Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió
Lãng Mạn

Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió

28/10/2025 13 chương
Giới thiệu

Hai mùa sa mạc đã khép lại với bao nỗi gian nan: từ những đêm khát nước nơi ốc đảo đến cuộc hành trình khốc liệt chạm biển xanh Địa Trung Hải. Nước mắt, tranh chấp, cả tình thân và tình yêu đều được thử lửa dưới nắng bỏng cháy của Sahara và Trung Đông. Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó. Giờ đây, bước chân đưa ta về phương Đông, nơi nắng và gió Ninh Thuận hun đúc một hành trình mới. Minh và Trang rời Sài Gòn, mang theo khát vọng một khởi đầu, tìm về vườn nho Vĩnh Hy bên bờ biển, nơi sóng bạc đầu và đá ghềnh dựng đứng. Ở đó, những ký ức tang tóc được gác lại, nhường chỗ cho tiếng cười dí dỏm, những chuyến xe bụi phủ và những bất ngờ "dở khóc dở cười" của hai kẻ vừa là khách du lịch, vừa là con cháu trở về đất cội. Hồi Ký Sa Mạc – Season III: Nắng và Gió không chỉ là một chuyến điền dã, mà còn là hành trình lột xác. Từ bóng tối tranh chấp bước ra, nhân vật của ta học cách hít thở trọn vẹn khí trời, đối diện với nắng như rang, gió như phang, và cả những sự thật còn giấu trong lòng. Tác giả xin cúi đầu cảm tạ quý độc giả – những người đã lựa chọn đồng hành qua từng chặng đường của Hồi ký sa mạc. Chính sự dõi theo, ủng hộ và chia sẻ của các bạn là nguồn gió mới, thổi cho câu chuyện tiếp tục tung cánh. Nếu bạn đã ở lại đến mùa "Nắng và Gió", thì hẳn trong trái tim ta đều có chung một ngọn lửa: ngọn lửa kể chuyện và ngọn lửa lắng nghe. Xin mời bạn đồng hành cùng chúng tôi – như đã từng ở Ốc Đảo, như đã từng qua Nước – để xem ánh nắng và cơn gió miền Trung sẽ thổi tung những mảnh đời này về đâu.

Chương 6 - Lạc ở Công Viên Đá

Chiếc xe chở Hồng Hạnh và Thomas dừng lại trước lối vào vườn nho Thái An. Vườn nho trải dài bất tận, từng hàng giàn thẳng tắp chạy dài đến tận cuối mắt nhìn. Trên cao, những chùm nho trĩu quả buông xuống thành từng dải như thác xanh vàng óng ả. Quả nho căng mọng, có chùm xanh non, có chùm ngả sang vàng mật, lấp lánh dưới nắng sớm. Ánh sáng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt lung linh rải khắp mặt đất phủ cát trắng. Không khí trong vườn mát rượi, hương lá nho ngai ngái quyện lẫn với vị ngọt phảng phất của trái chín. Đi giữa vườn nho, người ta có cảm giác như đang bước vào một hành lang thiên nhiên, nơi mái vòm là những tán lá xanh rờn, còn bức rèm buông xuống chính là vô vàn chùm nho rung rinh trong gió. Tiếng cười nói vang lên giữa giàn nho, cùng với ánh mắt rạng rỡ của những đôi tình nhân, khiến khung cảnh ấy vừa bình dị, vừa lãng mạn, vừa đậm chất Ninh Thuận miền nắng gió. Hai photographer