Chương 11 - Bennu Camp
Chiều xuống, con đường dẫn ra Biển Chết rực ánh vàng. Bennu chậm rãi đẩy xe lăn cho Aten, bánh xe lạo xạo trên nền sỏi, gió mang vị muối phả vào tóc họ. Xa xa, mặt nước lấp lánh như tấm gương khổng lồ, phản chiếu vầng dương đang tàn.
Aten nhìn về phía chân trời, giọng chậm rãi:
"Cha anh ở Luxor vẫn buôn bán trái cây ngoài chợ. Gần sáu mươi tuổi rồi mà ngày nào cũng vác sọt. Còn hai đứa em... một đứa đang học y, một đứa học kỹ sư. Trước đây tháng nào anh cũng gửi ít tiền về phụ... giờ chân cẳng thế này thì..."
Anh bỏ lửng câu nói, ánh mắt rơi xuống bàn tay mình đặt trên đùi bó bột. Bennu khẽ siết vai anh, giọng mềm lại:
"Anh đừng lo. Trái cây thì mùa nào cũng có, cha anh đã quen với vất vả rồi. Còn hai đứa em, chính vì chúng đang học hành mà anh càng có lý do để mạnh mẽ. Người ta có thể gãy chân, nhưng không ai gãy được ý chí."
Aten nhìn sang cô, đôi mắt vốn u sầu thoáng sáng lên. Anh cười nhẹ:
"Em lúc nào cũng nói như thể mọi con đường đều có lối đi."
"Vì em tin thế thật." – Bennu đáp.
Ngay lúc ấy, phía sau vang lên tiếng gọi:
"Ơ, hai người ở đây à?"
Bennu quay lại, thấy Minh và Trang đang từ con dốc nhỏ bước xuống. Minh mặc chiếc áo sơ mi sộc sệch, trông thoải mái khác hẳn thường ngày. Anh cười hề hề:
"Anh chị cho tụi em phá ngang chút. Tụi em vừa quyết định rồi — Minh nghỉ hẳn ở Hebron, không làm nữa. Ở lại vài tháng cho hết visa rồi... về Việt Nam luôn."
Trang khoác tay chồng, nhoẻn cười tiếp lời:
"Ừ, bọn em tính làm một bữa tiệc chia tay đàng hoàng. Anh chị nhớ tới nhé, bỏ lỡ thì uổng lắm. Nhưng cũng còn lâu lắm, dự định là Tết 2023."
Gió chiều lồng lộng, bốn người đứng nhìn nhau bên con đường ven Biển Chết, những vệt bánh xe lăn kéo dài cùng bóng hoàng hôn — thêm một khúc quanh mới trong câu chuyện của họ.
Một trưa oi ả, trong quán vắng, nắng hắt vào từng vệt vàng lóa mắt. Aten ngồi ở góc, lặng lẽ vặn vẹo mấy con ốc vít, chỉ còn Bennu dọn chén đĩa trên bàn. Yusuf ngồi bàn bên, lên tiếng:
— "Anh suy nghĩ rồi, Bennu à. Đất bên quán em vẫn còn trống nhiều, phí lắm. Hay là anh dựng vài lều glamping, trải thảm, thêm mấy bồn tắm giả... kèm ca múa Ai Cập cho khách vui. Giống như lần em phục vụ tiểu thư Leen ấy. Nếu em chịu hùn, thì coi như anh chia tiền thuê đất bằng hoa hồng. Mỗi khách bên anh ăn uống, xem múa, đi chơi, em hưởng 20%. Còn nếu họ không dùng dịch vụ mà chỉ cần ăn ngủ qua đêm thì vẫn là khách em. Như vậy em đâu có thiệt."
Bennu dừng tay, ngẩng lên nhìn chằm chằm Yusuf không nói gì, sau đó tiếp tục lau dọn. Một lúc sau cô đặt chiếc khăn xuống bàn, dứt khoát:
— "Nghe rất hay ho, nhưng không. Bennu Inn không sinh ra để ồn ào như hội chợ."
