Biển Đêm
Đời Thường

Biển Đêm

26/10/2025 15 chương
Giới thiệu

Một câu chuyện đời thường nhưng chan chứa tình người, xoay quanh Hùng - chàng trai ngư dân nghĩa khí - và Trinh - cô gái dịu dàng, biết lo toan. Giữa những ngày cơ cực nơi bến cá, họ vẫn giữ niềm tin, vun vén từng niềm vui nhỏ: từ những buổi ăn cơm bình dân, ly trà sữa không topping, cho tới ước mơ gom vốn đóng con tàu mới. Song song là hình ảnh những người anh em ngoài biển: Trọng, Ngọc Tuấn, Nam... dữ dằn mà hào sảng, lúc chia tiền tay run run, lúc nói cười như pháo, tất cả đều cùng chung một mối lo sinh kế. Có kẻ ngã xuống biển được cứu trong gang tấc, có người gồng mình gánh nợ, nhưng sau tất cả, họ vẫn dựa vào nhau để sống tiếp. Đây là một lát cắt chân thực, nơi biển cả nuôi người nhưng cũng nuốt người, và nơi tình nghĩa anh em, tình yêu đôi lứa chính là ánh sáng giữ họ bước tiếp trong những ngày chật vật.

Chương 9

Trời vừa sáng hôm sau, Trinh run run bước vào một tiệm Spa nhỏ ở trung tâm Phan Thiết. Mùi tinh dầu sả lan tỏa, ghế sofa trắng ngà bóng loáng. Cô gái trẻ 22 tuổi ngập ngừng nhìn bảng giá chi chít combo chăm sóc da. Nhân viên mặc váy đồng phục xanh ngọc bước lại, giọng niềm nở: — "Chị ơi, da mình hơi khô ha? Em mời chị thử combo dưỡng chuyên sâu 700 ngàn, làm sạch – đắp mặt nạ – massage, tặng gội đầu dưỡng sinh, bảo đảm sẽ như ý." Trinh đỏ mặt, cúi nhìn đôi giày bata đã bạc màu của mình, thì thào: — "Dạ... ờ... thôi, em lấy gói đó thôi nha. Không... không thêm gì nữa." Cô vừa ký tên vào hóa đơn vừa lẩm bẩm trong đầu: "Trời ơi, hết bảy trăm ngàn... bằng cả tuần lương tạp vụ. Giờ có tiền rồi mà sao thấy như mình xài lén vậy nè." Chiều, Trinh dắt Hùng ra tiệm xe máy. Anh từ bỏ chiếc Wave ọp ẹp đã ngã màu, đổi sang chiếc Winner X bóng loáng. Nhìn Hùng run run cắm chìa khóa, Trinh thấy lòng mình vui lạ lùng. Còn Trinh thì vẫn giữ chiếc Vision bà Nội cho, xe vẫn chạy tốt, với lại phần lớn đi đâu cũng có Hùng chở, nên cô chẳng vội đổi. Ở một cửa hàng điện thoại sang trọng tại trung tâm thành phố, sàn gạch bóng loáng, nơi những ánh đèn led công suất cao rọi xuống những quầy trưng bày smartphone trông thật lung linh. Trinh và Hùng lấm lét bước vào, áo quần còn mùi nắng biển. Vậy mà nhân viên vẫn niềm nở như gặp khách sộp, hồ hởi giới thiệu liên tiếp mấy mẫu điện thoại giá cả chục triệu: — Chị ơi, mẫu iPhone 15 Pro Max đang giảm sâu đó, còn có cả Galaxy Note kèm quà tặng nữa nè chị, coi thử hông? Trinh chỉ cười, lắc đầu, cuối cùng tự thưởng cho mình chiếc Galaxy A22 5G, vừa đủ tính năng, thay cái điện thoại cũ cứ chập chờn tắt sóng. Hùng cũng vậy, anh khẽ lắc đầu khi nghe nói tới 15 Pro Max, mà chỉ cười: — Anh chỉ cần sóng mạnh thôi. Rồi anh không do dự, chọn ngay chiếc iPhone 11 Pro, máy cũ nhưng bền, hợp với những chuyến biển dài ngày. Từ đó, sáng nào Hùng cũng lại ra khơi, nhưng khác trước — anh mang theo nguyên