Ốc Đảo
Lãng Mạn

Ốc Đảo

27/10/2025 14 chương
Giới thiệu

Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo ? Lời tựa - Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát. Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố. Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."

Chương 12 - Rạn nứt

Cũng trong đêm đó, Bennu ngồi trong quán, kiểm lại sổ thu chi. Ngoài hiên, Hamid vừa trở về từ Kibbutz, rít điếu thuốc ngắn, nhìn quanh trong ánh trăng lẫn bụi cát. Từ xa, tiếng cười lan tới — một nhóm phụ nữ ăn mặc lòe loẹt, mùi nước hoa nồng lẫn mùi rượu. Yusuf đi sau họ, áo sơ mi cài hờ, miệng cười lớn, giọng lè nhè: "Đêm nay cho các anh vui chút, coi như kỷ niệm. Ở đây là nhà mình hết cả!" Hamid khựng lại. Những người đàn ông say khướt đang dìu mấy cô vào khu phòng nghỉ của Bennu Inn, miệng huýt sáo inh ỏi. Hamid bước tới, mặt đỏ gay: "Mày định biến chỗ này thành quán rượu luôn hả, Yusuf?" Hamid túm lấy cổ áo Yusuf, kéo giật lại, mắt nhìn trừng trừng. Không khí trong quán đặc quánh, tiếng nhạc cũng như tắt lịm. Mấy gã khách sững người, chỉ còn Yusuf khẽ nhếch môi — nụ cười lười nhác pha chút thách thức: "Anh làm gì thế, Hamid? Ở đây có luật, không phải chợ đâu." Bennu từ trong chạy ra, đứng chắn giữa hai người: "Hamid, dừng lại đi! Đừng manh động, anh ấy phát bệnh mất." Anh thở hổn hển, ánh mắt vẫn hừng hực, rồi hất đầu bỏ ra ngoài. Yusuf ngồi phịch xuống ghế, tay ôm ngực, nụ cười méo xệch. Bennu nhìn cảnh đó, lòng nặng trĩu. Cô hiểu: hắn không cố ý làm hại, nhưng đang tự biến mình thành cái bóng xấu hổ của chính quán trọ này. Gió sa mạc thổi ngang qua, mang theo tiếng nhạc ồn ào và mùi rượu nồng — một đêm bắt đầu trôi đi, nhưng vết nứt giữa những người từng là bạn giờ đã hiện rõ. Gió sa mạc lùa qua những tấm bạt, mang theo mùi cồn và khói than. Bên trong, bốn, năm thiếu gia Qatar ngồi vắt chân quanh chiếc bàn gỗ thấp, áo sơ-mi phanh ngực, cổ tay lấp lánh đồng hồ vàng như mặt trời thu nhỏ. Chai rượu ngoại bật nắp, bọt tràn xuống nền cát; lon bia lăn lóc dưới chân, ánh đèn phản chiếu lên thành thứ ánh sáng đục và nhờ nhợ. Một gã cười khanh khách, vỗ bàn đánh rầm: "Nấu cơm đi! Thêm thịt nướng. Mau lên, chúng tôi trả gấp đôi!" Trang thở dài, quấn vội chiếc khăn quanh người, mùi khói và mồ hôi bám lên da. Cô bước về phía bếp, nơi mùi thuốc lá trộn cùng mùi dầu mỡ như một lớp sương dày. Minh bưng ra đĩa cơm nóng, cố nở nụ cười gượng — nụ cười méo xệch giữa một bữa tiệc mà chính anh cũng không hiểu mình đang phục vụ cho thứ gì. Một gã thiếu gia tóc xoăn, ngồi chễm chệ như vua con, ngáp ngắn ngáp dài, giọng lè nhè: "Gái gú đâu? Phục vụ cho tử tế đi, bọn tao là thiếu gia Abu Dhabi đây, hào phóng chẳng kém gì cái con Leen Khalida Al-Marsi đâu nhé. Đừng tưởng chỉ có nó mới chịu chi." Câu nói vừa dứt, cả đám cười rộ, vỗ tay chan chát, ly va vào nhau loảng xoảng như dàn nhạc của những kẻ say quyền lực. Yusuf đứng sau, mặt nhăn như vừa cắn phải hạt cát