Chương 8 - Tour bạo lực
Trưa hôm nọ, Nắng và Gió vắng khách. Trang ngồi ở quầy gỗ nhỏ, quạt tay phe phẩy bên mấy lon Coca và Sting dâu xếp ngay ngắn trong thùng đá. Từ bên quán hải sản Quốc Hòa sát homestay vọng qua tiếng gọi của một người đàn ông trung niên:
- Trang ơi! Cứu anh! Cứu!!
Trang đứng dậy ngay, khoác tạp dề, ngay lúc đó bên quán hải sản Quốc Hòa có một nhân viên chạy qua ngồi giữ homestay. Trang cười:
— Có khách tới thì em gọi chị về liền nha.
Quán hải sản trưa đó đông khách. Có một khách gọi món đặc biệt: một đĩa bạch tuộc nướng mỡ hành và một con cá bống mú chưng tương. Bếp Quốc Hòa rộn ràng. Cô đầu bếp trẻ tên Hường loay hoay, vừa lật bạch tuộc vừa ngập ngừng:
— Chị Trang, em chưa quen mấy món này... sợ nêm không tới.
Trang cười, vừa rửa tay vừa nói:
— Không sao đâu em, chị chỉ cho. Món này quan trọng là ướp đúng.
Chị đặt rổ bạch tuộc tươi lên bàn, giải thích từng bước:
Sơ chế: "Rửa bạch tuộc với ít muối hột và chanh cho sạch nhớt. Rồi để ráo."
Ướp bạch tuộc nướng: "cho vô đây hành tím băm, tỏi băm, sả đập dập, một muỗng dầu hào, nửa muỗng nước mắm ngon, ít tiêu xay, thêm chút mật ong cho dậy mùi và mềm thịt."
"Trộn đều, để khoảng 20 phút cho thấm."
Nướng: "Lúc nướng nhớ trở tay liên tục, quét thêm lớp mỡ hành khi gần chín. Vậy mới thơm mà không khét."
Hường gật gù:
— À, vậy ra có mật ong với dầu hào thì mới mềm, chứ em toàn bỏ xì dầu thôi.
Trang vỗ vai em gái:
— Ừ, nướng hải sản phải có độ ngọt tự nhiên, mật ong nó làm dịu mặn, ăn mới ghiền.
Trang vừa làm vừa nói nhỏ, giọng chị em gần gũi:
— Em cứ nhớ một điều: bạch tuộc thì ướp nướng cho dậy mùi lửa, cá mú thì giữ vị ngọt tự nhiên bằng hơi nước. Nấu hải sản là phải tôn trọng cái tươi của nó.
Hường mỉm cười, mắt sáng lên:
— Em học được khối bí quyết rồi đó chị. Cá mú thì em biết làm vì nó là món em hay nấu đãi đám cưới. Sau này khách gọi món đặc biệt chắc em làm nổi luôn!
Trang cười, dúi thêm bó hành tươi vào tay em gái:
— Cứ tập từ từ, có chị kè thì em lo gì. Khách ăn khen thì coi như mình thắng lớn.
Chiều, một đôi khách Tây đi dạo biển về, ghé Nắng và Gió gọi bia lạnh. Họ hỏi nhỏ:
— Chị có hải sản không?
Trang cười, chỉ tay sang bên kia:
— Em nhận order rồi bưng qua tận nơi, anh chị khỏi phải đi đâu hết.
Bàn tre trong sân homestay bày ra đầy: cá nướng lá chuối, sò nướng mỡ hành, cùng hai lon bia Tiger mát lạnh. Khách vừa ăn vừa tấm tắc:
— Vừa có homestay, vừa có hải sản ngay bên cạnh, tiện quá!
Trang mỉm cười, quay về dọn ly cà phê sữa cho khách khác.
Một nhóm người cùng Minh vừa tiến đến, nhóm người này là thợ kỹ thuật đứng lắp đặt khóa cửa thẻ từ mới tinh. Tiếng khoan nhẹ vang trong gió.
Minh chống nạnh, vừa nhìn vừa giải thích cho Trang:
— Giờ khách đặt phòng qua booking, anh sẽ gửi mã mở cửa cho họ. Họ tới thì tự check-in được luôn, khỏi phải chờ em chạy về.
Trang ngạc nhiên, mắt tròn xoe:
— Vậy là... khách chỉ cần nhập mã số thôi hả anh?
