Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió
Lãng Mạn

Hồi Ký Sa Mạc - mùa III - Nắng và Gió

28/10/2025 13 chương
Giới thiệu

Hai mùa sa mạc đã khép lại với bao nỗi gian nan: từ những đêm khát nước nơi ốc đảo đến cuộc hành trình khốc liệt chạm biển xanh Địa Trung Hải. Nước mắt, tranh chấp, cả tình thân và tình yêu đều được thử lửa dưới nắng bỏng cháy của Sahara và Trung Đông. Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó. Giờ đây, bước chân đưa ta về phương Đông, nơi nắng và gió Ninh Thuận hun đúc một hành trình mới. Minh và Trang rời Sài Gòn, mang theo khát vọng một khởi đầu, tìm về vườn nho Vĩnh Hy bên bờ biển, nơi sóng bạc đầu và đá ghềnh dựng đứng. Ở đó, những ký ức tang tóc được gác lại, nhường chỗ cho tiếng cười dí dỏm, những chuyến xe bụi phủ và những bất ngờ "dở khóc dở cười" của hai kẻ vừa là khách du lịch, vừa là con cháu trở về đất cội. Hồi Ký Sa Mạc – Season III: Nắng và Gió không chỉ là một chuyến điền dã, mà còn là hành trình lột xác. Từ bóng tối tranh chấp bước ra, nhân vật của ta học cách hít thở trọn vẹn khí trời, đối diện với nắng như rang, gió như phang, và cả những sự thật còn giấu trong lòng. Tác giả xin cúi đầu cảm tạ quý độc giả – những người đã lựa chọn đồng hành qua từng chặng đường của Hồi ký sa mạc. Chính sự dõi theo, ủng hộ và chia sẻ của các bạn là nguồn gió mới, thổi cho câu chuyện tiếp tục tung cánh. Nếu bạn đã ở lại đến mùa "Nắng và Gió", thì hẳn trong trái tim ta đều có chung một ngọn lửa: ngọn lửa kể chuyện và ngọn lửa lắng nghe. Xin mời bạn đồng hành cùng chúng tôi – như đã từng ở Ốc Đảo, như đã từng qua Nước – để xem ánh nắng và cơn gió miền Trung sẽ thổi tung những mảnh đời này về đâu.

Chương 11 - Anh em trong khó khăn

Minh đang lúi húi sắp xếp đồ, chuẩn bị sáng mai về Sài Gòn theo lịch hẹn của Toàn để phụ dọn sang nhà mới. Trang còn đứng trong homestay, tay gấp gọn mấy bộ drap mới mua. Không khí rộn ràng, tưởng chừng chỉ toàn chuyện vui. Bất chợt, điện thoại Minh rung. Màn hình hiện tên Thúy. Anh nhấc máy, giọng đầu dây kia nghẹn lại: — Anh Minh... Bi nó té nặng lắm rồi! Đập ngực xuống, giờ bác sĩ đang cấp cứu. Anh... về lẹ đi, người ta nói cần máu gấp, lại là nhóm máu hiếm nữa chứ! Minh chết lặng, cả người sững lại như bị dội gáo nước lạnh. Trang nhìn nét mặt chồng, tim cũng thắt lại: — Có chuyện gì vậy anh? Minh nuốt khan, giọng khàn đi: — Thúy gọi... Bi bị tai nạn, đang mất máu. Phải về ngay. Điện thoại vừa dứt, Minh mặt tái hẳn. Trang đang xếp lại drap giường, ngẩng lên thấy chồng run tay cầm máy. — Có chuyện gì vậy anh? Minh nuốt khan: — Bi... nó té nặng, đang cấp cứu. Anh phải vào Sài Gòn liền. Trang hoảng hốt: — Em đi với anh... Minh lắc đầu, giọng dứt khoát: — Không kịp đâu. Em ở lại trông homestay, coi chừng khách. Anh đi một mình nhanh hơn. Nói rồi anh vơ vội ba lô, lao ra đường. Chiếc taxi vừa đỗ ngoài cổng được Minh chặn ngay: — Ra Cam Ranh! Ra sân bay nhanh giùm! Trang chạy theo ra hiên, chỉ kịp nhìn bóng chồng khuất dần, bụng phệ rung theo từng sải bước gấp gáp. Nước mắt ứa ra nhưng cô cắn môi, khẽ nói một mình: — Ráng lên