Ốc Đảo
Lãng Mạn

Ốc Đảo

27/10/2025 14 chương
Giới thiệu

Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo ? Lời tựa - Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát. Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố. Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."

Chương 14 - Về nhà

Trở lại thực tại. Bennu ngồi bất động, trong lòng như có hai lưỡi dao cùng lúc cắt ngang: một bên là mẹ, bệnh tình như không còn đường lui; một bên là Yusuf, kẻ đã khiến cô khổ sở bao ngày, giờ lại lảo đảo bước vào cửa tử. Gió sa mạc rít dài trên vách núi, mang theo bụi cát mịt mờ. Mọi thứ dường như đều báo hiệu: những ngày yên ổn ở Ein Gedi đã chính thức khép lại. Trong căn phòng trắng lạnh, tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu đều đều. Bennu đặt chùm chìa khoá lên bàn cạnh giường bệnh. Yusuf gắng gượng mở mắt, nhìn chằm chằm vào cô, nước mắt trào ra trên gò má nhợt nhạt. Anh thều thào: — "Có lẽ... nơi sa mạc này không thích hợp với người có lý tưởng như em. Về lại Luxor đi... nơi đó hợp với em hơn. Chìa khoá... để Hamid trông coi thay. Anh... không còn sức nữa." Bennu đứng im, lặng thinh, rồi quay lưng bước ra. Cộ không đáp, không ngoái lại. Ngay cửa phòng, Hamid lặng lẽ đứng nhìn. Anh thấy Bennu đi thẳng vào màn đêm, áo choàng cuốn theo gió sa mạc. Khi ngoái vào, bắt gặp ánh mắt Yusuf vẫn dán chặt nơi cửa, hai dòng nước mắt còn ràn rụa. Xe Jeep nổ máy, đưa Bennu rời Ein Gedi. Trong phòng, chỉ còn Yusuf nằm đó, thoi thóp giữa hơi máy lạnh và những giọt nước mắt muộn màng. *** Hai tuần sau. Trong quán Bennu Inn, Yusuf ngồi sau quầy tính tiền. Áo sơ mi trắng giản dị, gương mặt gầy đi thấy rõ. Tay phải cầm cuốn sổ nhỏ, tay kia mân mê lọ thuốc tim đặt sát bên, như vật bất ly thân. Phía bên cạnh, Bennu Camp đã đóng cửa từ lâu. Mấy tấm bạt cũ xệ xuống, bụi bám dày, cột gỗ nghiêng ngả. Một nơi từng náo nhiệt, giờ chỉ còn là cái xác xập xệ của những ngày phô trương. Ngoài sân, Hamid lặng lẽ tưới nước cho mấy chậu cây cảnh. Tiếng nước rơi tí tách hòa cùng tiếng gió, tạo nên nhịp điệu bình yên. Bên trong quán, vài vị khách Ba Tư ngồi ăn sáng, húp từng muỗng súp nóng, thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện bằng giọng trầm ấm. Tất cả khung cảnh gọn gàng, êm đềm. Không còn tiệc tùng, không còn ánh đèn loè loẹt, không còn những lời khoe khoang. Chỉ còn lại một quán nhỏ, một vài người, và sự bình thản hiếm hoi giữa lòng sa mạc khắc nghiệt. Bennu đã trở lại dáng vẻ của nó như ngày nào — giản dị, mộc mạc, với những chiếc ghế gỗ sẫm màu và mùi cà phê phảng phất trong nắng sớm. Nhưng giờ đây, những người chủ thực sự của nó đã trở về nơi họ từng rời đi. Bức ảnh treo sau quầy, chụp dưới tán chà là năm nào, vẫn