Chương 1 - Ein Gedi
Nắng chiều Biển Chết rút khỏi sườn đá như ai khép cánh cửa lửa. Bụi nước từ thác David bay lên thành sương mịn, hạ nhiệt thung lũng hẹp. Hai con lạc đà bước chậm, đưa đôi tình nhân trẻ đến dưới tán cọ già.
Bennu trượt khỏi yên, chạm đất mát, cùng Aten buộc lạc đà. Họ ra mép suối, nước trong đến mức sỏi lấp lánh. Bennu nhúng tay, giọng trầm:
"Em không ngờ rời Luxor ồn ào lại yêu Ein Gedi đến thế. Nhưng visa chín mươi ngày khiến tim em cứ lơ lửng."
Aten đặt tay lên tay cô:
"Nếu cửa giấy tờ đóng, ta mở cửa khác. Anh đi cùng em."
Họ im lặng nghe thác. Một con ibex cúi uống nước rồi biến mất; trên đá, hyrax lười phơi nắng. Bennu chia chà là, Aten nói sẽ đặt quạt gió kéo nước vào bể; cô đáp sẽ trồng thêm bạc hà để Ein Gedi có mùi riêng.
Bennu Al-Sebhawi hai mươi bảy tuổi, da nâu mật ong, tóc xoăn nhẹ, ánh mắt sâu và dịu. Aten Al-Sebaqi chồng cô, ba mươi hai, dáng cao, vai rắn chắc, gương mặt điềm tĩnh, ánh nhìn tháo vát của người kỹ sư.
Chiều sa mạc trải dài trên triền đá, vàng đến mức tưởng có thể gãy vụn trong tay.
Hai con lạc đà lững thững rẽ qua con dốc dẫn về làng Ein Gedi, bóng chúng kéo dài trên nền cát muối. Bennu khẽ nghiêng đầu, nhìn xuống Biển Chết đang phản chiếu ánh hoàng hôn như một tấm gương phẳng.
"Trời sắp tối rồi," cô nói.
Aten không đáp, chỉ khẽ chạm vào cổ lạc đà, cho nó đi chậm lại.
Xa xa, bóng Bennu Inn đã lấp lánh giữa rặng cọ.
Hamid – người đàn ông dạn nắng nhưng ánh mắt ấm – bước ra đón:
"Hai vị khách quen trở về rồi. Lạc đà ngoan chứ, Aten? Còn Bennu, thác chiều nay đẹp hơn hôm qua không?"
Aten cười: "Đẹp đến mức khiến người ta quên cả thời gian."
Bennu mỉm cười, chỉnh khăn, bước cạnh Hamid vào sân. Lạc đà được buộc dưới mái che, có máng nước sẵn.
Hamid nói khi vuốt bờm con vật:
"Luxor có thể lớn hơn, nhưng nơi này không phản bội ta. Nước vẫn chảy, gió vẫn thổi; nếu lòng tĩnh, ta nghe được câu trả lời từ ốc đảo."
Cả ba vào hiên. Mùi bạc hà khô và nhựa gỗ hòa trong ánh đèn dầu vàng cam.
Không sang trọng, chỉ là chốn dừng chân: bán tạp hóa, cơm, cà phê, vài bàn gỗ dưới hiên, phòng tắm nước ngọt và dãy ba phòng trọ mái thấp. Phía sau là bếp lửa, đầy rau củ, chà là, ngô – đủ cho những bữa cơm giản dị.
Thật ra nơi đây vẫn có các dịch vụ sang trọng như Ein Gedi Hotel, Ein Gedi Camp Lodge, Ein Gedi Hotel Restaurant.
Nhưng Bennu Inn mang đến cảm giác giản dị, bình dân, giá cả vô cùng phải chăng nên luôn có một lượng khách Ả Rập thường xuyên ghé thăm – những người thích ngồi dưới hiên, uống cà phê đậm đặc, nói chuyện bằng thứ tiếng pha giữa Hebrew và Arabic, để nghe gió từ Biển Chết thổi qua như hơi thở của một miền yên tĩnh đã cũ.
Bennu tự trang trí: tường vàng – đỏ – xanh lam, đèn đồng hắt sáng ấm, biến quán thành ốc đảo nhỏ nằm bên trong khuôn viên Ein Gedi. Bảng hiệu "Bennu Inn" viết song ngữ anh và Ả Rập "فندق بينو" , lấp lánh dưới nắng. Trên tường treo poster Wonder Woman – niềm hãnh diện của Bennu, cô bảo ngắm "nữ thần chiến binh" giúp mình mạnh mẽ giữa sa mạc.