trẻ hô lớn, giọng đầy khí thế như đạo diễn trường quay: "Dạ, xin mời anh chị bước vào cảnh hai – vườn nho!" Một người cầm máy lia nhanh kiểm tra ánh sáng, người còn lại gắn gimbal vào chiếc máy ảnh còn lại và thực hiện những cú máy đẹp. Hai cô makeup vội vàng dậm lại so phấn cho Hạnh, chỉnh tóc cho Hạnh, còn Thomas thì được dặn "cứ thoải mái, coi như đang hẹn hò thật". Trong lúc ấy, từ con đường nhỏ bên hông vườn, Minh và Trang tất tả đi bộ sang. Họ vừa gửi xe ở vườn cha Trang nên tranh thủ chạy sang cho kịp xem. Trang vừa thở vừa làu bàu: "Thiệt tình, cứ tưởng cất xe xong là xong, ai dè phải lội bộ qua vườn nắng chang chang thế này." Đến nơi, họ nép mình dưới tán lá, vừa quạt vừa ngắm cảnh. Ánh sáng xuyên qua giàn lá, bóng nho lấp lánh trên gương mặt Hồng Hạnh đang cười tươi như hoa. Photographer vừa lia ống kính, vừa hô khẩu lệnh: "Tốt! Rồi chị Hạnh đút nho cho anh Thomas, anh cười tự nhiên vô... Cảnh hai bắt đầu!" Hồng Hạnh cười rạng rỡ, đưa tay hái một chùm nho căng mọng, giơ lên trước mặt Thomas. Lần này, cả hai không khoác váy cưới hay vest nặng nề nữa, mà thay bằng trang phục dã ngoại nhẹ nhàng: Hạnh mặc váy giản dị, còn Thomas thì áo thun sáng màu cùng quần kaki ngắn. Chính sự thoải mái này khiến anh trông gần gũi, bớt gò bó hơn hẳn. Nhìn thấy ánh mắt tinh nghịch của vợ sắp cưới, Thomas bật cười, bất giác há miệng ra đón trái nho, cả ekip cười ồ lên, tiếng máy ảnh lách tách vang dội, ống kính lia không ngừng. Sau đó Thomas nắm tay Hạnh đi dạo vườn nho, vừa đi vừa cười nói trông khá tự nhiên. Không khí trong vườn bỗng trở nên rộn rã, vừa thơ mộng, vừa thân tình, vừa như một show diễn ngoài trời mà tất cả đều đang là nhân vật chính. Xong buổi chụp ở vườn nho, Hồng Hạnh và Thomas không thay đồ cưới nữa mà giữ nguyên trang phục dã ngoại. Cả hai còn vui vẻ mua thêm vài chai nước nho, mật nho để làm quà. Họ không quên gọi Minh, Trang cùng bốn người trong ê-kíp ảnh cưới lại, chia quà và ai nấy cảm ơn rối rít. Coi như khép lại cảnh hai thật trọn vẹn. Đoàn lên xe, chạy thêm một đoạn rồi ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường. Bữa trưa đơn giản nhưng đậm chất Phan Rang: bánh canh chả cá nóng hổi, trứng cút, bánh xèo miền trung và bánh căn hải sản nướng trên bếp than đỏ lửa. Hơi khói nghi ngút, mùi thơm lan ra, cả nhóm ngồi quây quần vừa ăn vừa cười, không khí rộn ràng như một chuyến đi chơi chung chứ chẳng còn khoảng cách khách – dịch vụ nữa. Xe chạy từ quán bánh canh ra hướng công viên đá. Con đường đất dẫn vào ngoằn ngoèo, khúc thì cát trắng lóa mắt, khúc lại toàn đá sỏi gập ghềnh. GPS trên điện thoại thì chập chờn, lúc hiện đường, lúc mất tín hiệu. Trong xe, Thomas chau