thùng cà phê đá. Trinh thì vẫn dậy sớm quét dọn nhà trọ, nhưng mái tóc đã được uốn nhẹ, quần áo tươm tất, đôi dép mới tinh. Nụ cười cô rạng rỡ hơn, như thể ánh mặt trời ở Hòn Rơm cũng rực rỡ hơn trước. Chiều nắng vàng trên con đường ven biển Hòn Rơm. Một ông bác gầy gò, tầm ngoài năm mươi, đạp chiếc xe máy chất đầy thùng hàng phía sau. Đi ngang khúc cua, ông luống cuống, chiếc bóp rơi đâu mất. Lục tung trong giỏ, trên yên, dưới đất mà không thấy, mắt đỏ hoe: — "Chết cha rồi... tiền chợ, tiền xăng... giờ biết lấy gì mà về tới Phan Rang..." Trinh vừa đi ra, tay ôm túi rác. Thấy vậy, cô dừng lại, khẽ hỏi: — "Bác... mất tiền hả? Còn xa mới tới nhà hả bác?" Ông gật đầu, nghẹn giọng: — "Ờ... còn cả trăm cây số. Bác để đâu không biết... chắc rớt trên đường rồi. Tiền và giấy tờ xe. Giờ không biết sao ..." Trinh bảo ông chờ mình rồi vào trong. Cô trở ra cầm hai tờ tiền năm trâm ngàn đồng, cô khẽ dúi vào bàn tay chai sạn của ông: — "Bác cầm lấy đi. Con mới lãnh lương thêm, còn dư chút đỉnh. Bác lấy làm lộ phí về nhà, đừng lo nữa." Ông bác sững sờ, mắt rưng rưng: — "Con... con. Bác cám ơn, thôi để bác giao hàng rồi sẽ quay lại trả." Gió biển thổi ào qua, Trinh chỉ cười hiền, phẩy tay: — "Có bao nhiêu đâu bác. Đi đường xa, giữ gìn sức khỏe, về nhà an toàn." Ông bác cúi đầu, hai tay run run cầm tiền, chiếc xe cũ nổ máy khục khặc rồi khuất dần nơi cuối con đường đầy nắng. Một hôm Hùng không ra biển. Ở sân trọ Minh Anh, anh gặp một bà cụ dắt theo bé gái chừng tám tuổi, tay ôm xấp vé số đã nhăn nhúm đi ngang. Con đường Hòn Rơm buổi trưa vắng hoe, nắng rát, người qua lại thưa thớt. Bé gái lí nhí: — "Chú mua giúp con vài tờ, với bà ngoại con bán từ sáng tới giờ chưa được mấy..." Hùng nhìn hai bà cháu, thấy áo quần loang lổ mồ hôi, liền kéo ghế mời vào: — "Ngồi nghỉ chút đi. Ở đây vắng khách lắm, có đi cả ngày cũng khó bán được." Trong lúc chuyện trò, bà cụ thở dài, giọng run rẩy: — "Nó tám tuổi rồi, lẽ ra học lớp 3. Nhưng nhà túng quá, phải nghỉ, theo bà đi bán. Cha thì mất sớm, mẹ bỏ đi từ hồi nó còn đỏ hỏn... Giờ chỉ còn hai bà cháu nương nhau thôi." Hùng gật đầu, hỏi hai bà cháu ăn gì trưa, rồi gọi Trinh trong bếp. Chẳng mấy chốc, hai tô hủ tiếu nóng hổi được mang ra, bốc khói nghi ngút. Bé gái cầm đũa run run, húp lấy húp để, còn bà cụ chậm rãi, vừa ăn vừa gật đầu cảm ơn. Ăn xong, Hùng gom cả xấp vé số, trả hết tiền. Anh nói: — " Dẫn chú về coi nhà coi sao." Họ ngập ngừng rồi cũng dẫn đường. Căn phòng nhỏ ở rìa Phan Thiết hiện ra: bốn vách ván xiêu vẹo, mái tôn lỗ chỗ thủng, chỗ được chèn bằng bao nilon, chỗ lấy cục gạch đè. Hùng không khỏi ngạc nhiên: __ “Đi bộ từ Lạc Đạo cho đến Hòn Rơm để bán à?” Bà cụ đầu: __ “Không, chúng tôi đi ké xe Jeep của khách đi bàu trắng, rồi tự xuống để bán.” Hùng ngước nhìn căn nhà. Sàn đất cát, ẩm mốc, góc phòng đặt cái giường tre ọp ẹp, trải manh chiếu rách. Gió biển thổi