Chương 3 - Lại rời đi
Tối đó, Minh và Trang ngồi trên xe máy điện của Thúy, rời quán nước ven sông, hòa vào dòng người tấp nập. Họ chạy ngang Landmark 81, dừng chụp vài tấm ảnh vụng về như đôi tình nhân trẻ, rồi cứ thế chạy vô định qua Điện Biên Phủ, cầu Thủ Thiêm, vòng về quận 1 sáng đèn. Lâu lắm rồi, họ mới thật sự ngắm Sài Gòn về đêm, tay trong tay, im lặng mà nhẹ nhõm.
Gần 10 giờ rưỡi, họ trở về nhà. Hẻm chỉ còn vài bóng vàng leo lét. Minh tắt máy, Trang khẽ khoác tay anh, cả hai mang theo dư âm một đêm bình yên.
Một tháng sau, căn nhà vẫn phảng phất mùi nhang. Toàn bất ngờ đưa giấy tờ từ luật sư, khẳng định di chúc cha để lại thiếu cơ sở pháp lý, đề nghị chia bốn phần: anh hai phần, Minh và Thúy mỗi người một.
Không khí nặng nề. Minh sững sờ, mẹ anh – bà Huỳnh Mai – lại run run khuyên thương lượng:
– Cha tụi con mất rồi, đừng làm khó nhau thêm nữa...
Những lời ấy khiến tim Minh thắt lại. Anh không đau vì mất phần, mà đau vì người mẹ vốn là điểm tựa cuối cùng giờ nghiêng về phía Toàn. Trước di ảnh cha, lời dặn "giữ lấy mái nhà này" bỗng trở thành xa vời.
Không kìm được, mắt anh nhòe đi, bàn tay buông thõng vô lực. Đúng lúc ấy, hai bé Bi và An ôm gấu bông chạy xuống, ngái ngủ hỏi:
– Ủa chú Ba, thím Ba... có mua chà sữa cho con hok?
Câu nói ngọng làm Minh bật cười, Trang xoa đầu trấn an:
– Sáng thím mua cho, chịu hông?
Hai đứa gật đầu, lon ton về phòng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, căn nhà tang thương lại thoáng chút ấm áp.
Lại thêm một tháng nặng nề trôi qua. Một hôm nọ, Minh bàn với vợ:
– Công ty phần mềm Biển Xanh ở Phan Rang – Tháp Chàm tuyển coder, lương cũng ổn, họ duyệt hồ sơ và có gọi cho anh rồi. Hay mình về đó? Vừa đổi không khí, vừa gần quê nội em.
Trang thoáng sáng mắt, rồi khẽ gật:
– Em thích xứ nắng gió. Sa mạc hay Ninh Thuận cũng vậy thôi. Ở đó có vườn nho của cha, chắc bình yên hơn.
Ý nghĩ ấy khiến cả hai như nhẹ gánh. Đêm ga Sài Gòn, họ kéo vali lên tàu SE5. Minh ngồi cạnh cửa sổ, ngoài kia đèn đường lùi lại nhường chỗ cho bóng đêm. Trang tựa đầu lên vai chồng, thiếp đi. Gió lùa, tiếng ray ken két, ánh trăng vỡ vụn trên nền trời đen thẫm, khiến Minh nhớ về sa mạc Judaean. Nhưng lần này, miền nắng gió ở ngay đất Việt.
Khi tàu vào vùng biển miền Trung, ánh trăng nhường cho nắng chói chang. Trang dụi mắt, Minh nhấc balô, bước xuống sân ga. Gió biển khô rát phả vào mặt, tiếng rao hàng lẫn còi tàu vang vọng.
Trên tàu, họ từng bật cười vì hộp cơm dở tệ giá 70 ngàn. Trang còn thì thào chuyện Toàn thuê thêm người giúp việc, chi phí tăng. Minh chỉ lặng lẽ: "Anh biết... nhưng còn cách nào khác đâu." Hai vợ chồng nhìn nhau bật cười, tiếng cười bất ngờ xua đi nặng nề.
