Chương 7 - Sa mạc Judaean
Bennu khẽ cúi đầu, đáp nhỏ:
"Vậy là giờ người chủ thật sự của Bennu Inn sẽ ở lại. Cám ơn anh... em yên tâm rồi."
Một vệ sĩ tiến đến, thì thầm bên Leen:
"Tiểu thư, vì sao dắt theo cả bọn họ? Nuôi ăn uống tốn kém lắm."
Leen không quay lại, chỉ nhếch môi, ánh mắt vẫn nhìn về phía sa mạc:
"Tour guide ở đâu cũng rập khuôn. Ta muốn họ dẫn. Ở Ein Gedi, họ đã tạo cho ta một bồn tắm giữa cát — biết đâu ngoài kia còn điều khiến ta ngạc nhiên hơn. Cho họ thấy, phục vụ một tiểu thư xứ Doha đáng giá mấy tháng khách của Bennu Inn."
Vệ sĩ im lặng. Ai cũng hiểu: khi tiểu thư Leen đã muốn, cả đoàn chỉ có một lựa chọn — đi theo.
Buổi trưa nắng đổ lửa. Trước cổng Bennu Inn, ba chiếc Jeep xếp hàng chờ sẵn, động cơ gầm khẽ dưới bóng những tán chà là. Bụi cát bị hất tung khi Hamid vỗ nhẹ vào hông xe, ra hiệu xuất phát.
Chiếc thứ nhất rẽ trước, mui che lay động trong gió nóng, chở theo Leen và Bennu. Chiếc thứ hai theo sau, Aten nắm vô lăng chắc nịch, Minh – Trang vẫy tay chào người ở quán. Chiếc cuối cùng chất nặng đồ đạc, hai vệ sĩ lặng lẽ ngồi sau, mắt quét ngang sa mạc.
Tấm bảng gỗ "Bennu Inn / بِنّو إن" khẽ rung trong gió khi đoàn xe lăn bánh rời đi, để lại phía sau chỉ còn bóng Yusuf đứng trong sân, giơ tay vẫy tiễn.
Ba chiếc Jeep lăn bánh vào khu phố cổ đông nghịt. Hai bên là tường đá vàng úa, cờ phấp phới, dây điện chằng chịt. Người hành hương chen chúc trong nắng gắt, áo choàng đen xen khăn trắng, tạo nên những mảng màu tương phản. Hương thịt nướng, gia vị, tiếng chuông nhà thờ và lời cầu nguyện hòa lẫn, khiến con phố Jerusalem như một bộ phim sống động.
Xe rời phố hẹp, ra quảng trường trước Bức Tường Than Khóc. Nắng chiều hắt lên phiến đá cổ, làm cả bức tường như phát sáng. Hàng trăm người cầu nguyện, tiếng rì rầm xen tiếng khóc, giấy cầu mong chen kín khe đá trắng xóa. Bennu khẽ nói:
"Có lẽ đây là bức tường chứa nhiều nước mắt nhất thế giới."
Không ai đáp. Minh bỗng nghiêm mặt, nhét tờ giấy nhỏ:
"Xin trúng Vietlott, xin trúng Vietlott..."
Trang véo tay chồng, cả đoàn bật cười, phá tan sự trầm mặc.
Sau giờ cầu nguyện, họ đi qua Cổng Damascus, nơi phố xá náo nhiệt, mùi bánh pita nướng và gia vị lan tỏa, vải lụa rực rỡ đung đưa trên cao. Trang kéo Leen đến một quầy vòng bạc Bedouin, thử lên tay, Leen mỉm cười:
"Hợp lắm, lấy đi, tôi trả."
Trang lúng túng từ chối, nhưng vệ sĩ đã thanh toán. Minh nhanh tay chụp ảnh, cười:
"Bà xã tôi thành công nương Trung Đông rồi!"
Chiều xuống, cả đoàn ngồi rooftop nhìn Jerusalem rực vàng hoàng hôn. Mùi cà phê Ả Rập và thịt nướng lan lên theo gió, tiếng đàn oud vang xa. Leen nâng ly, giọng xúc động:
"Tôi chưa bao giờ có một ngày nào đông vui thế này."
Bennu đáp nhẹ:
"Đây mới là ngày đầu thôi, tiểu thư."
Ánh hoàng hôn buông xuống mái ngói đỏ, ánh mắt hai người phụ nữ khẽ chạm nhau — như có một ngọn lửa nhỏ vừa được nhóm lên cho hành trình sắp tới.
Sáng hôm sau, ba chiếc Jeep tiếp tục rời thành cổ, chạy giữa gió thung lũng mang hơi ẩm Địa Trung Hải. Hai bên, ruộng nho và đồi ôliu nối dài, mở ra một chặng đường mới của chuyến đi.