Minh gật gù, cười:
— Ừ. Tiện lợi cho khách, mà em cũng đỡ cực. Giả sử đang bận bên Quốc Hòa nấu hải sản, khách đến cũng vô phòng được ngay, đỡ cảnh chờ đợi, mà mình cũng không cần cứng nhắc kiểu 11 giờ 30 mới nhận phòng.
Trang cười rạng rỡ nhưng xụ mặt:
__ Chứ anh coi... ế thấy mụ nội, có khách đâu mà giữ khư khư cái giờ check-in như khách sạn năm sao.
Minh phì cười, giơ tay quẹt nhẹ mũi vợ:
— Vậy thì mình càng phải linh hoạt. Miễn phòng trống là khách vào được, càng dễ kiếm thêm đồng cà phê đá.
Trang bật cười thành tiếng, ngó dãy phòng mới lắp khoá sáng bóng:
— Rồi nha, Nắng và Gió không chỉ có gió biển, mà còn có công nghệ xịn sò. Để coi mấy homestay bên kia có đú kịp mình không.
Minh lắc đầu, cười cười:
— Em yên tâm đi, với chị chủ nấu bạch tuộc mỡ hành ngon như em, thì họ đu sao nổi.
Nửa đêm, Nắng và Gió vắng lặng, chỉ còn tiếng sóng dội vào ghềnh đá. Minh trở mình, nghe tiếng "tách" khe khẽ như ổ khóa bật mở. Anh lồm cồm ngồi dậy, hé màn cửa nhìn ra sân. Dưới ánh đèn vàng, một dáng người rắn chắc, vai rộng, tay kéo vali chậm rãi bước ra từ phòng vừa mở bằng thẻ từ.
Minh dụi mắt liên tục, lẩm bẩm:
— Ai mà giờ này...?
Người kia quay lại, ánh mắt sáng lên. Một nụ cười quen thuộc hiện ra trong im lặng:
— Minh hả! Tao nè?
Minh giật mình, gần như bật thốt:
— Trời đất, Trường!
Trang ngái ngủ bước ra, tóc rối xõa ngang má, ngơ ngác nhìn hai người đàn ông đứng giữa sân:
— Có chuyện gì vậy anh?
Minh cười, còn chưa hết kinh ngạc:
— Em coi nè, khách nửa đêm của mình chính là Trường. Nó về dự đám cưới chị Hồng Hạnh đó!
Trường đặt vali xuống, giơ tay chào thoải mái:
— Ờ, khỏi cần thủ tục, coi như khách quen đặc biệt nghen.
Trang bật cười, không khí nửa đêm bỗng ấm áp khác thường, tiếng cười vang hòa lẫn cùng gió biển thổi ràn rạt ngoài hiên.
Minh khoanh tay trước ngực, nửa cười nửa trách:
— Về thì gọi tao một tiếng, bày đặt book phòng làm tao tưởng khách du lịch không à. Bộ hết chỗ ngủ rồi sao, sao không qua công ty của bác Quang mà ngủ, chui vô đây chi vậy?
Trường nhún vai, cười tỉnh queo:
— Tao muốn coi thử homestay của vợ chồng mày xịn cỡ nào. Với lại... ở đây gần biển, sáng dậy có gió thổi, khoái hơn mấy phòng máy lạnh cứng ngắc.
Trang đứng bên nghe cũng bật cười, chỉ tay về phía phòng mới lắp khoá thẻ từ:
— Thôi, anh Trường ở đây càng vui, coi như mở hàng cuối tuần may mắn cho Nắng và Gió.
Trường nhấc vali vào phòng, vừa đi vừa nói vọng ra:
— Yên tâm, mai tao sẽ làm khách danh dự, ăn nhiều để ủng hộ homestay của tụi bây.
Tiếng cười giòn giã vang lên, xua tan cái tĩnh mịch của đêm khuya.
Sáng sớm hôm sau, mặt trời mới ló khỏi biển. Trường chống nạnh, ngáp một cái, rồi cười khề khà:
— Còn một tuần nữa mới tới đám cưới chị Hạnh, rảnh rỗi quá. Minh, lấy xe chở tao đi Cà Ná chơi đi!
Minh nhăn mặt:
— Trời, mới vừa về đã đòi phượt. Nhưng mai thứ bảy... thôi được, đi một bữa cho xả hơi.
Chỉ chốc lát sau, trước sân Nắng và Gió vang lên tiếng pô gọn gàng của chiếc Winner X. Minh ục ịch đội nón, bụng phệ ôm chặt tay lái, còn Trường rắn chắc ngồi sau, õng ẹo vỗ vai bạn cười ha hả:
— Ê, nhìn như đôi tình nhân trốn nhà đi phượt vậy!