Khi đêm xuống, đèn đồng sáng mật ong, mùi cơm và cà phê lan tỏa. Du khách Tây trò chuyện, đôi vợ chồng Nhật lặng lẽ nhìn thác David.
Bên cửa sổ, Bennu, Aten và Hamid uống trà bạc hà.
Hamid tâm sự: "Khách chỉ nghỉ một đêm rồi đi, đời lữ khách là vậy."
"Chính vì thế em muốn nơi này thành một ký ức." Bennu đáp trong lúc đang dọn dẹp bàn ăn.
Aten gật nhẹ: "Đôi khi vài chi tiết nhỏ cũng đủ để nhớ mãi."
Bennu chợt hỏi: "Ein Trek sao để Minh và Trang lo? Họ chỉ có visa ngắn hạn."
"Quán đó không phải của họ. Chủ thật đã về Be'er Sheva, họ cho thuê lại. Minh – Trang chỉ trông coi." Hamid dừng lại, đảo mắt nhìn ra màn đêm Ein Gedi rồi nói tiếp: "Đúng thế. Ở đây ai cũng tạm trú. Khách đi, ta cũng đi. Chỉ có tiếng thác David ở lại."
Trong quán nhỏ, họ chia nhau bữa cơm giản dị, nhưng hiểu rằng mình đang tạo nên một mái ấm tạm bợ mà chân thật. Đêm sa mạc yên ả, Bennu và Aten nằm cạnh nhau trên chiếc giường trải thảm đỏ sẫm — không phải vợ chồng, nhưng yêu nhau bằng sự chân thành, không ràng buộc.
Bennu gối đầu lên cánh tay Aten, mắt nhắm lại, để mặc tiếng gió ngoài kia như ru họ vào giấc ngủ. Ở nơi này, hai trái tim xa quê tìm thấy chút bình yên, dẫu mai sau chưa biết ngày nào bị buộc phải rời đi.
Tối đến, Bennu vừa dọn dẹp xong mấy chiếc bàn gỗ ngoài hiên, cô mở điện thoại, bấm Messenger. Màn hình sáng lên, gương mặt người phụ nữ trung niên hiện ra – mẹ cô, với mái tóc đã điểm bạc, sau lưng là một căn phòng đầy sách vở và tấm bảng đen.
Mẹ: "Bennu, con ổn chứ? Ở bên đó có đủ ăn uống không? Mẹ thấy mặt con gầy đi rồi đấy."
Bennu vừa cười vừa gạt mồ hôi:
"Con ổn mà mẹ. Con làm bếp, tiếp khách... cũng cực, nhưng mỗi lần nhìn thấy Biển Chết ở xa hay nghe tiếng thác David, con thấy lòng nhẹ đi nhiều lắm. Mẹ đừng lo."
Người mẹ nhìn con gái qua màn hình, ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Bà hỏi thăm thêm vài câu, rồi khẽ gật như chào tạm biệt:
"Nhớ giữ gìn sức khỏe, con gái. Dù có đi xa bao nhiêu, con vẫn là đứa con của Luxor."
Bennu mỉm cười, chạm ngón tay lên màn hình, như muốn níu lấy chút hơi ấm từ quê nhà.
* * *
Bennu Inn – nằm rất sát Ein Gedi Botanical Garden. Từ hiên Bennu Inn nhìn qua rặng cọ rì rào trong gió, có thể thấy mái tôn bạc màu của Eik Trek thấp thoáng phía xa — chỉ cách hai con đường quanh co dẫn lên sườn núi Arugot.
Ein Trek, một quán cà phê giản dị nằm gần bến xe buýt Arugot. Tấm biển gỗ sơn chữ trắng đơn sơ treo trước cửa, "Ein Trek" vừa gợi nhắc trekking vừa mang cảm giác phóng khoáng của du lịch đường dài. Bên trong, buổi sáng tràn ngập mùi cà phê rang, ca cao nóng, và vài loại nước giải khát có gaz. Trên bàn nhỏ, hai khách đến sớm gọi thêm bánh mì kẹp trứng, vài món điểm tâm gọn nhẹ để bắt đầu ngày mới.
