Chương 8 - Biến cố ở Masada
Chiều muộn, đoàn xe rời quốc lộ, rẽ vào lối đất đỏ dẫn xuống Kalia Beach. Trước mặt họ, Biển Chết trải dài tĩnh lặng, mặt nước xanh thẫm ánh bạc dưới hoàng hôn. Bên bờ, dãy lều vải màu kem dựng thành hàng, xen lẫn những quầy nhỏ cho thuê thảm, đèn và bếp dã ngoại.
Leen ngồi trong Jeep, chống cằm nhìn ra biển rồi bật lên như trẻ con:
"Ở khách sạn mãi chán rồi, đêm nay tôi muốn ngủ ngoài trời. Căng lều trên cát, nghe sóng rì rào, chắc sẽ thú vị hơn."
Hamid nhăn mặt:
"Công chúa à, đêm ở đây gió mạnh, cát lạnh, không dễ chịu đâu."
Leen cười khẽ, đôi mắt ánh lên vẻ thách thức:
"Vậy mới đáng nhớ. Anh Hamid cứ yên tâm, tôi chịu được."
Thế là Aten cùng hai vệ sĩ tách ra, vào khu quản lý thuê lều. Sau một hồi mặc cả, họ mang về bốn chiếc lều rộng, thêm vài tấm thảm, đèn dầu và bếp than nhỏ.
Minh vừa khuân đồ vừa thở hổn hển:
"Ôi trời, cứ như dọn cả nhà ra biển vậy. Đi du lịch mà làm như đi khai hoang!"
Trang bật cười, quệt mồ hôi:
"Thôi ráng, tối nay có lều, ít ra không phải nằm đất cát lạnh buốt."
Chẳng mấy chốc, bốn lều dựng xong thành cụm ngay triền cát thoai thoải, cách mép nước chừng vài chục mét. Thứ tự phân chia rõ ràng: Một lều cho Raza và Leen, một cho Hamid, Aten và Minh, một cho Bennu và Trang. Lều còn lại cho nhóm vệ sĩ, luân phiên nghỉ; một người sẽ trực bên ngoài lều Leen suốt đêm.
Khi hoàng hôn tắt hẳn, những chiếc đèn dầu được thắp lên, ánh sáng vàng nhạt lay động trong gió. Mùi cá nướng từ bếp than phả ra, hòa cùng vị mặn của biển đêm. Bãi Kalia trở nên vừa hoang vu, vừa ấm cúng, như một ốc đảo tạm bợ dành riêng cho nhóm lữ khách.
Đêm xuống, bãi cát ven Biển Chết tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng lăn tăn vỗ vào bờ và ánh trăng dát bạc trên mặt nước phẳng như gương. Bốn chiếc lều dựng thành cụm, ánh đèn dầu hắt sáng vàng nhạt giữa khoảng trời mênh mông. Bên ngoài, một vệ sĩ ngồi canh trước lều Leen, tay đặt hờ lên khẩu súng, mắt dõi ra bóng tối.
Gió từ Biển Chết thổi vào, làm bạt lều khẽ lật phật. Bennu trằn trọc chưa ngủ, còn Trang đã cuộn chăn say giấc. Bất ngờ, một bàn tay kéo mạnh, màn lều bật tung.
Bennu và Trang đồng thanh kêu nhỏ, bật dậy:
"Trời đất ơi, tiểu thư ơi! Sao nửa đêm lại tốc mùng, làm người ta sợ chết khiếp thế này?"
Leen ló đầu vào, tóc xõa rối, quấn chăn quanh người, cười ranh mãnh như một cô gái mới lớn trốn ngủ:
"Tôi không ngủ nổi. Cho tôi qua tâm sự đêm với hai bạn."
Cô chẳng đợi ai đồng ý, đã chui tọt vào giữa, kéo chăn phủ lên cả ba. Trang vẫn còn thở dồn dập, nhưng rồi nhìn vẻ mặt tinh nghịch của Leen, cô cũng bật cười. Bennu lắc đầu bất lực, nhưng khóe môi khẽ cong, như thể hiểu: đêm nay sẽ không còn yên tĩnh nữa.
Leen hạ giọng, thổ lộ:
"Thật ra... tôi đang bị ép hôn. Cha tôi hứa hôn với gia đình một soái ca dầu mỏ. Nhưng nói trắng ra thì... dung nhan thì cỡ Chí Phèo, còn tuổi tác thì phải nhân đôi anh Raza của tôi. Các bạn thử tưởng tượng xem!"