mày: "Ủa, sao đi hoài mà chưa tới? Anh tưởng gần mà." Một photographer ngồi băng sau chêm vào: "Em nhớ lần trước coi trên mạng thì nói từ quốc lộ quẹo vô chỉ mười phút thôi mà..." Cả đoàn bắt đầu bàn tán, xe thì vừa chạy vừa quay đầu loay hoay. Nắng trưa hắt xuống, bụi mù mịt theo bánh xe. Cuối cùng, Trang – phóng xuống xe: "Thôi để em xuống hỏi thử. Chứ cứ vòng vòng kiểu này chắc chiều cũng chưa chụp được." Anh mở cửa, bước xuống giữa cái nắng chang chang, giơ tay ra hiệu cho xe chờ. Vừa may lúc đó có một người dân địa phương mặc áo sơ mi bạc màu, đội nón lá từ trong lối nhỏ đi ra. Trường nhanh nhẹn tiến tới, cúi đầu hỏi: "Anh ơi, cho tụi em hỏi lối vào công viên đá đi hướng nào ạ?" Người kia nhìn đoàn khách, nheo mắt cười: "Mấy chú đi lố rồi. Chạy ngược lại, tới cái cây bàng lớn có gốc xòe ra thì quẹo phải, chừng năm trăm mét là tới thôi." Trường gật đầu cảm ơn rối rít, rồi quay lại xe, miệng nói như thở phào: "Có chỉ đường rồi, yên tâm. Tại công viên đá nó hoang sơ quá, ai lạ chỗ thì dễ lạc lắm. Ai chưa vô công viên đá thì mười người sẽ lạc hết chín. May mà có anh kia chỉ đường, không thì tới chiều cũng chưa thấy cổng." Cả đoàn cười ồ lên, bầu không khí trong xe nhẹ nhõm hẳn. Xe men theo lối mòn dẫn ra bãi đá. Công viên đá Ninh Thuận hiện ra trước mắt, hùng vĩ đến nín thở. Những khối đá khổng lồ dựng đứng, hình thù kỳ dị như tác phẩm điêu khắc thiên nhiên, nối nhau thành từng dãy. Bên dưới, biển xanh mênh mông mở ra đến tận chân trời, sóng bạc đầu vỗ nhịp đều đặn vào bờ cát cong cong. Xa xa, những dãy núi trùng điệp sương mờ ôm trọn lấy biển, tạo nên bức tranh nguyên sơ mà tráng lệ. Xe tấp vào một bãi đất trống trên sườn đồi đá. Hai cô makeup nhanh nhẹn dìu Hồng Hạnh vào một quán tạm dựng bằng mái lá, nằm chênh vênh ngay lưng chừng đồi. Ở đó có chỗ để cô thay váy cưới, chỉnh lại tóc và lớp trang điểm. Thomas tranh thủ mua vài chai nước cho cả đoàn, hai thợ photo thì lên quầy trả 100.000 đồng phí chụp ảnh theo lệ. Cô chủ quán cười thân thiện: – Cảnh ở đây giờ nào cũng đẹp, chụp thoải mái nha. - "Các em cứ trả hết phí chụp phát sinh liên quan, chị sẽ thanh toán lại. Ăn uống gì thì cứ gọi thoải mái nhé. " Hạnh bên trong phòng thay đồ nói vọng ra. Trong khi Hạnh chỉnh lại váy bên trong, Thomas bước ra ngoài, hít gió biển. Ánh mắt anh chợt dừng ở mỏm đá nhô ra khá cao khoảng 50 mét so với mặt biển sóng vỗ cuồn cuộn bên dưới, trông đẹp nhưng cheo leo – một chiếc bục tự nhiên, từ đó có thể nhìn thẳng ra trời và biển vô tận. Thomas chỉ tay, quay lại gọi Hạnh: "Anh muốn thử chụp cùng em trên mỏm đá kia. Đẹp quá, y như sân khấu của thiên nhiên vậy." Hai photographer liếc nhau, một người bật cười khen: "Anh khéo chọn ghê! Bọn em cũng tính rủ anh chị ra đó, nhưng còn lưỡng lự vì hơi khó trèo, sợ anh chị ngại." Người kia thêm vào, giọng hứng khởi: "Nếu anh chị đã đồng ý, thì cho bọn em xin phép. Cảnh này chắc chắn thành highlight của cả album, góc flycam lia ra biển sẽ cực kỳ hoành tráng." Minh đứng bên cạnh cũng gật gù, nhìn ra mỏm đá, ánh mắt pha lẫn lo lắng và tò mò. Trang thì che trán, nửa đùa nửa thật: "Thôi rồi, sắp có cảnh phim Hollywood ở Ninh Thuận đây." Flycam tại tiếp tục được tung lên. Ai cũng hồi hộp chờ đến giây phút "cảnh ba" – đôi uyên ương bước ra mỏm đá, váy trắng tung bay giữa nền trời biển xanh biếc. Sau gần một giờ di chuyển, thay đồ và thử vài góc chụp trên đồi đá, Hồng Hạnh bắt đầu thấy mệt. Nắng trưa hắt xuống gay gắt, gió biển thổi phả hơi nóng hầm hập. Cô đưa tay che mặt, khẽ lắc đầu cười: "Quả nhiên Minh tính đúng ghê. Nếu ráng chụp nữa chắc da cháy luôn mất. Thôi, đến đây là đủ rồi." Thomas nghe vậy cũng gật đầu, quay sang nói với ê-kíp: "Vậy ta dừng ở đây. Cảnh đã đẹp rồi, sức khỏe vẫn quan trọng hơn." Hai photographer trẻ nhìn nhau, cười nhẹ, đồng ý ngay. Một người nhanh nhẹn thu gọn thiết bị, người kia tắt flycam cho hạ xuống. Hai cô makeup cũng vội vàng lấy khăn giấy chặm mồ hôi cho Hạnh, rồi xếp gọn váy áo vào vali. Minh kiểm tra lại lịch trình, gập tờ giấy lại, thong thả nói: "Vậy chúng ta tiếp tục đúng kế hoạch – dừng chân ở làng chài Hải Chữ để nghỉ ngơi, tắm biển ở Bình Sơn. Vừa mát vừa thoải mái." Cả đoàn nghe xong thì phấn chấn hẳn, như được tiếp thêm năng lượng. Xe nổ máy, rời khỏi công viên đá, để lại sau lưng khung cảnh hùng vĩ của đá và biển. Con đường phía trước mở ra, đưa họ tới nhịp nghỉ ấm áp và khoáng đạt hơn. Xe chạy thêm một đoạn thì trước mắt hiện ra làng chài nhỏ nép mình bên bờ biển, địa danh này có tên gọi là Làng Chài Hải Chữ với Bãi Tắm Bình Sơn. Mái nhà lợp lá dừa cũ kỹ, tường vôi loang lổ, từng chiếc thuyền thúng úp ngược phơi nắng. Ven đường, cá khô được treo thành hàng, mùi mặn mòi của biển quyện lẫn với mùi than củi. Tiếng trẻ con nô đùa chạy dọc theo bờ cát, thỉnh thoảng cười khanh khách khi sóng rượt chân. Đoàn dừng lại. Sau một buổi sáng căng thẳng, cả ê-kíp chụp hình cũng tranh thủ thay đồng phục studio ra, khoác quần short, áo phông mát mẻ như khách du lịch. Minh và Trang cũng rời xe, thay đồ gọn gàng, chuẩn bị tắm biển cho thoải mái. Hồng Hạnh thì chống nạnh hít một hơi dài, tóc xõa tung trong gió, còn Thomas rút máy ảnh cá nhân ra, tự tay chụp vài bức phong cảnh. Không khí nhẹ nhõm hẳn, ai cũng thấy như vừa thoát khỏi áp lực "pose dáng" để trở lại với nhịp sống thường ngày. Minh đứng lặng một thoáng, mắt nhìn về phía biển