Không khí trong quán chùng xuống. Yusuf thoáng sững lại, cười gượng, tay gõ nhịp xuống mặt gỗ, từng tiếng cụp cụp khô khốc.
Aten ngồi ở góc, ngẩng lên định nói gì đó, rồi thôi. Con ốc vít trong tay anh trượt khỏi lòng bàn tay, rơi lạch cạch xuống nền gạch, vang lên trong cái im lặng đặc quánh.
***
Một tháng trôi qua. Sát vách Bennu Inn, trên mảnh đất trống, mọc lên "Bennu Camp". Thảm đỏ trải dài nhưng méo xệch, hoa văn loè loẹt. Vài bộ đồ gốm rẻ tiền được bày khắp nơi, cố làm ra vẻ sang trọng mà càng nhìn càng thấy vụng. Ở giữa sân, mấy chiếc thùng nhựa cũ được đổ cát, phủ khăn lấp lánh thành "bồn tắm sa mạc", khiến dân bản địa qua lại chỉ biết mỉm cười khó xử.
Hamid bước sang để dự tiệc, từ xa đã thấy cổng chào dựng cao, bóng đèn giăng giăng, màu sắc lòe loẹt như phiên hội thì không kìm được tiếng thở dài.
Yusuf diện áo mới, tóc chải bóng, đi lại khắp nơi tiếp khách. Anh bắt tay, chắp tay, lời lẽ lúc nào cũng niềm nở: "Xin mời, xin mời, hôm nay là ngày vui, cứ dùng cho thoải mái." Nét mặt tươi tắn, dáng bộ vồn vã, như muốn bao trùm hết thảy không khí hội hè.
Có lúc, giữa tiếng cười nói ồn ào, anh khựng lại một nhịp, bàn tay vô thức đặt lên ngực. Hơi thở chậm hẳn, rồi anh cố nuốt khan, thẳng lưng cười tiếp. Người ngoài chỉ thấy anh thoáng ngừng bước, tưởng anh chỉnh lại cà vạt hay áo, không ai để ý cái nhói đau rất nhẹ ấy — cơn hở van tim hành kín đáo, chỉ mình anh biết.
Anh còn sang tận Bennu Inn, tươi cười nói:
— "Bennu, Aten, Hamid, hôm nay là ngày vui. Qua chung vui với tôi đi, có bàn tiệc thịnh soạn chờ sẵn."
Bennu khẽ cúi đầu, cố tình xoay mặt đi chỗ khác:
— "Xin lỗi, mai em đón khách từ Jordan, nên phải chuẩn bị. Không đi được."
Yusuf vẫn giữ nụ cười nham nhở:
— "Ừ, việc khách là trên hết. Thôi thì để hôm khác vậy."
Bàn tiệc khai trương bên kia vẫn rộn ràng tiếng nói cười. Minh và Trang ngồi ở hàng đầu, tươi tắn nâng ly, chẳng mảy may nghĩ gì ngoài niềm vui góp mặt. Hamid cũng có mặt, cười xã giao, song ánh mắt đôi khi lại lướt qua lều bạt loè loẹt kia, như đang cân nhắc điều gì chỉ riêng anh hiểu.
Vài tốp khách từ ngoài đường ghé vào, rượu bày la liệt, chén đũa khua loảng xoảng. Tiếng hò hét lẫn với mùi thịt nướng khét lẹt. Vài gã đàn ông vỗ bàn cười ha hả, nâng ly cạn sạch, rồi lại gào gọi rót thêm.
Giữa sân, điệu múa Ai Cập khởi đầu bằng tiếng trống dồn dập, nhưng thay vì những thiếu nữ mềm mại, lại xuất hiện ba bà mập tròn như bình gốm cổ, mặc đồ lấp lánh như sàn disco.
