Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió
Lãng Mạn

Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió

28/10/2025 13 chương
Giới thiệu

Hai mùa sa mạc đã khép lại với bao nỗi gian nan: từ những đêm khát nước nơi ốc đảo đến cuộc hành trình khốc liệt chạm biển xanh Địa Trung Hải. Nước mắt, tranh chấp, cả tình thân và tình yêu đều được thử lửa dưới nắng bỏng cháy của Sahara và Trung Đông. Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó. Giờ đây, bước chân đưa ta về phương Đông, nơi nắng và gió Ninh Thuận hun đúc một hành trình mới. Minh và Trang rời Sài Gòn, mang theo khát vọng một khởi đầu, tìm về vườn nho Vĩnh Hy bên bờ biển, nơi sóng bạc đầu và đá ghềnh dựng đứng. Ở đó, những ký ức tang tóc được gác lại, nhường chỗ cho tiếng cười dí dỏm, những chuyến xe bụi phủ và những bất ngờ "dở khóc dở cười" của hai kẻ vừa là khách du lịch, vừa là con cháu trở về đất cội. Hồi Ký Sa Mạc – Season III: Nắng và Gió không chỉ là một chuyến điền dã, mà còn là hành trình lột xác. Từ bóng tối tranh chấp bước ra, nhân vật của ta học cách hít thở trọn vẹn khí trời, đối diện với nắng như rang, gió như phang, và cả những sự thật còn giấu trong lòng. Tác giả xin cúi đầu cảm tạ quý độc giả – những người đã lựa chọn đồng hành qua từng chặng đường của Hồi ký sa mạc. Chính sự dõi theo, ủng hộ và chia sẻ của các bạn là nguồn gió mới, thổi cho câu chuyện tiếp tục tung cánh. Nếu bạn đã ở lại đến mùa "Nắng và Gió", thì hẳn trong trái tim ta đều có chung một ngọn lửa: ngọn lửa kể chuyện và ngọn lửa lắng nghe. Xin mời bạn đồng hành cùng chúng tôi – như đã từng ở Ốc Đảo, như đã từng qua Nước – để xem ánh nắng và cơn gió miền Trung sẽ thổi tung những mảnh đời này về đâu.