anh... giữ Bi cho bằng được... Chiếc xe lao vào màn chiều xám xịt, để lại sau lưng homestay vắng lặng, còn Trang đứng bần thần trước gió biển thổi hun hút. Máy bay vừa chạm xuống Tân Sơn Nhất, Minh chẳng kịp thở. Anh lao ra khỏi cửa ga, bắt ngay một chiếc taxi, phóng thẳng vào bệnh viện Chợ Rẫy nơi Bi đang cấp cứu. Hành lang trắng sáng, mùi sát trùng xộc lên gắt gỏng. Thúy thấy Minh, đôi mắt đỏ hoe tràn nước: — Anh... bác sĩ nói cần máu O-, mà chưa ai hợp... Minh khựng lại một giây. Trong đầu anh chợt vụt qua hình ảnh cũ — thời còn là sinh viên, anh từng đăng ký hiến máu nhân đạo. Khi ấy, cô y tá trẻ ngạc nhiên reo lên: "Anh hiếm lắm nha, O Rh- đó! Ở Việt Nam chỉ vài phần trăm người có thôi." Minh cười, đưa tay nắm chặt ống băng: "Vậy thì càng nên cho đi." Tiếng máy trợ tim kéo Minh về thực tại. Anh bước nhanh đến bàn trực, giọng dứt khoát: — Tôi nhóm O Rh-, xét nghiệm lại đi, lấy máu tôi ngay! Y tá dẫn anh vào phòng nhỏ, tay thoăn thoắt chuẩn bị dụng cụ. Kết quả hiện rõ, trùng khớp. — Có thể truyền ngay! — cô thốt lên. Minh gật đầu mạnh: — Lấy hết sức anh cần, miễn giữ được cháu tôi! Anh nằm xuống ghế hiến. Kim đâm vào tĩnh mạch, máu chảy theo ống truyền, đỏ tươi như hơi thở của sự sống. Bên ngoài, đèn phòng mổ vẫn sáng gắt. Minh nhắm mắt, mồ hôi rịn đầy trán — trong đầu anh chỉ còn một điều duy nhất: giữ lại nhịp đập nhỏ bé ấy, bằng bất cứ giá nào. "Ráng lên Bi... có chú đây rồi." Cửa phòng cấp cứu bật mở. Bác sĩ bước ra, khẩu trang còn dính giọt mồ hôi. Cả nhà lao tới, ánh mắt ngóng đợi. — Ca truyền thành công. Bé Bi đã qua cơn nguy kịch rồi. — Rất may mắn... — ông ngừng một chút, nhìn Minh — nếu chỉ trễ hơn một tiếng nữa thôi, tiên lượng sẽ rất xấu. Không ai cầm được nước mắt. Tiếng khóc òa ra dọc hành lang bệnh viện. Toàn lảo đảo bước tới, gương mặt vừa mừng vừa nghẹn. Anh không nói một lời, chỉ ôm chầm lấy Minh, hai tay siết chặt vai em trai. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Minh thở hắt, ngực phập phồng, mắt đỏ hoe. Trong lòng vừa nhẹ nhõm, vừa như bị xé toang bởi sự căng thẳng vừa qua. Thúy lau má, cố nén giọng mà vẫn run run: — Cả nhà đã test hết rồi, không ai phù hợp. May mà... may mà anh Ba về kịp lúc. Câu nói như mũi dao xoáy vào tim, rồi hóa thành dòng nước ấm. Minh khẽ cúi đầu, mím chặt môi. Anh cảm thấy bàn tay anh Hai đang run lên từng hồi trên vai mình, và trong lòng dâng tràn một cảm giác vừa mệt mỏi, vừa mãn nguyện: mạng sống của cháu đã giữ được, và gia đình này vẫn còn trọn vẹn. Thúy lau vội nước mắt, run run nói: — Anh Minh... chị Hai vừa gọi cho em. Chị sẽ đáp máy bay về ngay. Hành lang bệnh viện vẫn sáng gắt, nhưng không còn là ánh sáng lạnh lẽo. Nó như bừng lên một niềm hy vọng mới: Bi đã giữ được mạng sống, nhờ khoảnh khắc kịp thời của Minh. Sài Gòn, một buổi chiều oi bức. Sau khi bé Bi được đưa về nhà, Minh tranh thủ phụ anh Hai dọn sang căn nhà mới theo như lời hứa. Căn phòng khách ngổn ngang những thùng carton, quạt đứng thổi hối hả mà mùi băng keo vẫn phảng phất. Minh lọc riêng một góc đồ cá nhân: vài bộ quần áo trekking, cái balô dã chiến, đôi giày