Khi tàu dừng hẳn, Trang vừa bước xuống đã la lên:
– Trời ơi, mới sáng mà nóng muốn cháy da!
Minh bật cười:
– Người ta gọi Ninh Thuận là xứ nắng phang, gió phỏng mà.
Một bà bán nước chè chen vào:
– Uống ly nước mía rồi chịu nắng cả ngày cũng khoẻ!
Trang phùng má vì tiền xe đắt, nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy giàn nho xanh mướt phía xa. Trong nắng sớm, cái bực dọc nhanh chóng tan, nhường chỗ cho háo hức về một khởi đầu mới.
Cha của Trang đã đứng sẵn ngoài cổng vườn Nam Đàn, dáng gầy rám nắng, khuôn mặt hằn nhiều nếp nhăn nhưng ánh mắt sáng rỡ. Bên cạnh là hai người làm, cả ba vẫy tay chào khi chiếc taxi vừa dừng lại. Ông ném xẻng xuống đất, chùi tay vào áo, tươi cười chạy ra đón.
— Về tới rồi đó hả con? —
Trang ríu rít ôm cha, Minh chào cha vợ. Hành lý được đưa thẳng vào nhà, họ ngồi nghỉ dưới giàn nho xanh mát, từng chùm quả tím căng tròn treo lủng lẳng.
Một lát sau, Minh tắm rửa xong, bước ra hiên nhà trong bộ dạng khiến Trang phải ngẩn người: ở trần, chỉ mặc chiếc quần đùi gọn gàng, tay cầm ly mật nho tươi sóng sánh. Anh ngồi phịch xuống ghế tre, thả lưng thư giãn, gió biển lùa qua khiến làn da rám nắng lấp lóa.
Trang hơi nhíu mày, vừa bất ngờ vừa thích thú. Bởi ở Ein Trek giữa sa mạc nóng bức, Minh vẫn luôn chỉnh tề quần dài, áo sơ mi cài kín cúc. Vậy mà giờ đây, về tới quê cô, anh lại thoải mái đến mức như một con người khác.
— Ủa, anh... thay đổi nhanh dữ vậy? — Trang nửa trêu nửa ngạc nhiên.
Minh nhấp một ngụm mật nho, nhếch môi cười:
— Ở đây là nhà, không cần phải giữ hình thức nữa. Với lại... trời nóng thế này, mặc chi cho cực.
Trang khẽ phì cười, còn cha cô ở trong nhà vọng ra:
— Uống đi, mật nho nhà mình đấy, mát cả ruột gan!
Sau khi uống hết ly mật nho, Minh vẫn giữ nguyên bộ dạng "quần xà lỏn, ở trần" đi theo Trang dạo quanh vườn. Giàn nho trải dài xanh mướt, chùm quả trĩu xuống, lấp lánh trong nắng. Hai người vừa đi vừa được cha Trang giới thiệu từng luống, từng giống nho mới.
Đúng lúc ấy, có mấy bạn hàng quen ghé vào mua nho. Một bà cô đội nón lá, tay xách giỏ tre, nheo mắt nhìn Minh rồi quay sang ông Hai Đàn cười cợt:
— Ủa anh Hai, người làm mới nhà anh hả? Sao coi bộ mập mạp, trắng trẻo dữ, chắc mới từ thành phố lên?
Trang đang định giải thích thì bật cười khanh khách, còn Minh đứng khựng lại, mặt đỏ lựng. Ông Hai Đàn cười xòa, vỗ vai Minh một cái bốp:
— Người làm đâu, rể tui đó! Thành phố về đây là phải nhập gia tùy tục, nên nó cởi trần cho mát đó mà.
Cả nhóm cười ồ, còn Minh thì gãi đầu ngượng nghịu, tay lóng ngóng bứt một lá nho để che trước ngực như thể "ngụy trang". Trang thì ôm bụng cười, vừa đi vừa chọc:
— Thấy chưa, người ta tưởng anh đi làm công đấy!