Minh nhổm dậy trong xe, chỉ tay ra xa:
"Biển kìa! Địa Trung Hải thật sự, không phải hồ bơi đâu nhé!"
Trang bật cười, còn Leen thì đưa kính râm lên mắt, môi khẽ nhếch cười:
"Tôi chỉ mong ở đó có cocktail đủ ngon như lời đồn."
Đoàn đến Haifa vào buổi trưa. Thành phố bừng sáng trong nắng, phía xa là Vườn Baha'i bậc thang xanh ngát như trút xuống từ núi Carmel. Đường phố sạch sẽ, xe điện chạy êm, từng dãy nhà màu trắng hướng mặt ra biển.
Bennu khẽ thì thầm khi nhìn xuống thành phố từ triền dốc:
"Jerusalem là quá khứ, còn Haifa thì như một cánh cửa mở ra tương lai."
Hamid gật gù:
"Đúng vậy. Đây là nơi giao thoa giữa Đông và Tây, giữa tôn giáo và thương mại. Nhưng hôm nay, điều quan trọng nhất là... bữa trưa."
Gió Địa Trung Hải lồng lộng, thổi tung tấm khăn voan mỏng trên vai Leen. Biển xanh trải dài trước mắt, từng cánh hải âu lượn sát mặt sóng rồi vút lên cao, tiếng kêu vang vọng. Đoàn Jeep vừa dừng lại bên con đường ven bờ cảng, không khí mằn mặn ùa vào làm ai cũng hít một hơi dài khoan khoái.
Leen tháo kính râm, đưa mắt nhìn mặt biển long lanh nắng vàng rồi bất chợt bật cười, quay sang mọi người:
"Đi biển mà không ăn đồ biển thì chẳng phải là đi du lịch biển."
Câu nói vừa dứt, Minh đã giơ hai tay hưởng ứng như hoạt náo viên:
"Chính xác! Tôi ủng hộ tiểu thư. Mực nướng! Tôm hùm! Bia lạnh!"
Trang búng nhẹ vào vai chồng:
"Anh thì lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn."
Hamid thì cười hiền, chỉ tay về phía những mái hiên ven cảng, nơi bảng hiệu nhà hàng hải sản chen chúc.
"Vậy thì hôm nay, chúng ta sẽ ăn như dân cảng Haifa. Hải sản nơi này tươi như vừa nhảy từ biển lên bàn ăn."
Bennu đứng tựa vào xe, ánh mắt lấp lánh nhưng vẫn không quên trách nhiệm:
"Được thôi, nhưng nhớ là đừng gọi quá nhiều. Tiền tip tiểu thư trả, nhưng sổ sách vẫn phải gọn gàng."
Leen liền nghiêng người, giọng dứt khoát mà đầy vui vẻ:
"Không nhé, hôm nay tôi nuôi các bạn bằng tôm. Cứ thỏa thích gọi món, đừng nghĩ ngợi gì hết"
Minh tròn mắt, quay sang Trang thì thầm:
"Nghe chưa, tôm hùm free-flow đó! Hôm nay tôi ăn cho bằng ba tháng đi biển."
Trang phì cười, còn Aten chỉ lắc đầu, thở dài một cái, nhưng trong khóe mắt cũng ánh lên nụ cười khó giấu.
Nhà hàng rooftop sát bờ cảng. Trên bàn, những đĩa tôm hùm đỏ au, cá nướng, mực chiên giòn được dọn ra, mùi thơm át cả tiếng sóng vỗ ngoài kia. Vệ sĩ đứng lùi một góc, trong khi nhóm bạn nâng ly.
Leen cười, nâng ly cocktail màu xanh:
"Jerusalem cho tôi thấy lịch sử, còn nơi này cho tôi thấy sự xa hoa. Hai ngày, hai thế giới."
Minh gắp nguyên càng tôm, trệu trạo nhai, nói oang oang:
"Xa hoa thì kệ, miễn hôm nay có bia lạnh là tôi hạnh phúc rồi!"
Cả bàn bật cười, kể cả Raza vốn ít nói cũng thoáng mỉm cười.
Leen để ý Aten ăn nhỏ nhẻ như quý bà, cô khẽ nghiêng người, giọng vừa đùa vừa thật:
"Anh Aten, đừng ngại gì cả. Ăn nhiều đi. Nếu có ai cần giữ ý, thì đó phải là em và Raza mới đúng... sau cái sự cố ngày anh ấy xuất hiện ở chỗ anh."