còn đó — chỉ khác là giờ không ai trong khung hình ấy còn đứng ở đây. Sa mạc vẫn thổi, nước vẫn rơi, chỉ có thời gian lặng lẽ giữ hộ họ một quãng yên bình cũ. Một ngày mới đã bắt đầu. * * * Tại Luxor – Ai Cập. Trong ngôi nhà nhỏ ở một khu phố cổ, ánh nến lập lòe soi lên bức di ảnh đặt ngay ngắn trên bàn gỗ. Bennu quỳ xuống, đôi tay đan chặt, thì thầm cầu nguyện cho linh hồn mẹ. Mùi trầm nhè nhẹ lan khắp phòng, quyện cùng hơi nóng của một ngày Ai Cập chưa kịp nguội. Bên ngoài, Aten đứng lặng trước hiên, dáng cao gầy trong ánh hoàng hôn đỏ quạch. Anh kiên nhẫn chờ, đôi mắt nghiêng về dòng người qua lại trên con phố hẹp. Khi Bennu bước ra, gương mặt nàng còn vương nét mệt mỏi, nhưng ánh mắt dịu đi đôi phần. Aten không nói gì, chỉ đưa bàn tay ra. Bennu khẽ đặt tay mình vào tay anh, cái nắm vừa chắc vừa ấm. Họ lặng lẽ rảo bước dọc con phố đá, rồi dừng trước một quán cà phê vintage nhìn thẳng ra sông Nile. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những bức tường loang màu, bàn ghế gỗ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Tiếng nhạc oud khe khẽ cất lên, hòa cùng mùi cà phê đậm đặc, như muốn xoa dịu những vết thương còn âm ỉ trong lòng hai kẻ trẻ tuổi. Hai người nắm tay nhau bước vào quán cà phê. Không gian vàng ấm của ánh đèn lập tức xua tan cái oi bức ngoài phố. Ở một bàn trong góc, Leen trong chiếc váy trắng tinh khôi đã ngồi sẵn, cạnh bên là Raza với dáng cao trầm mặc. Thấy Bennu và Aten, nàng đứng dậy, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có những tháng ngày xa cách. Leen bất chợt rút điện thoại, mở video call, rồi cả bọn reo lên khi màn hình hiện gương mặt Minh và Diệp Mộng Trang ở Việt Nam. Bên kia, Trang vẫn nhanh nhẹn, Minh thì nheo mắt cười, đôi ba câu chuyện nửa đùa nửa thật khiến tất cả đều bật cười thành tiếng. Vừa ngồi xuống, Bennu đã nheo mắt trêu chọc: "Ôi chà, tiểu thư Trung Đông mà lại chịu đến cái quán nhỏ này, đúng là vinh dự cho thần dân Luxor quá." Leen cong môi lườm nguýt: "Cô mà còn nói kiểu khách sáo đó, tôi sẽ bắt cô mở một Bennu Inn ngay tại Luxor. Rồi nhờ đào luôn cái hố giữa phố cổ để tắm y như ở Ein Gedi đấy nhé!" Ngay lúc đó, từ màn hình điện thoại, Minh đang ở Việt Nam cũng chen vào: "Chị mà đào hố giữa phố cổ Luxor thì dân Ai Cập tưởng xây mộ mới cho Pharaoh đó nha!" Bên kia màn hình, Trang nay đã dùng lại tên Việt Nam là Trang ngồi cạnh liền vỗ vào vai Minh, cười ngặt nghẽo: "Anh chỉ giỏi chọc quê!" "À mà nghe tin sốc chưa?" Minh bồi tiếp: "Hamid cũng tính sang Việt Nam đấy... bảo là muốn cưới vợ Việt cho an toàn, thủy chung. Ổng nói thẳng, hồi trước bị vợ Israel bỏ một lần rồi, nên giờ chỉ tin gái Việt thôi." Leen bật cười thành tiếng, tay che môi, mắt long lanh vì thích