Chương 2 - Sài Gòn

Hai tháng sau. Bữa cơm chiều diễn ra trong im lặng. Bên ngoài, mưa đã ngớt, chỉ còn những giọt rơi lộp bộp trên mái tôn. Trên bàn, tô canh chua nguội dần, cá kho sậm màu, nhưng chẳng ai buồn gắp. Bà Mai ngồi đầu bàn, ánh mắt nhìn cả ba người con. Giọng bà chậm rãi nhưng dứt khoát: – Cha tụi con trước khi mất đã để lại di chúc. Căn nhà này là nhà hương hỏa, tuy Toàn đứng tên nhưng không được bán. Đây là chỗ để thờ cúng tổ tiên. Ba anh em đều có quyền như nhau. Bà ngừng lại, lấy khăn chấm khóe mắt. – Đổi lại, mỗi đứa sẽ nhận được một khoản tiền mặt. Không nhiều, nhưng cũng vừa đủ để làm vốn buôn bán, hoặc mua căn hộ nhỏ mà ở riêng. Cha con đã tính kỹ hết rồi. Không khí nặng xuống. Toàn gác đũa, thở dài, rồi cất tiếng: – Con hiểu chứ, mẹ. Nhưng... hồi trước căn nhà này ọp ẹp lắm. Năm 2005, con đã bỏ ra hai tỷ để xây lại thành 1 trệt 1 lầu. Giờ nếu Minh muốn ở, con sẵn sàng nhường. Quay sang Minh, Toàn nói chậm, như đang dò xét: - Em đưa lại cho anh số tiền đó, anh sẽ sang tên ngay, không cần chia thêm gì cả, rồi anh dọn ra ở riêng, mẹ sẽ ở với anh. Sự ngột ngạt, bí bách hiện rõ trong phòng ăn dù đang bật điều hoà. Minh ngẩng đầu, nhìn thẳng anh trai: – Anh Hai... làm vậy là trái với di chúc của cha. Đây là tài sản hương hỏa, không ai được toàn quyền cả. Cha để lại cho ba anh em thờ phượng, không phải để chia chác. Lời nói vừa dứt, khoảng lặng nặng nề bao trùm cả bàn ăn. Thúy cúi gằm mặt, đôi đũa run run trên tay. Bà Mai khẽ nhắm mắt, trong lòng trào dâng bao uất nghẹn. Toàn nghe xong, bàn tay vẫn đặt trên chén cơm, không nhúc nhích. Một lúc lâu, anh mới dịu giọng: – Anh cũng đâu muốn trái ý cha. Chỉ là... từ ngày sửa sang căn nhà này, anh vẫn nghĩ nó gắn với mồ hôi công sức của mình. Nhưng hiện giờ đồng vốn của công ty đang kẹt xíu. Toàn ngập ngừng. – Chị Hai em thì đang ở nước ngoài, ít có điều kiện lo cho nhà. Bé Bi với An còn nhỏ xíu, mới tám tuổi, cũng cần có chỗ ổn định. Anh chỉ lo... sau này tụi nhỏ lớn lên, nhìn lại, lại nghĩ ba nó không giữ được phần hương hỏa cho tụi nó. Anh nói rồi gắp thêm miếng cá kho, nhưng để nguyên trong bát, chẳng động đũa thêm nữa. Đêm đó, Minh trằn trọc mãi không ngủ được. Trên trần, ánh đèn neon hắt xuống, vàng vọt và lạnh. Rõ ràng trước khi anh sang Hebron làm coder chui, rồi dồn sức mở quán trekking cho Trang ở Ein Gedi, gia đình vẫn còn vui vẻ, không nặng nề như bây giờ. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, vang rõ trong căn nhà ba gian. Toàn ở phòng riêng trên lầu, bên cạnh là hai đứa nhỏ – thỉnh thoảng còn nghe tiếng Bi hay An trở mình, gọi "ba" trong mơ. Minh và Trang nằm chung phòng đối diện. Thúy thì ở dưới nhà với mẹ, để tiện chăm sóc bà. Anh khẽ thở dài. Lời Toàn trong bữa cơm cứ văng vẳng. Anh không thấy anh trai nổi nóng, cũng chẳng phải tính toán hơn thua, nhưng rõ ràng... có một cái gì đó muốn tách bạch. "Phải chăng Anh Hai đã nghĩ đến chuyện ra riêng? Hay anh ấy mong mình đi, để giữ nhà này cho Bi với An sau này?" – Minh tự hỏi, lòng rối bời. Anh xoay người, Trang khẽ cựa mình, đắp chăn cho anh, rồi lại chìm vào giấc ngủ. Còn Minh thì mở mắt nhìn lên trần nhà, biết đêm nay, giấc ngủ sẽ không tìm đến. Một buổi trưa oi bức, Toàn hẹn gặp Đoàn Quốc Phong, luật sư quen biết từ trước. Quán cà phê nhỏ bên đường Lũy Bán Bích thưa khách, chỉ có tiếng muỗng khua lách cách trong ly đá tan. Toàn ngồi thẳng lưng, trình bày cặn kẽ về căn nhà, về số tiền 2 tỷ đồng anh đã bỏ ra sửa sang từ năm 2005. Phong nghe xong, chắp tay trước mặt, khẽ nhíu mày: – Toàn à, tôi nói thật... con số đó hơi cao so với thực tế thời điểm ấy. Nhà hẻm ở Bình Tân, dù sửa mới 1 trệt 1 lầu, thì chi phí năm 2005 cũng chưa chắc lên đến mức đó. Minh có quyền đặt câu hỏi. Anh ngừng lại, giọng đều đều nhưng chắc chắn: – Mấu chốt ở đây là di chúc. Cha em đã ghi rõ và có công chứng: nhà này là hương hỏa, không được bán, không được chia. Nghĩa là, anh em có thể thỏa thuận sống chung hay dọn riêng, nhưng không thể đem ra phân chia như tài sản thường. Phong tiếp tục phân tích: – Nếu muốn kiện để đòi phần hơn, về mặt pháp lý... không chắc thắng. Chưa kể, án phí sẽ rất cao, và kéo dài. Theo tôi, cách tốt nhất là thương lượng trong gia đình. Nếu anh muốn dọn ra riêng và nhận một khoản tiền hỗ trợ, thì cứ thương lượng lại với Minh và bà Mai. Ánh mắt Toàn thoáng nặng nề. Ly cà phê đá trước mặt đã tan hết, chỉ còn vị nhạt nhẽo. Anh gật nhẹ, không đáp. Lúc ấy, cửa quán cà phê khẽ mở. Minh bước vào, áo sơ mi còn vương mùi mưa ngoài đường. Hóa ra, Toàn đã hẹn trước, không giấu giếm gì. Quốc Phong hơi ngẩng đầu, khẽ cười xã giao: – Ồ, đúng lúc lắm. Tôi cũng định nói cả hai anh em ngồi lại với nhau thì mới rõ ràng. Minh kéo ghế ngồi xuống, không nhìn Toàn mà chỉ đặt ly nước lọc trước mặt. Phong nhẹ giọng, như người hòa giải: – Vấn đề này... tôi nghĩ không cần phải ra tòa làm gì. Di chúc đã ghi rõ, nhà là hương hỏa, không bán, không chia. Chuyện còn lại là cách anh em sắp xếp với nhau. Nếu thật sự muốn thay đổi, thì cũng chỉ có thương lượng nội bộ. Ông nhìn từ Toàn sang Minh, trong bụng nghĩ thầm: – Tòa án chỉ làm mọi thứ thêm xa cách. Anh em ruột với nhau ... đâu nên để vài con số đẩy đi quá xa. Tiếng xe máy chạy ngang hòa vào tiếng mưa rớt thưa thớt. Minh khẽ đưa mắt nhìn anh trai, còn Toàn thì im lặng, tay gõ nhè nhẹ lên thành ly cà phê đã loãng đá. Quốc Phong nhìn đồng hồ, khẽ đứng dậy. – Tôi còn một cuộc hẹn, xin phép đi trước. Hai anh em cứ từ từ bàn bạc. Ông rời quán, để lại khoảng lặng chỉ còn tiếng thìa khuấy vào ly cà phê loãng. Minh ngồi im một lúc, rồi quay sang anh trai. Giọng anh nhỏ, như nén lại: – Anh Toàn à... tụi mình còn chưa xả tang cha. Em nghĩ... thôi để vài tháng nữa bọn em tính. Giờ nhắc đến tiền bạc, em thấy... khó quá. Toàn không nói gì. Anh dõi mắt nhìn ra đường, nơi nắng chiều vừa ló ra sau cơn mưa. Mãi sau, anh mới gật nhẹ: – Ừ... cũng được. Tạm gác lại. Hai anh em ngồi đối diện, không ai nói thêm câu nào. Giữa họ, chỉ còn hơi cà phê nhạt nguội, vương mùi đắng. *** Nhà hàng nhỏ trên đường Lạc Long Quân dần tắt đèn. Trang kết sổ, giao lại chìa khóa cho nhân viên ca tối. Vừa bước ra thì thấy Minh chờ sẵn, dựng xe dưới mái hiên. – Đi uống sinh tố nha? – Anh cười gượng, che đi vẻ mệt mỏi. Trang gật đầu. Chút sau, hai vợ chồng ngồi bên bờ sông Sài Gòn. Gió đêm mang hơi nước mằn mặn, phía bên kia là dãy căn hộ cao cấp Vinhomes Central Park nổi bật với tòa nhà Landmark 81 sáng rực, phản chiếu trên mặt sông loang loáng. Trang chống cằm, nói nhỏ nhẹ: – Em chỉ nói theo cách nhìn của em thôi, chứ phận dâu con, em không dám phán xét. Nhưng... nhà là của chung, ba anh em đều có phần. Di chúc đã rõ ràng: không được bán. Cô ngừng một chút, rồi tiếp: – Số tiền mặt trong sổ tiết kiệm, mỗi người được một tỷ rưỡi. Nếu anh Toàn rút ra, thì cộng thêm hai tỷ sửa nhà... thành ba tỷ rưỡi. Như vậy, xét cho cùng, ảnh đâu có mất mát. Minh lặng thinh, mắt dõi theo những con sóng nhỏ vỗ bờ. Trang vẫn nhỏ nhẹ: – Em không đứng về phía ai. Chỉ mong anh nghĩ cho kỹ. Cha mất rồi... chỉ còn anh em, còn mẹ. Đừng để ngôi nhà này biến thành chỗ để so đo. Minh khẽ gật đầu, nhưng không đáp. Trong lòng anh, một quyết định âm thầm đang hình thành, dù chưa thể nói ra thành lời. Trong lúc đang ngồi uống sinh tố bên bờ sông Sài Gòn, ngắm Landmark 81 sáng rực bên kia, Minh khẽ mở Zalo. Điện thoại rung lên, có cuộc gọi zalo từ luật sư Quốc Phong. ? Zalo – Quốc Phong (Luật sư) Phong: Minh, anh nói thẳng nhé. Con số hai tỷ mà Toàn đưa ra là vô căn cứ. Nếu anh ấy chứng minh được bằng chứng từ xây cất – hóa đơn vật tư, chi phí nhân công, ngay thời điểm đó – thì ảnh đúng. Phong: Còn nếu không có, thì di chúc của cha em là cơ sở pháp lý cao nhất. Nhà này là hương hỏa, không bán, không chia. Phong: Anh khuyên em đừng kéo nhau ra tòa. Vừa tốn án phí, vừa mất tình anh em. Tốt nhất vẫn là thương lượng nội bộ. Minh: Dạ, em hiểu rồi. Cảm ơn anh. Minh đặt điện thoại xuống bàn, thở dài, như nuốt cả nỗi nặng trĩu vào lòng. Trang nhìn anh, khẽ nghiêng đầu, giọng nửa trách nửa trêu: – Ông coi mình kìa. Em Minh Việt Kiều từng nhí nhảnh trước kia đâu rồi nhỉ? Minh sững một chút, rồi bất giác cười phá lên. Tiếng cười vang trên bờ sông, hòa với tiếng sóng lách tách dưới bến. - Ờ thì... lúc ở bên Israel, nhiều khi anh cũng bày trò cho vui. Chứ thật ra, đâu phải anh nhí nhảnh gì cho cam. Ở giữa sa mạc, không làm vậy chắc buồn chết. Anh ngừng lại, mắt nhìn xa xăm về phía Landmark 81 sáng rực. – Nhưng về đây rồi... anh thấy mình khác hẳn. Có lẽ... nắng gió quê nhà nặng hơn nắng gió sa mạc nhiều, Trang à. Trang im lặng, bàn tay khẽ đặt lên tay anh. Nụ cười vừa rồi của Minh tắt nhanh, để lại khoảng trống lặng lẽ giữa hai người.