Bữa cơm trưa dưới giàn nho vừa dứt, nồi cá kho khô queo đến miếng cuối cùng. Trang đặt đũa xuống, nhìn cha nghiêm trang mà vẫn ánh lên vẻ trêu chọc:
— Thưa cha, bây giờ cha là chủ, tụi con là khách du lịch.
Minh tiếp lời, giọng nửa đùa nửa thật:
— Đúng rồi, tụi con xách ba lô, ngồi xe đi từ Hang Rái dài xuống Mũi Dinh. Bắt đầu từ đầu giờ chiều nay, coi như hành trình khám phá chính thức.
Ông Hai Đàn ngẩng lên, chòm râu bạc rung rung, đôi mắt ánh lên sự vừa ngạc nhiên vừa thú vị. Ông gật gù:
— Ừ, tụi bây muốn coi đất trời Ninh Thuận thì đi cho biết. Hang Rái, Mũi Dinh, chỗ nào cũng đẹp, nhưng nắng gió dữ lắm đó nghe!
Trang ôm ba lô, mắt long lanh như trẻ con sắp được đi hội. Minh thì thắt lại quai balô, nheo mắt nhìn ra khoảng trời xanh ngắt ngoài kia. Cuộc hành trình mới của hai đứa vừa bắt đầu — không phải trong sa mạc Trung Đông, mà ngay trên mảnh đất miền Trung bỏng rát mà nồng hậu.
Minh đèo Trang trên chiếc xe máy thuê, đường vòng quanh núi Chúa dốc ngược rồi đổ xuống biển xanh. Hang Rái hiện ra với ghềnh đá dĩa xếp chồng, sóng biển vỗ ì oạp trắng xóa. Hai đứa gửi xe, dắt nhau men ra mỏm đá, Trang hít một hơi dài:
— Ừm... đúng là gió ở đây mặn tới tận óc!
Minh bật cười, giơ điện thoại chụp lia lịa. Họ ở lại đến xế chiều, ngắm mặt trời đỏ quạch lặn dần sau núi. Tối về thẳng vịnh Vĩnh Hy, gọi nguyên mâm hải sản: mực nướng, hàu mở nắp, ốc móng tay xào tỏi. Trang vừa ăn vừa xuýt xoa:
— Đúng chuẩn khách du lịch chính hiệu.
Cuối ngày, cả hai lững thững trở lại vườn nho Nam Đàn, nằm ngủ dưới mái nhà gỗ, nghe gió biển rít qua hàng cây.
Trời mới hửng sáng, Minh đã nổ máy xe chở Trang đi tham quan công viên đá. Đến nơi, nghe nói có tàu đưa khách ra đảo nhỏ ngắm cảnh, hai đứa háo hức lắm. Nhưng đợi một hồi, chẳng thấy bóng dáng tàu đâu, chỉ có mấy ghe mắc cạn nằm phơi nắng. Trang bặm môi:
— Trời ơi, quê ghê! Tưởng được đi tàu, ai dè đứng chơ vơ thế này..
Cả hai đành lủi thủi quay lại, phóng xe tiếp xuống Mũi Dinh. Nhưng ra tới nơi thì chưng hửng: khu vực quanh hải đăng đã bị rào lại, bảng hiệu dựng to đùng "Công trường – xây resort". Minh lắc đầu tiu nghỉu:
— Thiệt, tụi mình toàn chọn chỗ xui!
Họ leo lên lộ, đứng nhìn xuống biển xanh biếc mà lòng rầu rĩ, chẳng biết cười hay khóc.
Đành quay về thị xã tìm vui bằng đồ ăn. Trang nằng nặc đòi bánh căn. Minh gọi thêm bánh canh chả cá nóng hổi, nước lèo ngọt lịm. Hai đứa vừa ăn vừa tấm tắc:
— Thôi, coi như chuyến đi thất bại nhưng cái bụng được an ủi.
Xong xuôi, Minh lại đèo Trang vòng qua những con đường gió thốc, nắng chang chang, đúng 5 giờ chiều thì quay về tới vườn nho, khép lại một ngày "dở khóc dở cười" đúng nghĩa khách du lịch.