Chương 2 - Người lính Iran
Một tuần trôi qua yên bình. Sáng thứ Bảy, Ein Trek chưa mở cửa, Diệp Mộng Trang đang dọn quán thì giật mình: ngay trước hiên, một người đàn ông ngã gục.
Anh ta khoảng ngoài ba mươi, mặc quân phục nhàu nát, đầy vết máu. Vai trái rỉ máu, ngực có lỗ đạn. Khuôn mặt xám, râu rậm, ánh mắt vẫn cảnh giác. Trang hoảng hốt nhưng ghìm lại, đỡ anh vào, đặt xuống ghế dài sau quầy rồi khóa cửa.
Một lúc sau, Minh từ Hebron về, thấy cảnh tượng, chết lặng.
"Trang! Em làm gì thế? Người Iran à?"
"Anh ấy bị thương, nếu không cứu sẽ chết."
"Em có biết chứa binh sĩ nước ngoài nguy hiểm thế nào không?"
Minh kéo cô đứng dậy, lôi người lính vào phòng sau.
"Chính quyền mà biết, ta tiêu đời!"
Trang cắn môi: "Nếu là anh ngã ngoài kia, em cũng không bỏ."
Không khí nặng nề. Nắng đầu ngày chiếu lên bảng gỗ Ein Trek — báo hiệu cơn sóng gió đầu tiên ở Ein Gedi.
Cửa kêu kẽo kẹt. Hamid ghé qua, khựng lại khi thấy sàn vương máu. Anh bước vào, nghe người lính rên, hiểu ngay: Iran.
"Trang, rửa vết thương cho anh ta."
Cô run tay nhưng làm theo. Một giờ sau, khi mọi thứ vừa lắng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên — hai sĩ quan Israel bước vào, ánh mắt lạnh băng.
Sĩ quan 1:
"Chúng tôi nhận được tin có kẻ khả nghi di chuyển trong khu vực này. Các người có thấy gì lạ không?"
Minh đứng ra trước, cố giữ bình tĩnh. Trái tim đập thình thịch, nhưng giọng anh lại nghe có vẻ tỉnh:
"Chúng tôi vừa mở cửa. Khách thì chưa có, chỉ mới dọn bàn ghế thôi. Có chuyện gì ạ?"
Sĩ quan 2 đảo mắt khắp quán, bước vào vài bước. Trang cắn môi, tay vẫn giấu vội chiếc khăn nhuốm máu trong bếp. Hamid đứng phía sau, bình thản nhưng mắt quan sát từng cử động.
Sĩ quan 1 nghiêng đầu, hạ giọng hăm he:
"Nếu chúng tôi phát hiện bất kỳ ai chứa chấp phần tử khả nghi... không chỉ người đó, mà cả quán này sẽ bị đóng cửa. Các người hiểu không?"
Minh gật mạnh, nuốt khan trong cổ.
"Chúng tôi hiểu. Nhưng quả thật sáng giờ chưa có ai ghé đây cả."
Cả nhóm tưởng như sắp lộ, thì một tín hiệu radio vang lên trong bộ đàm của sĩ quan. Họ trao đổi nhanh bằng tiếng Hebrew, rồi một người chau mày:
Sĩ quan 2:
"Lại có lệnh điều khẩn cấp từ bờ Tây. Chúng ta phải rút."
Họ nhìn quanh một lần nữa, rồi quay lưng bỏ đi, tiếng giày nện trên nền sỏi dội lại trong im lặng.
Cánh cửa khép lại, Minh ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi túa ra lưng áo. Trang buông khăn, tay run run. Hamid chỉ nói ngắn gọn:
"Chúng ta vừa thoát... nhưng đây mới chỉ là bắt đầu."
Tiếng thác David xa xa vẫn rì rầm, nhưng nay dường như đã mang một nhịp điệu khác — như lời cảnh báo rằng bình yên của Ein Gedi đã chính thức bị xé rách.
Cánh cửa quán Ein Trek vừa khép lại, không khí trong phòng như vẫn còn nặng mùi sắt thép từ giày sĩ quan. Minh ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi ướt lưng áo, Trang ôm chặt chiếc khăn dính máu trong tay.
Minh hạ giọng nhưng run, quay sang Hamid:
"Anh có hiểu không? Tôi... tôi đi làm coder chui ở Hebron đấy. Chẳng có hợp đồng, chẳng giấy tờ gì. Chỉ cần một vụ này bị lộ thôi, không chỉ mất việc mà tôi với Trang sẽ bị tống cổ về Việt Nam ngay lập tức!"
Hamid đứng im một nhịp, rồi cất giọng dứt khoát:
"Chúng ta không thể giữ anh ta ở đây. Nếu có thêm một cuộc lục soát nữa, tất cả sẽ lộ. Tôi sẽ đưa anh ta rời Ein Gedi ngay sáng nay."