Minh trợn mắt:
— Mày im ngay, Bê Đuê, tao đấm giờ!
Chiếc xe lao ra đường ven biển, gió thốc vào mặt, muối biển mằn mặn dính trên môi. Khi lên đèo Mũi Dinh, bên trái là vách núi, bên phải là biển xanh mênh mông, sóng đập tung bọt trắng.
Hai thằng đàn ông, một bụng phệ, một vai ngang, vừa ôm cua vừa cười sằng sặc:
— Hahaha! Về Việt Nam phải vậy mới đáng sống!
Tiếng cười lẫn trong gió, vọng dài trên eo biển, như một khúc nhạc dạo cho tuần lễ náo nhiệt sắp tới.
Đến Cà Ná, Minh thắng xe cái "két", cả hai bước xuống, hít một hơi gió biển mằn mặn. Một bên là eo biển xanh ngắt, sóng vỗ bờ đá tung bọt trắng xoá; một bên là đường sắt chạy sát mép núi, tiếng còi tàu xa xa vọng lại nghe lẫn vào gió.
Trường chống nạnh, nhìn quanh cười:
— Đẹp ha, bên này biển, bên kia đường tàu, chụp hình lên chắc xịn lắm.
Minh vỗ cái bụng phệ:
— Ờ, thôi vô quán kiếm cái gì nhậu, chứ chụp hình với dáng này thì mất hết "vibe" rồi.
Hai thằng kéo nhau vô quán hải sản lụp xụp ven đường, gọi nghêu hấp sả, cá nướng, thêm mấy lon bia lạnh. Vừa ăn vừa cười, lâu lâu lại bàn chuyện gái gú hồi xưa, thỉnh thoảng trêu nhau, cười hề hề, bia tràn ly.
Đúng lúc ấy, tiếng pô xe nổ giòn tan ngoài đường. Từ xa, trên đèo, ba chiếc tay côn lao tới. Hai thằng phóng trước, hét lớn:
— Hết ga hết số anh em ơi!!!
Tên chạy sau thì gồng gánh, giọng run run:
— Tao... tao không đi tour bạo lực nha!
Đúng như đoán, hai thằng đi đầu ngoái lại trêu:
— Thỏ đế!!!
Rồi rồ ga, bắn bụi đá tung mịt mù.
Trong quán ven biển, Minh và Trường vẫn ngồi, bia cụng lon lách tách, hải sản nghi ngút khói. Cảnh náo nhiệt ngoài đường chỉ như một vệt sáng ngang qua buổi trưa biển lặng, không ảnh hưởng gì đến cuộc vui của hai ông anh.
Ly bia vừa chạm môi, Minh và Trường giật mình nghe "RẦM!" một tiếng chát chúa vọng từ khúc cua sát mép biển.
Ngoài kia, hai chiếc tay côn đang lao hết ga bỗng loạng choạng. Vì ôm cua sát mép nước, cả hai không kịp bẻ lái. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bánh trước trượt khỏi mặt đường, xe hất văng vào một mõm đá. Tiếng kim loại va chát chúa, rồi tiếng rú kinh hoàng xé toạc không khí:
— Áááá!!!
Hai thân người cùng hai chiếc xe mất hút khỏi mặt đường, rơi tủm xuống biển xanh sâu thẳm.
Minh sửng sốt, chứng kiến hết vì chỗ khúc cua rất cao so với mặt biển và gần chỗ anh và Trường nhậu, bia trên tay đổ tràn ra bàn mà không hay.
— Trời đất... có tai nạn!
Trường ném phăng đôi đũa, ghế bật ngửa sau lưng.
— Đi, mau lên!
Cả hai lao vội ra bãi gửi, nhảy phắt lên chiếc Winner X. Gió biển quất vào mặt khi Minh rồ ga, phóng thẳng lên con dốc dẫn ra mỏm đá.
Đến nơi, không cần nghĩ ngợi, cả Minh lẫn Trường đồng loạt lột phăng áo thun, ném xuống bờ cát. Họ chạy băng qua những phiến đá gồ ghề, rồi cùng một nhịp phóng thẳng xuống biển, tiếng nước văng tung toé.
Dưới làn nước xanh cuộn sóng, hai thân người trẻ đang vùng vẫy trong hoảng loạn. Minh bơi lao tới, hơi thở hổn hển, trong khi Trường sải mạnh như cá, tay nắm chặt lấy vai một tên, kéo lên mặt nước.