Mỗi cú xoay hông của họ tạo ra cơn gió nhỏ, làm mấy ngọn đèn dầu chao nghiêng. Khách thì cười rú, còn Hamid nhăn mặt: "Cảm giác như xem trận động đất ở Luxor được phát trực tiếp."
Tiếng trống tăng nhịp, mấy bà càng múa mạnh. Một người trượt chân — thân hình khổng lồ lao về phía trước như lạc đà mất thắng. Yusuf và Trang vừa bê bia ngang qua, chỉ kịp hét một tiếng rồi né.
Bia văng tung tóe, bọt trắng phủ lên bàn, còn bà vũ công thì lăn tròn giữa sân, kéo theo cả tấm khăn tua rua như sao chổi.
Trang ôm khay bia run rẩy, còn Yusuf xanh mặt lẩm bẩm:
"Trời đất... suýt nữa thì thành bia ướp... thịt tươi."
Ở góc sân, một nhóm trai trẻ hí hửng bước vào cái gọi là "bồn tắm sa mạc" — mấy thùng nhựa cũ lắp ghép bằng ván ọp ẹp và vài thanh sắt gỉ.
Vừa mới dậm chân xuống, một tiếng rắc khô khốc vang lên, mặt gỗ nứt toác, một tấm ván sập xuống, kẹp chặt chân gã đứng giữa.
"Á—!" tiếng hét vang lên, chát chúa.
Những người khác cuống cuồng kéo ra, nhưng ván gãy văng lên, một thùng nhựa đổ nghiêng, nước cũ và cát trộn lại thành thứ bùn nhầy bắn tung tóe.
Gã bị kẹp giãy dụa, chân mắc giữa hai thanh gỗ nứt, máu rịn ra đỏ thẫm lớp cát vàng.
Tiếng rên pha lẫn tiếng va loảng xoảng của mấy thùng nhựa, tạo nên âm thanh rỗng như quan tài gõ.
Một cậu khác cố kéo bạn lên, trượt tay, cả hai ngã dúi vào nhau.
Bên kia, đám khách vẫn cười hô hố, tưởng đó là màn biểu diễn.
Ánh đèn vàng từ dàn trang trí hắt xuống, phản chiếu những thân hình loạng choạng giữa vũng cát và ván gãy — cảnh tượng vừa lố bịch, vừa rờn rợn như một vở kịch không ai dám vỗ tay kết màn.
Bennu nhìn qua cau mày, nói thầm trong bụng:
"Yusuf! Anh thật không biết xấu hổ!"
Khuya, khách tản dần. Bóng điện treo lủng lẳng lay lay trong gió, rọi xuống sân lều nham nhở. Yusuf đếm tiền xong, bước qua Bennu Inn. Anh đứng trước quầy, bấm máy tính lạch cạch, rồi xếp gọn một xấp tiền, đặt lên mặt gỗ.
— "Đây của em, tính ra là hai mươi phần trăm... đúng như thỏa thuận."
Bennu lặng thinh, gương mặt lạnh như đá. Cô không đưa tay nhận, cũng chẳng thốt một lời.
Yusuf vẫn cười, nhưng không nói thêm. Anh xoay người, bước ra ngoài, để lại xấp tiền nằm im trên quầy, dưới ánh đèn leo lét của quán.
Từ ngày "Bennu Camp" mọc lên cạnh quán, khách kéo đến đông nghịt.
Nhưng giữa trưa nắng như thiêu, chẳng ai dại gì nằm thảm giữa sân hay tắm bồn nhựa lỏng bỏng hơi cát. Yusuf bèn dẫn khách sang Ein Trek của Minh và Trang cạnh Arugot Club, cười xởi lởi:
"Ở đó mát hơn, có bóng râm, cà phê, trà sữa — nghỉ chút rồi quay lại đây ăn tiệc."
Ban đầu chỉ vài nhóm, rồi thành dòng người.
Những khuôn mặt lạ xuất hiện ngày một nhiều: kẻ phì phèo thuốc, kẻ ngồi lắc lư theo nhạc, đến khuya thì bày bài bạc, ném tiền như trò đùa.