cào cào còn dính bụi cát... Tất cả anh gói lại gọn gàng, chuẩn bị chở ngược ra Vĩnh Hy. Bà Huỳnh Mai vừa tất bật vừa sốt ruột, đã gọi taxi chờ sẵn dưới hẻm. Thúy, cô em gái, tay xách tay bồng, dìu theo hai bé Bi và An. Người làm cẩn thận bế tụi nhỏ lên xe trước. Bà Mai dặn với lại: – Hai đứa sắp xếp nhanh, mẹ đưa mấy nhỏ đi trước. Nhớ đóng cửa kỹ rồi qua sau nghe chưa. Chiếc taxi lăn bánh, bỏ lại khoảng sân vắng. Trong nhà giờ chỉ còn Minh và Toàn. Hai anh em nhìn đống thùng bừa bộn, cùng thở dài. Toàn chống tay lên hông: – Thấy chưa, dọn nhà chứ có khác gì đánh trận đâu. Cứ hết máng này lại tới thùng kia. – Ừ... mà vui, – Minh đáp, tay vừa dán băng keo vừa cười nhạt. – Bao nhiêu năm rồi mới có dịp anh em mình làm chung việc kiểu này. Khoảnh khắc lắng lại, cả hai ngồi phịch xuống ghế sofa chưa kịp tháo nylon. Ngoài kia tiếng xe cộ lẫn tiếng ve râm ran. Toàn nhìn em trai, giọng trầm hơn thường lệ: – Minh nè... anh biết ở Vĩnh Hy còn nhiều chuyện dang dở. Nhưng nhớ giữ sức, đừng có làm liều. Nhà này còn, mẹ còn, tụi nhỏ còn... lúc nào cũng cần có thằng em trai này. Minh khựng lại, siết chặt cuộn băng keo trong tay. Anh ngẩng lên, ánh mắt kiên quyết: – Em hiểu. Đi bao xa thì cũng phải quay về thôi. Vĩnh Hy hay chỗ nào khác... cuối cùng vẫn là gia đình. Cả nhà vừa chất thêm thùng đồ cuối cùng lên thùng xe, chuẩn bị chạy về căn hộ mới ở Phú Mỹ Hưng, thì chuông điện thoại Toàn reo vang. Anh nhìn màn hình, số lạ, cau mày rồi nhấc máy: – Dạ alo? Giọng nữ đều đều, hơi máy móc vang lên từ đầu dây bên kia: – Dạ em xin phép gọi từ ngân hàng Sacobank quận Tân Phú, cho hỏi anh có phải anh Trịnh Quốc Toàn không ạ? Toàn đáp cộc lốc: – Tôi nghe. – Dạ em xin phép thông báo, hiện tại hệ thống ghi nhận anh đang có khoản vay đến kỳ hạn. Tổng nợ gốc và lãi tạm tính đến hôm nay là 7 tỷ 480 triệu, trong đó phần lãi quá hạn đã hơn 320 triệu. – Tụi em rất mong anh sắp xếp thanh toán trong tuần này, để mình tránh phát sinh thêm chi phí không đáng có. Nếu anh gặp khó khăn, Sacobank cũng có bộ phận hỗ trợ cơ cấu lại kỳ hạn hoặc làm việc trực tiếp với anh, miễn sao đảm bảo quyền lợi cho khách hàng. Toàn nín lặng mấy giây, rồi cố hạ giọng: – Ờ... để anh tính. Giọng bên kia vẫn lịch sự nhưng cứng nhắc: – Dạ anh lưu ý giúp em, nếu sau ngày mười lăm mà chưa có khoản thanh toán, bên em buộc phải nhờ pháp lý hỗ trợ. Mong anh hợp tác. Cúp máy. Toàn thả người xuống ghế, mặt xụ hẳn lại. Đôi tay vẫn còn dính bụi băng keo nhưng run khẽ. Anh liếc sang Minh, cố giấu, nhưng Minh đã thấy hết. Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt như muốn nói thay: "Em hiểu rồi, anh Hai à." Không khí trong căn nhà mới chưa kịp ấm hơi người, đã vương mùi nợ nần. Căn hộ của Toàn nằm trong khu chung cư mới xây, ngay đường số 15 ven sông. Diện tích không lớn, chỉ hơn sáu chục mét vuông, nhưng bước vào là thấy sự tinh tế. Phòng khách nối liền với bếp, sàn lát gỗ sáng màu phản chiếu ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa kính rộng. Ban công nhỏ nhưng đặt vài chậu lan, thêm một bộ bàn ghế gỗ gọn gàng để buổi tối có thể ngồi ngắm