trong miệng, nhưng vẫn phải gắng cười, nghiêng người thì thào với Minh và Trang: "Chiều khách đi... đừng để uổng chuyến." Chưa kịp phản ứng, hai bà vũ công Ai Cập hôm nọ đã được kéo tới. Họ nặng nề như hai khối thịt rực rỡ, mùi nước hoa nồng nặc. Vừa bước vào, hai bà ngồi phịch lên đùi đám thiếu gia như hai tảng đá rơi xuống thuyền nhỏ; ghế kêu rẹt một tiếng, sàn rung bần bật. Mấy gã trai trẻ kêu "ôi" rồi cười rũ rượi, huýt sáo ầm ĩ — tiếng cười pha lẫn sợ hãi và khoái trá, như đám trẻ xem trò xiếc mà không biết lúc nào dây sẽ đứt. Minh đứng chết lặng, môi cắn chặt đến bật máu. Trang quay đi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, ôm chậu quần áo chạy thẳng ra cửa sau. Ngoài kia, gió đêm thổi ràn rạt, cát bay lả tả lên váy cô. Nước mắt cay xè, mặn chát như hơi muối từ Biển Chết. Cô chạy một mạch về Bennu Inn, để lại phía sau tiếng cười rú man dại, tiếng ly đổ, tiếng ghế gãy — tất cả hòa vào nhau như bản nhạc đêm sa mạc, vừa xa hoa, vừa thối rữa. Bennu đã đứng bên ngoài tự lúc nào. Từ góc hiên, cô nhìn thấy Trang lom khom bên chậu nước, còn Minh loay hoay giữa tiếng cười chát chúa vọng qua vách vải. Gương mặt Bennu bình thản đến lạ thường, nhưng trong lòng là cơn sóng lặng nghẹn — thứ cảm xúc vừa mềm, vừa cay, không thoát ra được. Một cơn gió khô quét qua, cuốn bụi sa mạc xoáy vòng trong sân. Tiếng cười ầm ĩ của mấy thiếu gia vang dội, sắc như kim loại, át cả tiếng thở dài mảnh khảnh từ quán bên kia. Khi Ein Trek còn chìm trong tiếng nhạc, những tiếng gõ cửa dồn dập đột nhiên vang lên từ bên ngoài. Đèn pin lia thẳng vào sân — tuần tra an ninh Ein Gedi. Giọng người ra lệnh: "Giấy tờ. Visa. Giấy phép kinh doanh — trình ngay." Trang khựng lại, hai tay run run chìa giấy. Minh cố gượng cười, nhưng mồ hôi đã ướt trán. Trên bàn, lon bia lăn lóc, mùi thuốc lạ còn vương, vài gã ngoại quốc vội giấu bài bạc, khiến khung cảnh càng thêm bôi nhọ. Bên Bennu Camp, mặc dù ở khá xa Ein Trek, Yusuf dường như đã cảm nhận được điều gì đó. Rủi ro này vốn trong dự tính, nhưng trong mắt anh vẫn ánh lên tia lo lắng mơ hồ. Khuôn mặt ấy nửa cười nửa nghiêm — kiểu cười của kẻ biết mình đang đi trên cát ướt. Sau hơn một giờ thẩm tra, biên bản được lập. Minh và Trang bị quy trách "chứa chấp hoạt động trái phép." Lời phân trần "khách tự làm" chẳng ai đoái hoài. Mấy thiếu gia Trung Đông thì bị mời rời khỏi khu vực, hộ chiếu bị giữ lại để xác minh tạm thời. Cuộc vui đêm ấy kết thúc trong cảnh rượu còn vương, tiếng cười tắt ngấm. Cuối cùng, Minh và Trang vẫn phải ký vào biên bản, nhận mức phạt hành chính nặng và lệnh rời khỏi Israel trước hạn. Trang ngồi gục, đôi mắt đỏ hoe. Minh vẫn cố giữ bình tĩnh, ký vào giấy. Bennu vẫn nấp trong bóng tối, ánh nhìn mờ đi như phủ sương muối. Cô hiểu rõ: đây không phải lỗi của họ, mà là nước cờ được sắp sẵn. Chiều Kibbutz, trong sân lạc đà, Hamid đứng chờ sẵn. Vừa thấy Yusuf lò dò bước vào, anh đã lao tới, túm cổ áo lôi xềnh xệch vào giữa