Nói xong, Leen ôm gối, mặt làm điệu bộ bi thương đến nỗi Bennu phì cười, còn Trang lấy tay bịt miệng không kịp. Ba cô gái nhìn nhau rồi bật ra những tràng cười nắc nẻ, tiếng cười vang trong lều giữa sa mạc vắng, át cả tiếng sóng Biển Chết.
Bennu:
"Thế thì đơn giản thôi. Bạn chỉ cần giả bệnh. Cứ bảo là mắc chứng... nghiện trà bạc hà, ngày nào không có là lăn ra co giật. Tôi bảo đảm, ông ấy nghe xong sẽ chạy mất dép."
Trang ôm gối, chen vào, giọng nghịch ngợm:
"Không thì nói đã có người yêu bí mật rồi. Mà nhớ chọn người càng vô lý càng tốt. Ví dụ, một anh chàng... bán lạc đà ngoài chợ Hebron chẳng hạn. Đảm bảo cả họ hàng ông kia tá hỏa."
Leen bật cười khúc khích, lăn ra đấm nhẹ vào vai Trang:
"Bạn đúng là rắc rối y như Minh vậy."
Bennu nhún vai, tiếp tục bày trò:
"Còn một cách nữa: hôm lễ đính hôn, bạn cưỡi lạc đà chạy thẳng khỏi lễ đường. Tôi và Trang sẽ chờ ở ngoài với xe Jeep, hệt phim Hollywood!"
Cả ba nhìn nhau, rồi phá ra cười đến nỗi chăn rung bần bật. Bên ngoài, một vệ sĩ nghe thấy động tĩnh, cau mày hỏi vọng vào:
"Tiểu thư, có chuyện gì không?"
Leen vội kéo chăn trùm kín cả ba, thì thầm:
"Không có gì đâu! Chỉ là... ba cô gái đang bàn kế hoạch đảo chính nhỏ thôi!"
Tiếng cười rúc rích lại dội lên, hòa vào tiếng sóng và gió đêm, khiến cả sa mạc ven Biển Chết như cùng cười theo.
Leen trở về lều của mình. Chỉ còn lại bóng đèn vàng leo lét và tiếng tim nàng đập thình thịch. Raza vẫn say giấc bên cạnh, thỉnh thoảng cựa mình. Leen kéo chăn đấp thêm cho anh.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa nhô khỏi mặt Biển Chết. Cả đoàn vừa ăn sáng xong, Leen bất ngờ nhận cuộc điện thoại. Bên kia đầu dây, một giọng người đàn ông nghiêm khắc vang trong máy, trầm và dứt khoát:
"Leen! Con phải trở về Qatar ngay lập tức. Gia đình bên kia đã sắp xếp rồi — vị hôn phu sẽ đến xem mặt."
Trong lều ăn, không khí chùng hẳn xuống. Leen ngồi thẳng lưng, đôi mắt nâu ánh lên vẻ bực bội. Cô bóp chặt chiếc điện thoại, nói gọn từng tiếng:
"Con đã nghe. Nhưng trước khi về... con còn phải đi Masada để chụp ảnh. Cha muốn gì thì để sau. Con không bỏ lỡ chuyến này."
Cô dập máy, ném nó xuống bàn. Không khí nặng trĩu. Trang và Bennu nhìn nhau, còn Minh toan lên tiếng đùa cho nhẹ đi nhưng bị ánh mắt Leen gạt phăng.
Một vệ sĩ nói:
"Tiểu thư, Sheikh Khalida Al-Marsi dặn chúng tôi phải đưa cô về chậm nhất là ngày mai. Prince Abdullah Al-Sabah ở Kuwait đến để xem mắt ạ."
Leen bật cười, giơ hai tay đầu hàng:
"Thôi thôi, cho ta xin! Nhường ông già ấy cho con nhỏ Fatima Sayyid Al-Sharjahi đi, xứng đôi vừa lứa lắm đó. Một bên thích quyền lực, một bên mê vàng khối, nghe thôi là thấy tỏa sáng cả sa mạc rồi."
Cô chống tay lên cằm, giọng bỡn cợt:
"Mà nếu cái vụ gán ghép này thành công, ta hứa sẽ tặng ngay cho cô dâu chú rể một chiếc Lexus LX600 làm quà cưới. Vừa sang, vừa êm, lại vừa là quà mừng cho việc ta thoát tội!"
Bennu phì cười đến mức suýt sặc trà, Trang quay đi giấu miệng, còn Minh giả vờ ho khan mà không giấu nổi vẻ khoái chí. Leen hất tóc, ngửa đầu ra ghế:
"Thấy chưa, ta không chỉ có duyên, còn có tâm với kinh tế vùng Vịnh nữa cơ."