Trên cao, nắng rát gắt chiếu xuống, gió biển vẫn thổi, nhưng mọi âm thanh như lùi xa, chỉ còn tiếng tim đập gấp gáp và hơi thở dồn dập của cuộc giải cứu bất ngờ.
Hai "phượt thủ tốc độ" được lôi lên khỏi biển, thân hình ướt sũng như cá mới vớt. Mũ fullface nặng trịch, đội trên đầu chẳng khác cái chậu nước, từng giọt nhỏ tong tong xuống cổ. Áo giáp motor cũng phồng căng vì ngấm nước, nặng như áo giáp sắt.
Minh và Trường thở hồng hộc, dìu cả hai lên chiếc mô tô còn lại của thằng bạn đi chung. Rồi kè từng đứa vô quán hải sản ven đường, ghế nhựa lách cách vì ướt lướt thướt.
Minh khom xuống, vừa kiểm tra vừa lắc đầu:
— May dữ thiệt... chỉ bị rách một đường ở chân, băng bó rồi may thôi, còn thằng này thì trặc tay thôi.
Trường vớ ngay hộp sơ cứu treo sẵn trong góc quán du lịch, lôi băng gạc và cồn ra. Thật kỳ lạ, ở đây lại có đủ đồ để xử lý.
Hai thằng trẻ vừa run vừa cười, chắp tay cảm ơn rối rít:
— May quá có hai anh... tụi em dân Phan Thiết, thỉnh thoảng chạy tour ngắn ngắn lên Đà Lạt. Nay nổi hứng đi Cam Ranh... ai dè mới qua được một đoạn thì xém toi.
Đứa không bị nạn, chống nạnh bĩu môi:
— Tour bạo lực với tour kinh dị... khác nhau có xíu thôi. May cho tụi mày đó, cục đá nó hơi thấp nên chẹn bánh xe hất thẳng hai anh em bây xuống biển, mà ngay chỗ nước sâu, không có đá ngầm. Phen này ông bà gánh còng lưng!
Trong quán, Minh và Trường nhìn nhau, vừa mệt vừa buồn cười, bia trên bàn vẫn còn bọt trắng mà chưa kịp uống. Ngoài kia sóng biển vẫn dội vào ghềnh đá, như cười nhạo cái trò "hết ga hết số" vừa rồi.
Sau đó quay sang Minh và Trường, giọng thành khẩn:
— Tụi em cám ơn hai anh ruột rất nhiều. Chắc phải kiếm chỗ ở lại một đêm rồi mới đi nữa, chứ giờ về nhà là ông già nó thấy là ổng giết mất. À... hai thằng này là anh em ruột, tên Phong với Bình. Còn em... em tên Lý Kỳ Tích.
Nghe đến cái tên, Trường đang uống ngụm nước suýt phun ra, còn Minh thì nhíu mày nhìn kỹ như chưa tin vào tai.
Bình — thằng vừa bị trặc tay — bĩu môi, gằn giọng cà khịa ngay:
— Hèn chi... kỳ tích lúc nào cũng rơi trúng mày, xong tụi tao hưởng lây.
Kỳ Tích cười ha hả:
_ Dĩ nhiên! Mạng tao lớn, chuyến du lịch Tân Cương vừa rồi suýt ngủm mấy lần đấy, còn cứu ngược lại người khác.
Phong bật cười sặc sụa, xoa xoa vết trầy ở chân:
— Ờ, đúng là kỳ tích thiệt. Mày đi du lịch xém chết, còn tao té cái "rầm" xuống biển mà còn bò lên ngồi đây được, chắc cũng nhờ cái tên của nó.
Minh và Trường nhìn nhau, cả hai không nhịn được, phá ra cười ha hả. Cái tên "Kỳ Tích" cùng tình huống chết hụt biến cả tai nạn kinh hoàng thành câu chuyện bàn nhậu buồn cười khó quên ngay bên bờ biển Cà Ná.
Chiếc bán tải cà tàng chở cả bọn lăn bánh trên đường ven biển, đằng sau thùng xe ướt nhẹp quần áo, mùi muối biển còn sộc lên. Đến trước cổng Nắng và Gió, tài xế nhấn còi một tiếng "bíp" rồi để cả bọn lục tục bước xuống.
Phong và Bình vẫn còn nhăn mặt vì vết thương, nhưng khí thế không giảm. Lý Kỳ Tích thì mặt sáng rỡ như vừa trúng số. Cả ba đồng thanh:
— Hai anh trai, chiều nay mình làm kèo nhậu cảm ơn nha!