Trang ngẩng lên, hoảng hốt:
"Anh định đi đâu? Người này còn yếu lắm..."
Hamid nhìn thẳng vào cô:
"Đi Gaza. Ở đó có đường cứu thương ngầm, họ sẽ biết cách xử lý. Tôi có năm con lạc đà, một trong số đó đủ khỏe để chở anh ta đi. Chúng ta chỉ cần hóa trang sơ qua, tránh lọt vào mắt dọc đường."
Lúc ấy, Minh mới hoàn hồn, giọng run nhưng vẫn phản đối:
"Anh Hamid, việc này... nguy hiểm lắm. Chúng ta đâu phải đi dạo chợ, Gaza đâu phải nơi muốn vào là vào."
Người lính khẽ cựa mình, đôi mắt còn lờ đờ sau cơn mê dài. Anh cố gượng ngồi dậy, giọng Iran khàn đặc và chỉ có mỗi Hamid hiểu được:
"Đây... đây là đâu?"
Hamid đặt tay giữ vai để anh khỏi ngã, rồi đáp nhỏ:
"Ein Gedi. Một ốc đảo của Israel, ngay cạnh Biển Chết. Anh an toàn rồi, nhưng phải rời khỏi đây."
"Qumran... tín hiệu sai tần số... họ tưởng tôi là gián điệp..." Người lính run rẩy nói.
Trang run tay lấy điện thoại, nhắn tin cho Bennu. Chỉ vài phút sau, Bennu cùng Aten đã hay tin. Cô đến Ein Trek mang theo một gói lương khô, bánh mì dẹt và ít nước, trao cho Hamid kèm lời nhắn:
"Trước mười giờ sáng phải đi ngay. Nếu để đến trưa, lính tuần sẽ quay lại."
Aten thêm lời, giọng thực tế:
"Hãy chọn đường vòng ven núi, tránh cao lộ. Lạc đà sẽ che dấu vết tốt hơn xe."
Trong nửa giờ, Hamid đã mang đến ba con lạc đà. Anh khoác áo choàng nâu, trùm kín đầu. Người lính Iran được Trang băng tạm, khoác thêm áo dài để che vết máu. Dáng đi khập khiễng, nhưng khi Hamid đỡ lên yên, anh vẫn kịp thều thào cảm ơn bằng tiếng Ả Rập vụng về.
Trang trao gói lương khô và nước, mắt lo lắng.
Hamid dặn ngắn:
"Giữ im lặng. Tôi sẽ đưa anh ta rời Ein Gedi trước khi mặt trời đứng bóng."
Con lạc đà bước chậm, tiếng móng gõ lạo xạo trên cát. Bóng họ khuất dần sau dãy Judean. Bennu nhìn qua khe cửa, lòng dấy lên linh cảm: ốc đảo yên bình đã bị cuốn vào vòng xoáy lớn hơn, không ai biết chuyện gì sẽ đến.
Khi bóng Hamid biến mất, Ein Trek như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng ngắn. Trang sững vài giây rồi cúi xuống — sàn gạch vẫn loang máu. Aten chạy đến, cả bốn người cùng dọn dẹp. Trang gom khăn dính máu đem chôn, Bennu kéo rèm, mắt dõi ra ngoài như sợ bất kỳ ai cũng có thể ập tới.
Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng sàn gạch kêu ken két dưới lực bàn chải và tiếng thác David vọng xa.
Khi kim đồng hồ chỉ gần 10 giờ. sàn quán sáng loáng. Bàn ghế được kê lại đúng chỗ, rèm cửa giũ sạch, mặt tiền trở về dáng vẻ thân thiện vốn có.
Bennu ngẩng lên, nhìn cả nhóm một lượt.
"Ổn rồi. Bây giờ... coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ai hỏi, ta chỉ vừa mở cửa, chưa có khách."
Họ đồng loạt gật đầu. Trang hít sâu, kéo lại tạp dề. Minh cắm lại laptop, làm như vừa về từ Hebron không chút gì khác thường. Aten và Bennu thong thả trở về Bennu Inn, dáng điềm tĩnh như thể chỉ vừa ghé thăm bạn bè buổi sáng.
Nhưng trong lòng mỗi người, tiếng đập của tim vẫn chưa nguôi. Họ biết, dẫu đã xóa sạch dấu vết, Ein Gedi không còn là ốc đảo yên bình nữa.
Đêm ấy, Bennu Inn sáng rực nhờ những chiếc đèn đồng treo trên tường, ánh sáng vàng hắt xuống những tấm thảm hoa văn rực rỡ.
Minh ngồi chồm hổm trên thảm, laptop đặt sang bên, ánh mắt nghịch ngợm. Trang bưng ra mấy đĩa hạt khô, chà là và một ấm trà bạc hà nóng. Bennu và Aten ngồi đối diện, vẻ bình thản như thể ngày hôm nay chưa từng xảy ra điều gì đặc biệt.