Cả bàn khựng lại nửa giây, ánh mắt Leen và Raza thoáng chạm nhau. Raza chỉ khẽ mím môi, không nói, nhưng ánh nhìn trầm xuống. Bennu kịp mỉm cười đỡ lời, rót thêm nước cho mọi người:
"Thôi nào, hôm nay là tiệc, đừng nhắc đến nguy hiểm nữa."
Sau bữa trưa, đoàn đi dọc bến cảng. Thuyền buồm neo san sát, hải âu sà xuống mổ cá vụn. Leen thử một chiếc khăn quàng thêu tay ở quầy ven đường; Bennu thì mua vài gói gia vị để mang về quán. Minh tranh thủ mặc cả, khiến cả chủ quầy lẫn Trang đều lắc đầu ngao ngán.
Khi mặt trời lặn xuống biển, đoàn trở lại rooftop bar nhìn toàn cảnh vịnh Haifa. Trời đỏ rực, mặt biển như dát vàng. Tiếng nhạc jazz Ả Rập lẫn với tiếng cười nói rộn rã.
Leen tựa người vào lan can, tóc bay trong gió:
"Anh Aten, tôi không ngờ Israel lại có một thành phố đẹp thế này. Nếu không tận mắt thấy, tôi sẽ chẳng tin."
Aten chậm rãi đáp, mắt nhìn xa:
"Đất nước nhỏ bé này có nhiều điều bất ngờ, tiểu thư. Và cả những nguy hiểm mà chúng ta chưa biết."
Cả bàn lại cười, ly rượu cụng vào nhau dưới ánh hoàng hôn.
Ba chiếc Jeep rời Haifa theo quốc lộ men bờ Địa Trung Hải. Biển xanh trải dài bên trái, những cánh đồng nho và ôliu nối nhau sáng lấp lánh. Gió biển thổi mạnh, làm khăn choàng của Leen bay phần phật. Bennu tựa đầu vào kính, còn Minh thì quay phim lia lịa:
"Ê, coi kìa, y như phim châu Âu!"
Hamid vừa lái vừa nói:
"Hơn một giờ nữa thôi, các bạn sẽ thấy Tel Aviv – thành phố không ngủ."
Từ xa, những tòa nhà kính phản chiếu nắng, hàng cọ xanh mướt ven biển. Thành phố hiện đại, sôi động đến choáng ngợp — trái ngược hoàn toàn với sa mạc tĩnh mịch phía sau. Nhạc điện tử hòa tiếng sóng, du khách tắm nắng, trẻ con chơi đùa.
Leen nhìn qua ô cửa, mắt sáng lên:
"Đây mới đúng là thành phố không ngủ... Tôi tưởng chỉ Qatar mới thế."
Minh quay vlog, cười:
"Phố Tây chính hiệu! Đèn, biển, và chắc giá cũng chát gấp mấy lần Ein Gedi!"
Trang véo tay chồng, còn Bennu và Aten chỉ lặng nhìn — thấy Tel Aviv đẹp, nhưng xa lạ với những người quen mùi cát và gió sa mạc.
Cả đoàn dừng bên bãi biển. Leen tháo khăn choàng, chạy ùa xuống nước, váy trắng tung bay. Bốn vệ sĩ ngẩn người rồi cũng lội theo. Minh kéo Trang xuống sóng, cả hai cười vang. Bennu và Aten đứng bên bờ, để sóng mát lạnh vỗ vào chân, thả mình trong khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.
Chiều xuống, đoàn rời Tel Aviv, chạy về phía nam. Xa xa, những dãy tường xám và trạm kiểm soát hiện ra — Bờ Tây. Không ai nói gì. Chỉ còn tiếng động cơ Jeep hòa trong gió lặng.
Bennu ngồi ghế sau, nhìn những hàng rào dây thép gai nối dài, khẽ hỏi Hamid:
— Anh Hamid... tại sao chúng ta không vào Bờ Tây?
Hamid nheo mắt, giọng trầm hẳn:
— Vào đó ư? Nếu chán sống thì cứ vào. Một vùng đất chẳng thuộc về ai, toàn súng ống và bất an. Ở bên ngoài ngắm là đủ rồi, Bennu.
Bennu lặng người, ánh mắt vẫn dõi theo những dải tường bê tông khổng lồ loang lổ vết đạn. Ở phía xa, khói mỏng bốc lên từ một cụm nhà thấp, mờ dần trong nắng chiều. Cô tưởng tượng bên kia là mê cung những con hẻm chật, nơi người ta sống cạnh tiếng còi báo động, cạnh khói lửa và nghi ngờ. Một vùng đất chỉ cần hít sâu cũng cảm nhận được mùi sắt gỉ và thuốc súng.
Không ai nói thêm gì. Chỉ còn tiếng máy xe gầm đều đều, mang họ đi xa dần khỏi bức tường xám, về phía ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ chân trời.