xanh đang dập dềnh sóng. Cảnh thì đẹp: bờ cát trải dài, xa xa là những thuyền câu neo mình trong sóng nước, màu trời loang lổ mây trắng. Nhưng trong lòng anh lại trỗi lên một cảm giác lạ: "Có gì đó không ổn... Gió thổi mạnh hơn thường lệ, sóng cũng cao hơn. Làng chài này đẹp thật, nhưng biển hôm nay hình như không yên." Minh khoanh tay, đứng trên bãi cát nhìn ra biển. Sóng xanh vẫn vỗ đều, nhưng trong lòng anh dấy lên một cảm giác bất an. Một đôi nam nữ trẻ nắm tay nhau dạo bước. Cô gái bất chợt dừng lại, mắt sáng lên khi thấy một chiếc thuyền thúng úp ngược bên bờ, trên phủ tấm lưới loang ánh muối. Cô reo to, giọng đầy háo hức: __ "Anh ơi, chụp một tấm em trùm cái lưới này lên, nhìn cho phiêu!" Không chần chừ, cô nhẹ nhàng kéo lưới, phủ quanh người như chiếc váy voan trong gió. Thân hình cô nghiêng theo nắng, lưới tung bay như cảnh trong phim. Nhưng chỉ sau vài giây "thần tiên", nụ cười vụt tắt: những nút dây cứng quấn chặt vào tóc, tay, váy. Cô giật mạnh không ra, càng gỡ càng kẹt. Anh bạn trai hoảng hốt lao tới, cố gỡ từng vòng dây mà càng rối thêm. Ngư dân gần đó phải vội chạy lại, cùng nhau nhấc cả cô lẫn tấm lưới khỏi thuyền thúng. Người xem đứng quanh vừa lo lắng, vừa bật cười, còn cô gái thì đỏ mặt mắc kẹt giữa lưới như nàng tiên cá... phiên bản "lưới cá mắc cạn". Ngư dân gần đó phải chạy tới, cùng anh bạn trai loay hoay khiêng cả cô lẫn cái thúng ra, khiến người xem vừa hoảng vừa buồn cười. Ngoài bãi tắm bên cạnh, hai cô trung niên đang bơi lội vui vẻ. Bỗng một cô hét toáng lên, rồi chạy thẳng lên bờ, mặt nhăn nhó, tay kéo vội khăn tắm. Thì ra cô bị sứa biển đốt, đỏ rát cả da thịt. Càng tệ hơn, vết đốt lan cả vào vùng nhạy cảm khiến cô không dám gãi, chỉ ôm người bạn than trời. Minh chứng kiến cảnh ấy mà nổi da gà, rùng mình: "Đúng là có gì đó không ổn thật..." Trang đứng cạnh cũng chưa kịp bình luận thì phía xa lại thêm cảnh dở khóc dở cười. Một nhóm gia đình khoảng 7–8 người tụ tập, có vẻ đang xem mắt chàng rể mới do cô gái con dẫn về. Anh rể trẻ chèo SUP ra xa, vỗ ngực phô trương: "Nhìn đây, anh biểu diễn cho cả nhà coi, bố mẹ xem con đây!" Anh bật nhảy, tung người như vận động viên, ai nấy trên bờ đều vỗ tay trầm trồ. Nhưng chưa kịp oai thì một con sóng ập tới. Quần tắm vốn đã rộng, ướt nước càng nặng, thế là... "soạt" một cái, tụt thẳng xuống! Trong khoảnh khắc, anh chới với như con cá mắc cạn. Gia đình 7–8 người, gồm cả bố mẹ vợ, chị em gái và mấy đứa cháu nhỏ, đứng trên bãi há hốc mồm. Ông nhạc gia còn chép miệng: "Trời ơi... con rể ta nó chơi... liều vậy à?" Anh rể đỏ bừng cả mặt, quần đã trôi mất, vội kéo tấm SUP ôm ngang che phía trước. Từng bước lội vào bờ, sóng vẫn xô, tóc