sông, hứng gió mát. Tường sơn trắng, phối tranh trừu tượng và một chiếc đèn thả hiện đại, làm cho không gian vừa sáng vừa ấm. Nội thất không cầu kỳ, chỉ cần sofa xám gọn gàng, kệ tủ đơn giản, nhưng nhờ sắp xếp hợp lý mà tạo cảm giác thoáng đãng. Từ ban công nhìn ra, mặt sông lấp loáng ánh đèn, tàu du lịch chậm rãi trôi qua, xa xa còn thấy nhịp cầu rực sáng buổi tối. Dù căn hộ nhỏ, nhưng chính vị trí ven sông và cách Toàn giữ ngăn nắp khiến ai ghé cũng khen: "Nhà này nhỏ mà duyên, nhìn đã con mắt." Quán cà phê ven sông, kính trong suốt nhìn ra những toà nhà cao tầng, ánh nắng chiều loang trên mặt nước. Minh chậm rãi nói rõ ý định: – Số tiền anh còn giữ của em với Thúy là tám tỷ, anh sẽ nói với nó để đó cho anh xoay sở. Chỉ cần anh đưa cho em năm trăm triệu trong số tiền bán nhà chia ra, gộp với 1 tỷ rưỡi của cha chia em là 2 tỷ... để em tu bổ homestay của em. Nó mới mở, đang có khách, em không muốn bỏ dở. Toàn đặt mạnh tách cà phê xuống: – Không được, Minh à. Tiền bán nhà, anh đã được chia nhiều hơn. Giờ lấy thêm nữa thì còn mặt mũi nào nhìn người trong nhà. Phải tự lo lấy thôi. Minh khẽ vỗ vai anh, giọng nửa đùa nửa thật: – Ông Hai à, không phải cho mượn khơi khơi đâu, khi nào tống được mớ đất thì nhớ trả vốn lẫn lời cho tụi tui coi mới được nhe. Toàn siết chặt bàn tay còn lại, ánh mắt ngân ngấn nhưng khoé miệng nở nụ cười: – Ừ... anh sẽ xoay sở được. Em yên tâm. Khoảnh khắc ấy, không cần nhiều lời, chỉ còn lại sự tin tưởng lặng lẽ giữa hai anh em. Ngoài kia, dòng sông vẫn chảy đều, phản chiếu những vệt nắng vàng cuối ngày như chứng giám cho lời hứa. Minh ghé sát lại, kéo điện thoại ra trước mặt Toàn, màn hình sáng trưng. Trên đó là hóa đơn trả góp Spaylater: "Màn hình Dell 24 inch 4K – 7 triệu, góp 6 tháng." Minh nheo mắt tinh nghịch, giọng hạ thấp nhưng đủ để chọc tức: – Tui có 2 tỷ trong tay đó... mà tui thích góp đó. Toàn vừa nhấp ngụm cà phê, liếc xuống màn hình, lập tức hiểu ý em trai đang đá xoáy chuyện mình đang có thiếu nợ ví trả sau Momo 8 triệu. Anh bật cười phì ra, cà phê bắn văng cả bàn. – Thằng quỷ này... Không khí nặng nề ban nãy bỗng vỡ tan, chỉ còn lại tiếng cười của hai anh em giữa quán cà phê sang chảnh ven sông. Đêm nay Minh lại khó ngủ, anh nằm ngửa, hai tay gối đầu, mắt hướng lên trần, nhưng tâm trí thì trôi về những năm tháng xa xưa... Ngày ấy anh còn là cậu sinh viên, mọi gánh nặng gia đình đều đặt lên vai anh Hai. Toàn thay cha mẹ xoay sở chuyện tiền nong, phụ Minh tiền đóng học phí, trả trọ. Có một lần, cả nhà về quê Nội. Đám trai trẻ trong xóm rủ nhau xuống sông tắm. Minh, tuổi mười lăm còn ham vui, quẫy nước quá xa, chẳng ngờ gặp khúc xoáy. Nước xoáy cuốn phăng, đôi tay cậu hụt hẫng, tưởng như chìm mãi vào đáy. Trong khoảnh khắc ngạt thở ấy, chính Toàn là người lao ra, nắm chặt lấy cánh tay em, kéo vào bờ, bất chấp dòng nước cuồn cuộn. Hồi ức ấy ùa về, khiến lồng ngực Minh nhói lên. Anh hiểu, đời mình có được ngày hôm nay đâu chỉ nhờ nỗ lực bản thân, mà còn nhờ bóng lưng âm thầm của anh Hai – người từng nhiều lần thay cha mẹ chống chọi cùng giông bão, để Minh được bước tiếp.