thú. Bennu thì lắc đầu, nửa cười nửa trêu: "Thật đúng là Hamid... nếu không nghe tin cưới vợ, bọn mình còn tưởng ổng vẫn trai tân đấy." Minh chờ cho tiếng cười lắng xuống rồi nghịch ngợm hỏi tiếp: "À mà, còn Yusuf thế nào rồi? Anh ấy chắc cũng mất mấy ngày để thuê người dọn cái đống rác Bennu Camp kia nhỉ?" Bennu phì cười, nhưng rồi thở dài: "Bây giờ anh ta đâu còn rảnh như trước. Vừa lo bệnh tim, vừa phải trông coi Bennu Inn mỗi ngày, lấy đâu ra thời gian lo cho cái Camp lòe loẹt đó nữa. Nên phải dẹp thôi, trò hề đó nhờ tôi mà dừng lại được, tuy có hơi muộn." Cuộc gọi khép lại, ai nấy đều thấy lòng nhẹ hẳn. Không còn khoảng cách nào nữa, chỉ còn tình bạn, tình anh em gắn kết sau bao sóng gió. Bennu tựa nhẹ tay lên bàn, ngắm Leen trong tà váy lụa trắng giản dị hơn thường ngày: "Vậy... cô định ở lại Luxor bao lâu?" Leen khẽ cười, ánh mắt mơ hồ hướng ra sông: "Chắc mai thôi, tôi lại phải về Doha. Ở đó còn bao chuyện rối ren... bà chị hai của tôi, lúc nào cũng tỏ vẻ hiền dịu trước mặt Cha, chẳng qua chỉ là ham hố quyền thừa kế. Tôi chẳng thể bỏ mặc cho chị ấy tự tung tự tác được." Bennu gật đầu, mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. "Vậy thì Luxor chỉ là một khúc dừng chân. Nhưng ít ra hôm nay, cô đã ngồi nơi đây, yên lặng giữa sông Nile, chẳng còn phải là công chúa Al-Masri hay ái nữ Doha, chỉ là Leen thôi." Leen bật cười khẽ, nụ cười pha chút mỏi mệt nhưng ấm áp: "Phải... chỉ là Leen thôi, Leen Khalida Al-Masri. Giống như khi tôi ngồi trong bể tắm nhân tạo ở Ein Gedi – nước không sang trọng gì, nhưng lại cho tôi cảm giác nhẹ nhõm thật sự." "Ngày mai, "Vua Cha" lại cho thủy phi cơ đến đón tiểu thư hả? Sông Nile ở đoạn Luxor này tàu bè còn không có chỗ đậu đâu nhé." Bennu không tha Leen, vẫn châm chọc. Leen lườm Bennu một cái, rồi rút xấp vé giấy trong túi xách, khẽ lắc lắc: "Raza săn được đợt Autumn Sale đấy. Vé máy bay voucher 0 phí, chỉ trả tiền ký gửi hành lý với phí xuất nhập cảnh thôi. Bộ tiểu thư Al-Masri không có quyền đi Economy sao?" Câu nói vừa kiêu kỳ vừa hóm hỉnh khiến Bennu phì cười, suýt sặc cà phê, còn Leen thì cười đến ướt cả khóe mắt. Khi ly cà phê cuối cùng vơi dần, Bennu và Aten cùng ngồi lặng. Họ quay mặt nhìn ra khung cửa kính, nơi dòng Nile lững lờ trôi dưới ánh đèn đường. Nước sông lấp lánh, như đang thì thầm lời tiễn biệt, cũng như mở ra một khởi đầu mới cho cả hai. Mặt trời ngoài phố đã nghiêng dần sau những cột đá pharaoh, ánh sáng cuối ngày nhuộm hai bóng người trong quán cà phê một màu vàng thẫm — như đánh dấu một khúc giao hòa trước khi mỗi người lại bước tiếp con đường riêng. "Họ đã rời Ein Gedi, nhưng hơi thở sa mạc Judaean, vị mặn Biển Chết và ký ức nơi ốc đảo ấy sẽ còn mãi trong tim."