qua, cả mái tôn kêu lạch cạch. Bà cụ khẽ nói, giọng buồn rầu: — "Mưa lớn là chảy xuống hết, hai bà cháu ôm nhau mà ướt như chuột. Cũng định chắp vá lại, nhưng tiền đâu..." Hùng im lặng một lúc, rồi rút xấp tiền trong túi. Anh đặt vào tay bà tám triệu, nhỏ nhẹ nói: — "Cháu sẽ gọi thợ lo sửa lại mái, thay vách mới cho chắc. Tiền này là bà cất lo thuốc thang." Bà cụ sững người, hai tay run bần bật: — "Cậu... số tiền này lớn quá, tôi đâu dám nhận..." Anh khẽ lắc đầu: — "Bà nhận đi. Có tiền cũng chỉ để làm những chuyện này thôi. Sống yên ổn mới lo được ngày mai." Bé gái đứng bên, ôm chặt xấp vé số đã bán hết, đôi mắt rưng rưng rồi nhoẻn cười. — "Con... cảm ơn chú. Con sẽ đi học lại, con hứa." Bà cụ run run cất tiền vào ngăn tủ, còn bé gái cứ tròn xoe mắt nhìn, ngoài kia gió từ đồi cát Hòa Thắng thốc mạnh, cuốn theo bụi trắng bay lả tả vào mái tôn kêu lạch cạch. Gió biển lại nổi lên, đưa theo tiếng mái tôn rung bần bật, nhưng trong lòng Hùng, có một sự bình yên hiếm hoi. Hùng bước ra ngoài, mắt hướng về phía chân trời rực nắng ở bãi biển Thương Chánh. Nơi có chắn sóng biển đó lại khiến anh bất giác nhớ lại những ngày mình từng lênh đênh giữa biển, ngủ dưới mái tôn dột nát, trong túi không có nổi vài trăm ngàn. Chiều muộn ở Hòn Rơm, trong sân nhà trọ Minh Anh, Ngọc Tuấn ngồi bóp trán, mớ giấy tờ vương vãi trên bàn nhựa, bên cạnh là cái laptop cũ đang chi chít số liệu Excel. Anh lẩm bẩm, nhẩm đi nhẩm lại con số: — "Tiền thuê mặt bằng tháng này... còn đang âm hai chục triệu... khổ thiệt." Trinh từ bếp bước ra, nghe Ngọc Tuấn lẩm bẩm chuyện còn âm tiền. Cô khựng lại một chút, rồi khẽ mở túi xách, rút ra xấp tiền. Ngón tay cô đếm nhanh, đặt gọn xuống bàn, giọng nhỏ nhẹ: — "Đây... em có nè anh." Ngọc Tuấn sững lại, ngẩng lên nhìn. Cái nhìn vừa ngạc nhiên, vừa khó tin. Trinh chỉ mỉm cười hiền, như thể mọi chuyện đơn giản lắm. Ngọc Tuấn ngẩng lên, đôi mắt ngơ ngác. __ "Ở đâu mày có ?" Trinh mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc nịch: — "Thì... anh cứ coi như em trúng số đi." Ngọc Tuấn cứng người một thoáng, rồi thở hắt ra. Hai bàn tay run run siết chặt xấp tiền. Nhưng miệng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười pha trò: — Mày... mày, trời ơi, kỳ quá! Nhưng thôi... tao hứa, tao sẽ tranh thủ trả. Không để mang tiếng ăn không của tụi bây đâu. Anh ngập ngừng: — Hay là vầy đi, mày tính lời theo lãi suất tín chấp. Cho tao sòng phẳng. Chỉ cần qua được ba tháng mưa này, tới Tết tao khỏe, tao trả đủ cho mày. Hai mươi triệu sau này trả hai mươi bốn triệu, tao không ngại! Trinh khẽ lắc đầu, nụ cười hiền lan ra gương mặt: — Thôi anh ơi, tụi em đâu phải ngân hàng. Anh cứ giải quyết việc cần trước, thỉnh thoảng cho tụi em nghỉ đi chơi chút là vui rồi. Tiền bạc... có qua có lại, tình nghĩa mới lâu bền. Ngọc Tuấn nghe vậy, cố ráng nhịn cười, gật gù: — Ờ... ừ, ok. Cám ơn mày nghen.