Chẳng mấy chốc, trong sân homestay, bàn nhựa xanh được kê ra, bia lon xếp chồng, hải sản nướng bốc khói nghi ngút. Tiếng cười rổn rảng át cả tiếng sóng ngoài xa.
Trong men bia, Lý Kỳ Tích vỗ vai Minh và Trường, cười hề hề:
— Hai anh trai, mai đi chơi với tụi em nghen! Off-road vui cực. Thay vì chạy trên đường, mình chui lùm, đi bụi, đi cát, tắm sình, đã lắm!
Phong thêm vô:
— Ừ, đi cho biết thế nào là "cắn bụi" đó anh ruột!
Minh gác lon bia xuống bàn, nhíu mày:
— Trời đất ơi, tụi bây hết trò chơi rồi sao? Toàn bày mấy thứ quái gỡ vậy hả!
Trường chỉ biết cười ha hả, cụng lon với Minh:
— Tụi nó đúng dân máu mặt rồi, ngã biển chưa tởn, giờ đòi đi off-road nữa!
Lý Kỳ Tích vỗ bàn cái "bốp", lon bia lăn lông lốc, cười rạng rỡ, mắt long lanh:
— Mai tụi em sẽ đưa đồ chơi ra tới! Off-road là dành cho dân quý tộc, vì quý tộc thì không bao giờ đi tour bạo lực!
Phong và Bình lập tức bật dậy, mặt nghiêm như giận thật, giơ nắm đấm về phía nó:
— Ê, Đ.M mất dạy vừa thôi nghen!
Không khí căng thẳng đúng ba giây, rồi cả ba cùng phá ra cười ha hả, lon bia trên bàn nghiêng ngả, bọt trào ra tung tóe.
Trường nhìn cảnh đó chỉ biết lắc đầu:
— Đúng là tụi nhỏ... troll nhau mà cũng ra dáng đánh lộn.
Minh nhăn mặt nhưng khoé miệng không giấu nổi nụ cười:
— Mai off-road với mấy đứa này chắc vui... mà chắc cũng mệt lắm đây.
Cả bọn đang ngồi nhậu, tay vẫn còn ướt bia, mắt lại lơ đãng nhìn ra phía vịnh. Xa xa, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước lấp lánh. Một cặp nam nữ trẻ đang loay hoay bước lên thuyền câu mực ban đêm.
Anh chàng ga-lăng hết cỡ, cúi xuống đưa tay cho cô gái:
— Em bước cẩn thận, có anh đây.
Cô gái cười khúc khích, nắm tay trèo lên, dáng điệu đầy tin tưởng. Anh chàng đắc chí, đợi bạn gái ngồi yên thì lùi lại lấy đà, định nhảy một cú thật đẹp lên boong tàu.
Ai dè... hụt chân! Tiếng "bụp" vang lên, anh chàng chới với, hai chân quẫy loạn xạ, tay kịp chụp lấy mép boong tàu, nửa người từ thắt lưng trở xuống chìm trong nước biển. Cô gái giật mình la oái oái, thuyền lắc lư chao đảo.
Trong sân Nắng và Gió, cả bọn chứng kiến rõ mồn một. Bia trong lon suýt bắn ra mũi vì cười.
Phong vỗ đùi cái đét, vừa chỉ tay vừa hét:
— Đó thấy chưa anh trai! Dân chơi là phải vậy gái nó mới nể!
Tiếng cười "ha ha ha" vang lên rần rần, át cả tiếng sóng ngoài vịnh.
Nhậu một lúc, cả bọn thấm mệt, Trường đã vào trong để tắm rửa. Minh ngồi tựa lưng vào ghế nhựa, khẽ quét mắt ngang. Ba thằng nhóc đang say xỉn kia rõ ràng chỉ tầm hai mốt, hai hai tuổi, cùng lứa với Trang. Mặt mũi sáng sủa, áo quần toàn đồ xịn, gia đình có điều kiện nên mới có tiền chơi mô tô, đi đây đi đó không lo nghĩ. Nhìn tụi nó, Minh thấy thấp thoáng hình ảnh tuổi trẻ của mình: cũng hăm hở, cũng thích xê dịch, háo hức khám phá từng khúc cua, từng cung đường.
Chỉ khác một điều — Minh biết dừng lại, còn tụi nhỏ thì bạt mạng, coi nhẹ cả sinh mạng mình. Một pha hụt chân, một cú ngã xuống biển... tụi nó coi như chuyện cười bàn nhậu. Minh khẽ lắc đầu, trong lòng vừa buồn cười vừa chua chát: cái tuổi này liều lĩnh thì có, quý sinh mạng thì chưa.