Minh bối rối, không hiểu sao quán mình bỗng thành điểm tụ, nhưng thấy tiền chảy đều thì thôi.
Trang thì khổ. Cô chạy dọn suốt ngày, lau sàn, gom ly, hốt rác.
Đám khách say ói đầy sàn rồi tiện tay quăng xuống bàn vài trăm shekel, coi như "bồi thường". Từ chối thì mất khách, nhận thì hóa quen.
Những đoàn khách trekking — vốn chỉ tìm chỗ nghỉ chân, ăn bữa cơm nóng rồi đi tiếp — nhìn cảnh đó, thở dài lặng lẽ. Họ rỉ tai nhau tìm quán khác, để lại Ein Trek ngập rác và tiếng nhạc lẫn mùi cồn.
Từ hiên Bennu Inn, Bennu nhìn sang.
Cô thấy Trang lom khom quét sàn giữa mấy gã say, thấy tấm thảm bẩn và những ly cốc vỡ lăn lóc.
Muốn nói, muốn kéo cô gái kia ra, nhưng chỉ siết chặt tay mình.
Trên đất này, Yusuf là chủ; một khi hắn đã vẽ đường, khó ai bước ra ngoài mà không lấm bụi.
Chiều muộn ở Bennu Camp, ánh vàng rực lên rồi tắt dần. Mùi bia ẩm và cát khô lẫn vào nhau, hăng hắc trong gió.
Bennu ngồi đối diện Yusuf, cạnh bên là Aten và Hamid — ba người, ba vẻ mặt nặng như chì.
Trong im lặng, người ta có thể nghe thấy cả tiếng ruồi vo ve — như lời thì thầm của một sa mạc đang mục ruỗng.
Aten mở lời trước, giọng chậm rãi:
"Yusuf... không thể phủ nhận anh có óc kinh doanh, anh đem khách về cho chúng tôi nhiều hơn trước. Nhưng lợi nhuận kiểu này... rủi ro cao quá. Loại khách như vậy, chỉ một vụ việc thôi là ai cũng bị vạ lây."
Yusuf nhún vai, cười nhạt:
"Kinh doanh nào mà chẳng có rủi ro. Miễn tiền chảy vào là được."
Hamid khẽ đập tay xuống bàn, ly nước rung khẽ, âm thanh lách tách vang lên trong khoảng lặng.
Anh nhìn thẳng vào Yusuf, nghiêm khắc nói:
"Mày đang đùa với lửa đấy. Quán của Minh với Trang không phải chỗ để thử vận may. Một khi biến nó thành chỗ bát nháo, chẳng ai cứu nổi đâu."
Yusuf hơi nhướn mày, vẫn giữ nụ cười gượng:
"Anh nóng quá. Em chỉ xoay xở để có thêm lợi nhuận thôi. Khách của em có chỗ để xõa, Minh với Trang lại có thêm một mối, còn ai cũng được hưởng lợi. Chẳng lẽ làm ăn mà không tìm đường mới?"
Yusuf lại ngả người, giọng hạ xuống như khoe khoang:
"À, mấy ngày nay em bận tiếp tiểu thư Fatima ở Sharjah. Cô ta cười nhạo và nói về mấy khoản Leen chi tiêu ở Ein Gedi chỉ là tiền lẻ so với mức chi của cô ta. Em nghĩ cũng có lý... Nếu các anh chị cùng em tiếp cho khéo, tiền tip sẽ chia đều, ai cũng béo bở cả."
Bennu cười thầm:
"Sharjah hay Qatar... cuối cùng cũng chỉ là vàng bạc. Ở Ein Gedi này, thứ thật sự đắt giá chính là... niềm tin."
Hamid bước tới nửa bước như muốn chồm sang. Bennu vội đưa tay cản:
"Đủ rồi Hamid! Coi chừng anh ấy phát bệnh."