Trang chống cằm, trêu khẽ Bennu:
"Quen biết lâu nay, nhưng chuyện tình của anh chị thì tụi em chưa biết gì hết. Kể đi, để tụi em học hỏi."
Bennu ngập ngừng một chút, rồi nhìn sang Aten. Anh gật khẽ, như nhường quyền cho cô.
Bennu kể: "Hồi đó tôi còn làm ở công ty nông nghiệp. Một hôm máy gặt trục trặc, phải tìm thợ cơ khí. Người được giới thiệu đến chính là Aten."
Aten tiếp lời: "Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là sửa máy, rồi đi. Nhưng cô ấy... cứ đứng cạnh, vừa lo lắng vừa hỏi han đủ thứ. Sau cùng thì máy chạy lại, còn tôi thì..." – anh liếc Bennu, mỉm cười – "...không chạy đi nữa."
Trang reo khẽ, ánh mắt lấp lánh: "Ôi, đúng kiểu phim lãng mạn!"
Minh lại chêm một câu: "May mà anh Aten không lỡ tay làm cái máy nổ tung. Không thì giờ chắc Bennu lấy anh thợ khác mất rồi."
Tiếng cười lại nổ ra, xóa sạch những bóng mây còn sót lại trong lòng.
Bốn người ngồi bên nhau, uống trà, ăn chà là, trò chuyện bông đùa đến khuya. Không ai nhắc gì đến Hamid, càng không nói đến người lính xa lạ. Bennu Inn đêm đó chỉ còn lại tiếng cười, ánh đèn ấm áp, và cảm giác rằng họ thật sự là bạn bè.
Bên ngoài, bầu trời sa mạc rắc đầy sao. Tiếng gió khẽ qua tán cọ như lời ru, tạm xoa dịu mọi bất an.
Sáng hôm sau tại Bennu Inn, nắng đã lên cao, ánh sáng vàng óng tràn ngập qua khung cửa. Bennu, Aten, Minh và Trang ngồi bên hiên, mỗi người một tách cà phê buổi sáng. Không ai nói ra, nhưng ai cũng chờ bóng dáng quen thuộc của Hamid.
Đúng chín giờ, tiếng bước chân và tiếng lạc đà khe khẽ vang lên. Hamid xuất hiện nơi lối vào, dáng cao gầy, áo choàng phủ bụi đường. Anh tháo khăn trùm đầu, lau qua mồ hôi, rồi bước thẳng vào hiên.
Cả bốn người nhìn anh, không khí chùng xuống. Hamid đặt bình nước xuống bàn, ngồi xuống ghế gỗ, giọng tinh nghịch:
"Các bạn tưởng dễ à? Không có xe Jeep đâu, ồn ào lắm, qua trạm một cái là chết chắc. Tôi thồ hàng bằng lạc đà — muối, chà là, vài bao len. Nhét gã Iran vào giữa. Hắn ngồi im thin thít, không dám thở mạnh, chỉ thỉnh thoảng giật vai vì cát bay vào mắt. Nếu lính mà soi đèn kỹ hơn chút nữa, chắc giờ tôi đang gõ trống cho hắn ở Gaza chứ không ngồi đây uống nước với các bạn."
Anh bật cười khàn, nhưng ánh mắt vẫn còn dư âm căng thẳng. "Có một lần lính Israel dừng tôi lại, rọi thẳng vào bao. Tôi chỉ cười, vỗ bụng con lạc đà rồi nói bằng giọng địa phương: 'Muối từ Biển Chết, các anh muốn nếm thử không?' Họ lắc đầu cho đi. May thay!"
Hamid chống tay lên đầu gối, thở phào:
"Đấy, Ein Trek giờ có thể khoe là từng giấu một sĩ quan Iran trong bao tải chà là. Mà khổ nỗi, lạc đà nó hôi... chắc tên Iran đó nhớ đời."
Trang bưng miệng cười ngặt nghẽo, còn Serah thì nhìn Hamid, nửa lo lắng nửa khâm phục:
"Anh đi liều mạng quá. Nhưng... cảm ơn."
Hamid nhún vai:
"Ở Ein Gedi này, nợ nhau thì phải trả thôi. Dù có phải nhét cả người vào bao tải."
Bennu khẽ gật, mắt ánh lên vẻ nhẹ nhõm. Aten siết nhẹ tay cô dưới bàn. Minh thở phào, còn Trang thì chỉ cúi đầu, ôm chặt tách cà phê để che giấu bàn tay vẫn run nhẹ.
Bầu không khí trĩu nặng bỗng như được thả lỏng, nhưng ẩn dưới đó là một sự thật không ai dám nói ra: Ein Gedi đã chính thức bước vào vòng xoáy của những bí mật lớn hơn họ tưởng.