Trịnh Quang Minh, hai mươi sáu tuổi, chiếc laptop mở sẵn ở góc bàn quen thuộc, làm việc cho công ty ở Hebron từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, Minh tay gõ phím thỉnh thoảng liếc ra cửa chờ khách ghé. Anh thường chỉ có mặt ở Ein Gedi vào cuối tuần, nhưng với anh, đó đã trở thành thói quen không thể bỏ.
"Em, chuẩn bị nước nóng chưa, để anh đi dọn bàn?" – Minh cất giọng, mắt vẫn dán vào màn hình laptop nhưng tay đã gập máy, sẵn sàng đứng dậy.
"Gần xong rồi anh ơi!" – từ gian bếp, Diệp Mộng Trang cất tiếng đáp, rồi bước ra.
Trang cầm theo chiếc ấm nước inox còn bốc hơi, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ nhanh nhẹn của người đã quen việc, bước ra hiên quán trong tiếng cười rạng rỡ.
Trang: "Tiếng Ả Rập của ông tới đâu rồi, dợt cho tui nghe coi."
Minh bật cười, gãi đầu, nói vài câu bập bẹ sai ngữ pháp khiến cả hai phá lên cười. Khách ngồi gần cũng mỉm cười theo, không phải chê cười mà vì cảm thấy sự hồn nhiên của đôi trẻ nơi đất xa.
Trang, cô gái hai mươi bốn tuổi người Việt, dáng mảnh mai với gương mặt sáng sủa mang nét "model": tóc buộc cao gọn, da rám nắng sa mạc nhưng vẫn tươi trẻ. Quần jeans xanh, sơ mi trắng xắn tay, giày thể thao nhỏ nhắn khiến cô trông khỏe khoắn, hiện đại. Buổi trưa, cô bán cơm chiên, mì xào, xúc xích cho khách trekking; chiều tầm 16g30 thì đóng quán, sang phụ Bennu ở Bennu Inn, chẳng nhận lấy một đồng.
Bennu quý Trang, không chỉ vì đôi tay nấu nướng khéo léo, mà còn bởi sự đồng điệu. Trong vùng đất đẹp nhưng cô độc như Ein Gedi, việc hai cô gái ngồi bên nhau, chia sẻ câu chuyện và tiếng cười, tự nhiên như dòng suối chảy qua đá.
Trong khi buổi sáng ở quán Ein Trek tràn ngập mùi cà phê và tiếng cười đùa của Minh cùng Trang, thì cách đó không xa, Bennu khoác chiếc khăn choàng mỏng, xách giỏ vải, bước vào khu dân cư Kibbutz Ein Gedi.
Nguồn cung chính của Bennu thường đến từ Hebron, cảng Tel Aviv hoặc các thị trấn lân cận dọc thung lũng.
Nhưng sáng nay chuyến hàng chưa về kịp, cô đành ghé Kibbutz mua tạm ít trái cây: vài quả lựu đỏ hồng, chùm nho nhỏ, cùng ít cam ngọt. Người bán hàng quen mặt chào bằng tiếng Ả Rập, Bennu đáp lại bằng nụ cười thân thiện, trao đổi vài câu đơn giản rồi tính tiền.
Trên đường ra, Bennu thoáng thấy Hamid đứng trước chuồng lạc đà mái cọ thô sơ. Anh vẫy tay, cười:
"Lâu rồi em không ghé. Vào thăm tụi nhỏ đi, hơn tháng rồi đấy."
Bennu theo vào. Dưới mái che, mấy con lạc đà nhai cỏ, một con non tiến lại gần. Cô khẽ vuốt bờm nó, mỉm cười:
"Ở Bennu Inn em quen tiếp khách, nhưng ở đây... thấy lòng mình yên hơn."
Hamid ngồi xuống bậc cửa, rót nước:
"Khách thì đến rồi đi, chỉ tụi nhóc này là ở lại, như tiếng thác David kia vậy."
Bennu đặt giỏ trái cây xuống cạnh, ánh mắt dõi xa xăm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hamid thấy nơi cô vừa có sự mạnh mẽ, vừa mong manh. Bennu khẽ nói:
"Em chỉ mong Ein Gedi cho em thêm một cơ hội."
Xa xa, con đường ven Ein Gedi nằm im trong nắng.
Gió từ Biển Chết thổi qua, cuộn những dải cát mỏng bay lững lờ trên mặt đường,
như ai đó vừa khẽ phủ tấm lụa vàng lên trưa.