Hamid dừng lại, bàn tay nắm chặt run run. Yusuf nhìn cảnh ấy, im lặng chốc lát rồi đẩy ghế đứng dậy. Trước khi quay đi, anh còn nói nho nhỏ, giọng nhấn nhá:
"Anh cứ yên tâm, em chưa bao giờ có ý làm hại ai cả."
Nói xong, Yusuf bỏ ra ngoài. Nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhưng trong đáy mắt là một ý nghĩ khác đang lặng lẽ hình thành.
Hamid khựng tay, mắt còn ánh giận, nhưng rồi hạ xuống, thở hắt. Yusuf lặng nhìn cảnh đó, khóe môi nhếch thành một nụ cười khó đoán. Anh đẩy ghế đứng lên, không nói thêm câu nào, bỏ đi thẳng ra ngoài.
Bóng lưng anh mất hút sau tấm bạt, chỉ để lại trong không khí cái dư âm nặng nề. Ngay lúc ấy, trong đầu Yusuf đã cuộn lên một ý nghĩ khác: "Họ dám đứng cùng nhau chống lại ta? Được... ta sẽ cho họ tự chia rẽ."
Ngay trưa hôm sau, hai quan chức địa phương bước vào Bennu Inn — dáng điệu ung dung, giấy tờ kè kè trong cặp da, giày dính bụi vàng sa mạc.
Yusuf đi sau, miệng cười niềm nở, khoát tay như chủ nhà:
"Xin mời, xin mời... chỗ này gió mát, lại gần cửa sổ nhìn ra Biển Chết. Cơm trưa chỗ Bennu nấu ngon lắm, các anh thử xem."
Họ ngồi ngay bàn giữa, vị trí mà người ngoài khó làm ngơ.
Bennu bưng khay ra, ánh mắt chạm thoáng qua Yusuf — không cần nói, cũng hiểu chuyện gì sắp đến.
Aten ngồi lặng bên góc, gương mặt bất động.
Không khí trong quán vừa thân mật, vừa căng như dây đàn kéo quá tay.
Khi ly rượu đầu tiên được rót, Yusuf nghiêng người, giọng nửa đùa nửa than:
"Ở đây thì ai cũng biết, Bennu với Aten trước phụ giúp tôi, rồi sau tách ra mở riêng. Mà hai người ấy chỉ là khách du lịch thôi, visa chín mươi ngày, đâu có đứng tên được gì... Em cũng ngại, thôi nhờ các anh coi giùm, chứ đất cát giấy tờ thì em đâu dám làm sai."
Quan chức thứ nhất mỉm cười, gật đầu:
"À, chuyện nhỏ. Miễn làm ăn đàng hoàng, có giấy tờ đầy đủ là được."
Người thứ hai chỉ nhếch môi, liếc qua Bennu — ánh nhìn lạnh và nặng như câu cảnh cáo không cần phát thành lời.
Trong nắng trưa, ánh sáng hắt xuống mặt bàn thép lạnh.
Ly rượu khẽ rung, còn Bennu — tay vẫn nắm chặt khăn, tim đập chậm mà sâu — hiểu rằng trận chiến ở sa mạc này đã đổi sang một kiểu khác.
Aten ngồi bên, đôi tay siết chặt dưới gầm bàn. Gân xanh nổi hằn, máu dồn lên mặt, nhưng cổ họng tắc nghẹn. Chỉ một lời phản đối thôi là có thể bị quy thành "cãi luật", visa bị lật lại bất cứ lúc nào.
Bennu đứng thẳng lưng, mặt lạnh như đá. Nàng đặt khay cơm xuống bàn, không một cái gật đầu, cũng chẳng đáp nửa câu. Trong căn phòng thoảng mùi thức ăn, câu nói bóng gió của Yusuf lơ lửng như mũi dao, vừa châm chọc, vừa bỉ ổi, đủ để làm không khí đặc quánh đến nghẹt thở.