Cô quay sang Bennu, làm bộ nghiêm nghị:
"Bennu, nếu mai tôi lỡ biến mất, nhớ nhắn Sheikh Khalida rằng con gái ngài đã bị bán theo giá dầu thô Brent nhé."
Minh cười khúc khích, còn Trang thì che miệng:
"Ít nhất thì giá dầu còn lên xuống được, chứ giá tiểu thư Al-Marsi chắc phải neo sàn rồi."
Leen nhướng mày:
"Ờ, sàn thì sàn, miễn đừng bị trộn lẫn với khí đốt hóa lỏng là được!"
Aten cố giữ bình thản:
"Masada thì chỉ nửa ngày. Chúng ta đi ngay, rồi chiều đưa tiểu thư ra sân bay. Được không?"
Leen hít sâu, rồi gật đầu, giọng dịu lại nhưng vẫn quả quyết:
"Đúng. Tôi đã phải cùng Raza đến Masada... rồi hãy nói chuyện cưới xin với hoàng tử Chí Phèo gì đó."
Hamid trải tấm bản đồ giấy lên mui xe, ngón tay trượt theo quốc lộ rồi dừng ở Masada. Anh ngẩng lên, giọng quả quyết:
"Nếu muốn kịp chuyến bay chiều nay, ta phải chia đoàn. Một nửa về Bennu Inn thu dọn hành lý. Nửa còn lại đi thẳng Masada."
Cuối cùng, quyết định được đưa ra:
Nhóm một gồm ba vệ sĩ, Aten, Trang và Minh. Hai chiếc Jeep quay đầu hướng về Bennu Inn, lo thu dọn và chuẩn bị cho chuyến trở về. Minh còn quay lại vẫy tay, cười xòa:
"Các bạn đi Masada nhớ chụp nhiều hình, kẻo tôi tiếc lắm đó!"
Nhóm hai gồm Raza, Hamid, Bennu, Leen cùng một vệ sĩ, hướng thẳng Masada. Raza lái xe, Hamid làm hoa tiêu, còn Bennu và Leen ngồi sau, im lặng. Khi đoàn tách ra, bụi cát phủ kín quốc lộ. Leen ngả đầu, mắt hướng đường chân trời — nơi Masada ẩn hiện trong nắng. Trong lòng cô, chuyến đi này như cơ hội cuối cùng giữ quyền tự quyết trước khi trở lại UAE.
Gió rít ngoài cửa kính, Leen khẽ tựa vào vai Raza. Anh không nói gì, chỉ siết nhẹ vô lăng. Khoảng lặng dịu dàng ấy kéo dài cho đến khi Jeep dừng trước sườn núi đá. Họ leo lên vài bậc, nhìn thung lũng Judean trải dài, Biển Chết ánh bạc xa xa. Leen quay sang, mỉm cười với Raza — một ký ức cô muốn khắc ghi.
Họ ngồi xuống phiến đá cổ, nơi mặt trời đã bắt đầu hạ thấp, nhuộm đỏ toàn bộ vách núi Masada. Từng làn gió khô từ sa mạc thổi tới, mang theo hương muối và cát. Raza lấy từ balô ra bình nước nhỏ, rót cho Leen một ngụm, ánh nhìn anh dịu đến lạ.
"Nếu chúng ta sống ở đây, chắc sẽ quên mất thế giới ngoài kia" — Leen khẽ nói, mắt vẫn nhìn về phía mặt trời đang lặn.
Raza mỉm cười, giọng Ả Rập vẫn chưa trôi chảy lắm:
"Ở đây, mọi thứ đều im lặng. Chỉ còn hơi thở và trái tim của chính mình."
Leen nghiêng người, dựa hẳn vào vai anh. Dưới chân họ, những lớp đá vàng cháy lên trong hoàng hôn, còn trên cao, chim sa mạc sải cánh lượn quanh pháo đài cổ. Khoảnh khắc ấy như được gói lại trong thời gian — chỉ còn hai người, ánh sáng cuối ngày, và khoảng trời không ai chạm tới.
Raza khẽ nắm lấy tay cô, không cần nói gì thêm. Leen mỉm cười, để mặc cho gió thổi tung mái tóc. Trong im lặng, Masada trở thành nơi tình yêu được khắc sâu vào đá, để khi họ rời đi, gió sa mạc vẫn còn giữ lại hơi ấm của buổi chiều hôm ấy.