bết nước, mặt đỏ như gấc. Đám trẻ con réo ầm, bà nhạc mẫu bịt mắt cháu, mấy photographer cố mím môi, run bần bật vì vừa muốn chụp vừa muốn cười. Anh nghiến răng, kẹp chặt tấm SUP, lầm lũi đi ngang, nhìn chính diện thì kín đáo, tươm tất, đủ thể diện đối diện trước mặt bố mẹ vợ... mà trớ trêu thay, từ phía sau cái sup chẳng che được gì, mà sau lưng còn nhiều khách tắm đang há hốc mồm vì sốc. Khi đến gần khu tắm nước ngọt, anh quẳng ngay tấm SUP sang một bên rồi lao thẳng vào nhà tắm. Cả bãi cười vỡ bụng, tiếng la hét xen lẫn tiếng cười rần rần vang dậy khắp nơi. Cả gia đình nhà gái ngượng chín người, chỉ biết nhìn theo trong sự im lặng kỳ cục, trước khi cả bãi biển nổ tung một trận cười như vỡ chợ. Nhìn liên hoàn sự cố ấy, cả ê-kíp photographer và makeup không nhịn được nữa, phá lên cười ngặt nghẽo. Người thì ngồi phịch xuống cát ôm bụng, người thì lấy khăn che mặt, vai rung bần bật. Hồng Hạnh và Thomas cũng nhìn nhau, vừa buồn cười vừa sững sờ. Trang thì che miệng, quay sang Minh, thì thầm: "Thấy chưa, em nói rồi... biển hôm nay lạ lắm." Minh chỉ thở dài, nổi da gà lần nữa, trong lòng ngầm nghĩ: "May mà mình chỉ tính chụp ảnh và tắm nhẹ, chứ xuống thiệt thì chưa biết chuyện gì sẽ tới." Trong lúc mọi người còn đang ôm bụng cười vì loạt tai nạn, một trong hai photographer nhanh trí giơ ngay chiếc máy ảnh lên, lia máy bấm liên tục. Ống kính bắt trọn khoảnh khắc Hồng Hạnh và Thomas vừa cười vừa chỉ trỏ ra bãi biển, gương mặt rạng ngời, ánh mắt long lanh. Không dừng lại ở đó, anh chàng còn chịu khó chạy theo, luồn ra mép nước, chụp thêm vài kiểu khi đôi uyên ương tung tăng nắm tay nhau, để sóng vỗ tới gấu quần, tà váy. Mái tóc Hạnh bay trong gió biển, Thomas thì nghiêng người che nắng cho vợ sắp cưới – tất cả được ghi lại một cách tự nhiên, sống động. Thomas còn nhanh nhảu mượn một chiếc thuyền thúng của quán ăn gần đó, đỡ Hồng Hạnh lên rồi cùng nhau chèo ra mép sóng. Nàng váy trắng, chàng áo sơ mi xắn tay, mái tóc Hạnh bay lòa xòa trong gió biển, Thomas thì cười rạng rỡ vừa chống chèo vừa che nắng cho vợ sắp cưới. Các photographer tiếp tục lia ống kính bắt từng khoảnh khắc đôi uyên ương tung tăng giữa sóng. Tà váy vờn sóng, gấu quần ướt lấp lánh, ánh nắng phản chiếu làm cả khung cảnh rực rỡ như bức tranh sống động. Khi xem lại màn preview ngay trên máy, Hạnh reo lên thích thú, còn Thomas thì gật gù, miệng không giấu nổi nụ cười: "Mấy tấm này còn đẹp hơn cả tạo dáng. Vừa tự nhiên vừa vui, đúng nghĩa kỷ niệm đáng nhớ." Ê-kíp nhìn nhau cười, trong lòng thầm biết họ đã "chộp được" những shot hình sẽ trở thành highlight của album prewedding – vừa lãng mạn, vừa có chút duyên ngẫu hứng mà không thể sắp đặt.