sân. Hamid gầm lên, giọng rung cả trại: "Mày là đồ bỉ ổi! Mày đẩy hết cái rủi ro sang hai người Việt. Giờ họ bị bắt, bị trục xuất... tao chẳng còn mặt mũi nào gặp Bennu nữa!" Yusuf mặt tái đi, hai tay giơ ra chống đỡ. Mắt hoảng hốt, nhưng miệng vẫn cố lẻo lự: "Anh họ... chẳng phải họ cũng định rời Ein Gedi về Việt Nam sao? Xử phạt thì cũng đâu có nhiều so với số tiền họ kiếm được từ bọn cờ bạc đó. Giờ về nước, lại có quà tặng bà con chứ có gì thiệt thòi..." Chưa kịp dứt câu, bốp! "Câm mồm!"Hamid quát lên kèm một cái bạt tay trời giáng. Yusuf loạng choạng, ngã khuỵu xuống cát, bàn tay ôm má. Trong trại, mấy con lạc đà bị động hoảng hốt kêu khàn khàn, giãy cước loạn xạ. Bỗng dưng Yusuf chới với ôm ngực, hơi thở đứt quãng. Mắt trợn lên, môi tái nhợt. Hamid đứng trừng trừng, nắm tay vẫn run bần bật, nhưng chỉ một giây sau liền khựng lại. Anh nghiến răng, chửi qua kẽ răng: "Thằng khốn... hôm nay coi như mày hên." Nói rồi, Hamid vội quay lưng chạy vào trong trại, lục tìm hộp thuốc. Sau lưng, Yusuf còn co quắp, bàn tay ôm ngực, hơi thở khò khè lẫn với tiếng lạc đà kêu khàn khàn vì hoảng hốt. Vài người dân đứng nhìn, có kẻ cười khẩy, có kẻ lắc đầu. Ngày chia tay, trong quán Ein Trek, bữa cơm tiễn biệt chỉ có vài món đơn giản: cơm, chút thịt nướng, dưa muối. Không rượu vang, không khách hò reo, chỉ có năm người thân thiết ngồi quanh: Minh, Trang, Hamid, Aten và Bennu. Minh ngồi phệt xuống ghế, nâng chén trà thay rượu, cười xòa: "Thôi, cũng coi như xong một đoạn đời. Ở sa mạc này, khô cháy nắng, ăn uống thì kham khổ. Về lại Việt Nam, em chỉ thèm mỗi thịt kho hột vịt, chan cơm nóng, chắc ăn một lèo ba bốn chén cũng không đã." Trang ngồi bên, giọng nhẹ nhưng ánh mắt sáng: "Về đó, em sẽ mở quán ăn. Cũng chẳng lớn lao gì, nhưng em khéo tay, chắc cũng đủ khách. Người ta đến ăn, em chỉ mong nghe được lời khen 'ngon quá' là đủ." Giọng cô bâng quơ mà chùng xuống: "Chị Bennu này... em về Việt Nam, biết mua gì làm quà cho người ta đây? Không lẽ em múc ít nước Biển Chết mang về. Vừa mặn vừa đắng, chắc chẳng ai uống nổi." Hamid cười, ánh mắt ấm lại, vỗ nhẹ lên vai Minh: "Về quê thì nhớ giữ gìn sức khỏe. Sa mạc khắc nghiệt, nhưng quê hương thì mát lành hơn." Aten khẽ gật đầu, Bennu mỉm cười. Cả hai không nhắc gì đến sự cố tuần trước, chỉ dành cho Minh và Trang những lời động viên lặng lẽ, như muốn nói: "Các bạn đã làm hết sức rồi, chẳng có gì phải hổ thẹn cả." Trong khoảnh sân nhỏ ấy, buổi chia tay êm ả, chân thành, để lại dư vị buồn mà nhẹ nhõm. Sáng hôm ấy, trời xanh như rửa, ánh nắng trải vàng lên những con đường bụi sa mạc. Minh và Trang vừa nhận giấy trục xuất, nhưng chẳng buồn than khóc. Trái lại, hai vợ chồng trẻ quyết định: "Đã lỡ tới đây, thì chơi cho tới bến rồi về!" . Từ cổng Ein Trek, họ thuê một chiếc xe bán tải cũ kĩ, mui rách lỗ chỗ, gió lùa ào ào. Trang cười toe, choàng chiếc khăn lụa đỏ phất phới bay như trong phim Bollywood. Minh thì cố vặn radio, nhưng chỉ nghe toàn sóng rè và một kênh nhạc Ả Rập "điệu ruột gan" lặp đi lặp lại. Anh bèn nghêu ngao ABBA cho đỡ quê: " Gimme, gimme, gimme... a trip before deportation... " Trang nghe xong ôm bụng cười ngặt, lắc đầu: "Anh đúng là "ông hoàng karaoke quốc tế." Xe lăn bánh tới Nazareth – Galilee, hồ nước lấp lánh ánh bạc, chim bồ câu bay rợp trời. Minh dừng xe, rút trong balô chai nước cuối cùng, rót vào hai chiếc cốc nhựa: "Cạn ly đi em, mai mốt về Việt Nam chỉ còn nước... uống trà đá." Trang nâng cốc, mắt long lanh: "Ừ, nhưng mà trà đá thì rẻ hơn shekel của anh nhiều đó!" Chiều ấy, họ vòng qua Hebron. Chợ địa phương đông nghẹt, hương quế, nghệ và cà ri quện trong gió. Trên những sạp gỗ thấp, khăn choàng rực sắc tím đỏ, tượng gỗ ô-liu, chà là khô, ô-liu muối, tất cả hòa thành một bức tranh sa mạc đầy mùi vị. Trang khệ nệ chọn túi gia vị nặng trịch, còn Minh thì ôm về một chiếc kèn shofar to đùng, sáng loáng như chiến lợi phẩm. Người bán hàng cười, tặng thêm cho họ một gói ô-liu muối – "quà chia tay từ Hebron," ông nói, nửa thật nửa đùa. Trên đường về, xe máy kêu cọc cạch, hành lý đung đưa, bụi tung thành vệt lấp lánh trong nắng xế. Minh ôm kèn, Trang ôm chà là, cả hai ngả ngớn hát nghêu ngao. Nhìn từ xa, họ chẳng khác gì đôi vợ chồng trẻ vừa cưới đi trăng mật, không ai ngờ đó lại là hai người vừa nhận lệnh trục xuất. Thế mà, giữa nỗi buồn, vẫn có ánh sáng của một cuộc rong chơi tưng tửng, rực rỡ, và đẹp đến phi lý. Vẫn còn sớm, họ ghé qua Ein Bokek, gửi đồ rồi phóng xe ra bờ biển. Gió từ Biển Chết thổi lên, mằn mặn như hơi thở cũ. Trang đang kể chuyện linh tinh thì bỗng thấy Minh trầm hẳn. Anh im một lúc, mắt nhìn xa xăm, giọng khẽ như tan trong gió: "Thật ra... ngay lễ tang cha, anh nên ở lại Việt Nam luôn mới phải. Ở Hebron, anh cũng đã học được mọi thứ rồi. Giờ trở lại chỉ để thu dọn... và từ biệt. Về Việt Nam lập nghiệp." Minh nhìn ánh chiều phản chiếu trên mặt nước, nói như sắp khóc: "Anh thích Ein Bokek lắm... nhưng đâu thể ở mãi nơi này." Trang im lặng, chỉ khẽ nắm tay anh. Phía tây, mặt trời lặn xuống thật chậm, bầu trời đỏ rực phản chiếu xuống Biển Chết, khiến nó thôi xanh biếc, chuyển sang màu ngọc nâu dịu, lấp lánh như tấm gương soi bóng hai du khách sắp rời đi. Họ dừng lại trên triền cát Judaean, nơi gió mang theo hơi muối và mùi cỏ khô. Minh quay sang, ánh hoàng hôn phủ một nửa khuôn mặt anh — nửa sáng, nửa trong bóng râm. Anh đưa tay vuốt sợi tóc lòa xòa trước trán vợ, khẽ nói: — Em có muốn quay lại nơi này một lần nữa không? Trang mỉm cười, ánh mắt long lanh dưới ánh đỏ hoàng hôn. — Không cần đâu... chỉ cần nhớ giây phút này là đủ. Minh hơi cúi đầu, đôi môi họ gặp nhau giữa luồng gió khô nóng. Nụ hôn chậm rãi, dịu dàng như lời chào tạm biệt mảnh đất đã chứng kiến bao khởi đầu và chia ly. Xa xa, những dải cát trải dài đến tận chân trời — nơi ranh giới giữa sa mạc và biển tan vào nhau, chỉ còn lại hơi thở của hai người hòa trong ánh chiều đang tàn.