Nhưng bất ngờ, năm bóng người lao ra từ phía tường đá, mặt quấn khăn, tay lăm lăm dao và súng cũ. Hamid nghiến giọng:
"Không phải phiến quân... chỉ là cướp sa mạc. Nhưng cũng đủ để giết người."
Bennu và Leen sững lại. Một tên hét lớn:
"Ví tiền, điện thoại, đồ trang sức! Mau nộp hết!"
Không khí đông cứng. Từng giây như kéo giãn giữa tiếng gió khô và hơi muối phả ra từ Biển Chết.
Một tên mặc áo khoác nâu bước lên trước, tay giấu sau lưng. Vệ sĩ của Leen cảnh giác, ra hiệu dàn đội hình. Chưa kịp nói gì, ánh thép lóe lên — dao găm vung thẳng vào mặt.
"Ẩn mình!" Raza quát.
Tiếng gió và tiếng dao va nhau, kim loại bật tia lửa. Một vệ sĩ bị cứa sượt qua má, máu bắn lên cổ áo. Hai người khác lao tới khống chế, nhưng tên thứ ba rút súng, nổ một phát chát chúa giữa vùng đất mặn trắng lóa.
Leen khựng lại, tai ù đi, tim dội trong lồng ngực.
Raza xoay người, hạ gục hai tên liền bằng động tác gần như không thấy được — một cú quật, một cú đấm thẳng vào cổ, gót giày xoay làm cát văng lên như mưa bụi. Anh hét:
"Che cho tiểu thư!"
Một tên khác chớp cơ hội, giương súng. Tiếng cò súng khô khốc vang lên giữa hỗn loạn.
Viên đạn lao vút trong không khí — một vệt sáng bạc mảnh như sợi chỉ xé ngang màn đêm.
Leen chưa kịp né.
Bennu nhào tới, đẩy mạnh Leen ra khỏi quỹ đạo đạn. Tiếng nổ thứ hai vang lên, và cơ thể cô khựng lại. Viên đạn găm thẳng vào vai, máu loang nhanh qua lớp áo trắng.
Cô loạng choạng, rồi gục trong vòng tay Leen.
"Bennu!!!" — Leen hét lên, tay ôm chặt Bennu.
Raza trượt đến, giật lại khẩu súng từ tay kẻ tấn công, đá văng băng đạn xuống cát, đôi mắt anh đỏ lên như ngọn đuốc.
Chỉ còn lại tiếng thở dốc, mùi thuốc súng và cơn gió lạnh lùa qua mặt nước Biển Chết, mang theo vị mặn nghẹn đắng.
Lực lượng an ninh Israel ập đến, khống chế bọn cướp. Leen run rẩy ôm Bennu, máu ấm tràn qua kẽ tay. Nước mắt cô rơi, giọng lạc đi:
"Tại sao bạn lại liều mạng vì tôi chứ..."
Khi tiếng còi hú vang, xe bọc thép tràn lên. Raza ôm lấy vai Leen, nhưng cô vùng dậy, chỉ tay vào nhóm lính:
"Các người ở đâu khi bọn chúng chĩa súng vào chúng tôi? Nếu bạn tôi chết... tôi sẽ kiện các người lên lãnh sự!"
Cô nói bằng giọng lạnh như thép, khiến cả đội tuần tra lặng người. Một sĩ quan trẻ cúi đầu đáp khẽ:
"Xin lỗi Sheikha Leen. Chúng tôi theo dấu bọn chúng từ sáng. Không ngờ lại trùng lúc tấn công. Bạn cô cần được đưa đi cấp cứu ngay."
Leen mắt đỏ hoe nhìn Bennu đang được Aten và Hamid dìu lên. Máu vẫn thấm đẫm cánh tay áo Bennu, mỗi giọt rơi xuống đá nóng như một cái tát vào lòng Leen.
Cô cắn môi, nước mắt rơi lã chã:
"Hãy nhớ lời tôi. Chỉ cần một mạng người ở đây, các người sẽ phải trả lời trước toàn thế giới."
Ngay lập tức, cả nhóm được đưa về lại Ein Gedi. Không khí nặng nề như chôn chặt vào từng người. Từ đó, Aten và Trang tách riêng cùng Hamid, dìu Bennu đi thẳng đến trạm y tế gần nhất.
Leen cũng vậy, cô vứt hành lý sang một bên theo xe cứu thương đến trạm y tế.
Đoàn xe chở Bennu dừng gấp tại Hadassah Medical Center trạm y tế lớn, cách Ein Gedi khoảng một giờ chạy xe. Đây là nơi gần và đủ điều kiện cấp cứu vết thương do đạn.