày khách khứa vãn dần, Trinh và Hùng ở lại quán Ngọc Trinh dọn dẹp. Tiếng chén dĩa va nhau, mùi nước lau sàn ngai ngái. Khi xong việc, cả hai cùng ngồi thừ ra, im lặng nhìn những chiếc bàn trống trơn, trong lòng nặng trĩu.
Một lát sau, họ rủ nhau ra bờ biển, nơi có khu tiểu cảnh mới dựng được chừng hai tháng: vài chiếc ghế gỗ sơn trắng, vòm hoa giấy hồng rực, chiếc xích đu tre đong đưa trước nền trời chiều nhạt nắng. Sóng biển rì rào, ánh hoàng hôn hắt xuống làm khung cảnh vừa đẹp vừa buồn.
Hùng đá nhẹ cát dưới chân, chực nói điều gì nhưng nghẹn lại. Trinh bỗng siết chặt mép áo, mắt long lanh rồi bật khóc òa. Giọng cô nghẹn ngào:
— "Thật sự... ông Tuấn tuy dữ dằn thiệt, nhưng ổng gần như làm tấm bia che chắn cho tụi mình. Bây giờ... chỉ còn hai đứa mình thôi. Em không biết sắp tới có gánh nổi không, Hùng ơi..."
Hùng lặng người, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trinh. Anh nhìn ra biển mênh mông, lòng cũng chộn rộn nỗi lo, nhưng cố kìm lại, chỉ khẽ đáp:
— "Có khó thì ráng, mình đâu còn cách nào khác. Ông Tuấn mất rồi... thì mình càng phải ráng giữ lấy cái quán, giữ lời ổng dặn."
Gió biển thổi qua, mang theo vị mặn chan chát, hòa cùng tiếng nấc của Trinh, để lại trong không gian một khoảng trống vừa thương tiếc vừa bất an cho những ngày sắp tới.
Một tháng sau ngày tang lễ, công việc ở cả Minh Anh lẫn quán Ngọc Trinh đã dần vào guồng. Thế nhưng, áp lực cũng bắt đầu dồn lại.
Một buổi chiều, Hậu ngồi trước quầy lễ tân Minh Anh, gương mặt hốc hác vì thức đêm tính toán. Trinh vừa mang sổ sách qua thì Hậu thở dài, nói thẳng:
— "Chị Trinh... em quản lý hai bên, vừa Minh Anh vừa Ngọc Trinh... em không kham nổi nữa. Giờ em muốn rút phần hùn của anh Tuấn — bốn trăm triệu — về cho rõ ràng. Sau này khỏi ăn chia với nhau. Nếu bên em có gọi hải sản, thì anh chị chế biến bưng qua, tính huê hồng cho gọn."
Trinh lặng im một lúc. Cô hiểu Hậu còn quá trẻ, lại gánh một mình một cơ ngơi lớn như Minh Anh thì khó tránh khỏi áp lực. Nhìn gương mặt căng thẳng của cậu, Trinh khẽ gật đầu:
— "Ừ... nếu em muốn vậy thì chị trả. Sau này có gì hợp tác thì tính huê hồng riêng."
Hậu ngồi xoay xoay cái bút trong tay, giọng chậm rãi mà kiên quyết:
— "Anh chị thông cảm... em không có ý gì hết. Nhưng như vậy em với anh chị sẽ có lợi hơn. Em lo Minh Anh cho gọn, anh chị lo Ngọc Trinh. Hai bên rạch ròi, sau này khỏi vướng mắc. Có gọi hải sản thì em trả huê hồng, ai làm người đó hưởng."
Sau khi chuyển khoản xong, Trinh ngồi lại, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc nịch:
— "Chị hỗ trợ sổ sách cho em trong một tháng nữa nhé, để em quen tay rồi tự làm cho trơn tru."
Hậu khựng một thoáng, rồi bật cười, gật đầu:
— "Dạ, vậy càng tốt. Em định nhờ chị giúp thêm một đoạn nữa nhưng ngại miệng. Sau này em ráng lo cho Minh Anh cho đàng hoàng."
Trinh nhìn em trai út của Tuấn, ánh mắt vừa thương vừa tin. Trong lòng cô khẽ thở phào — ít ra việc chia vốn đã xong xuôi, còn lại chỉ là dìu nhau thêm một đoạn ngắn trước khi mỗi người bước đi con đường của riêng mình.
Trinh bước ra sân, nhìn về phía biển. Cô thở dài — từ nay, quán Ngọc Trinh thật sự chỉ còn mình cô và Hùng gánh vác. Còn Hậu, với khoản tiền ấy, sẽ tự bước đi con đường riêng của Ngọc Tuấn để lại.
***
Thấm thoát đã 6 tháng trôi qua. Số tiền trúng số ban đầu đã vơi đi, chỉ còn 800 triệu do họ liên tục đầu tư đổi mới, xây thêm phòng trọ cho Ngọc Trinh. Giờ đây, Trinh đã mua hẳn một chiếc SUV để tiện chở khách đi lại, và thêm hai xe máy điện cho khách thuê chạy vòng quanh Hòn Rơm ra tận Mũi Né. Quán Ngọc Trinh cũng không còn chỉ là quán ăn đơn sơ, mà đã thành nơi tụ điểm nhỏ xinh, đủ sức níu chân du khách.