Ốc Đảo
Lãng Mạn

Ốc Đảo

27/10/2025 14 chương
Giới thiệu

Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo ? Lời tựa - Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát. Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố. Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."

Chương 9 - Bão cát

Đèn trắng loang loáng, bác sĩ và y tá vây quanh Bennu. Sau hơn một giờ, viên đạn được gắp ra khỏi bắp tay trái, vết thương khâu gọn, tiên lượng tốt. Một y tá bước ra: "Ca mổ thành công, cô ấy an toàn." Cả đoàn thở phào. Hamid ngồi phịch xuống ghế, giọng khàn: "Cướp vặt thôi, nhưng may trời còn thương." Aten cúi đầu, mắt đỏ hoe: "Nếu viên đạn lệch chút thôi..." Hamid đặt tay lên vai bạn: "Yên tâm. Con bé Bennu này cứng hơn cả sa mạc." Trong phòng hồi sức, Bennu khẽ gọi: "Leen... điện thoại..." Màn hình hiện bảng chi phí liệt kê tỉ mỉ, cuối cùng vẫn dư sau khi trừ 10,000 Shekel. Bennu yếu giọng: "Cô Leen... tôi muốn trả lại." Leen sững người, nước mắt dâng. Cô nghẹn ngào nắm tay Bennu: "Cô khờ quá. Máu còn chưa khô mà vẫn lo tiền bạc sao? Nếu cô chết, những con số đó còn nghĩa gì chứ! " Giọng cô vỡ ra, nước mắt rơi trên bàn tay Bennu. Đêm ấy dài bất tận. Bên ngoài, ánh đèn xe cứu thương lướt qua màn sương, phản chiếu lên tường trắng của Hadassah Medical Center. Tiếng máy thở và bước chân y tá vang đều trong hành lang, hòa vào nhịp tim gấp gáp của những người chưa thể yên lòng. Leen ngồi dựa lưng vào ghế nhựa, mắt vẫn dõi vào cánh cửa phòng phẫu thuật. Cô khẽ khép mi, gió đêm ngoài kia vẫn thổi — từng cơn lạnh lẽo từ Biển Chết lùa qua khe cửa, như thể sa mạc cũng đang nín thở chờ bình minh. Thời gian như đông đặc. Mỗi giây trôi qua đều kéo dài như một vết rạn trong lòng. Cô không hiểu vì sao một người chỉ mới quen như Bennu lại khiến trái tim mình thắt lại đến vậy. Có lẽ vì ánh nhìn dịu dàng của cô gái Ai Cập ấy, hay vì khoảnh khắc Bennu đẩy Leen ra khỏi đường đạn, ngã xuống trong bụi cát mù. Hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, như một khung hình bị kẹt giữa ánh sáng và bóng tối. Leen cắn môi, những ngón tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Từ nhỏ, cô đã sống giữa nhung lụa, quen với an toàn, với những người sẵn sàng che chở. Nhưng đêm nay, tất cả quyền lực, tiền bạc, danh phận đều trở nên vô nghĩa — khi người đang nằm trong kia lại là người đã đổi mạng mình để bảo vệ cô. Trong khoảng lặng đặc quánh, Leen chợt nhận ra thứ mà sa mạc đã dạy cô: giữa cát và gió, chỉ có lòng người là thật. Và có lẽ, lần đầu tiên trong đời, tiểu thư Al-Marsi biết sợ — sợ mất đi một người xa lạ, nhưng lại khiến tim mình run rẩy như chưa từng trước đó. *** Sáng sớm. Ánh mặt trời trải vàng trên Biển Chết tĩnh lặng như gương bạc. Tiếng động cơ Jeep vang lên từ sân Bennu Inn. Leen bước ra, áo choàng trắng bay trong gió, theo sau là bốn vệ sĩ. Jeep khởi động, bánh xe nghiến cát. Minh và Trang kéo hai chiếc xe máy cà tàng ra khỏi hiên. Minh cười: "Đưa tiểu thư bằng hai con ngựa sắt, cũng sang chảnh như phi cơ chứ bộ!" Cả đoàn tách nhịp: Jeep dẫn đầu, xe máy lạch bạch theo sau. Hamid và Yusuf đứng trước sân cúi đầu tiễn. Khi họ xuống gần mép Biển Chết, mặt nước xanh thẫm lặng im phản chiếu mây hồng sớm mai — một khung cảnh yên bình sau cơn bão vừa đi qua. Khoảng 8 giờ 30, từ xa vang lên tiếng ù ù quen thuộc. Một chấm bạc hiện dần trên bầu trời rồi hạ thấp, thân phản chiếu ánh nắng như lưỡi liềm sáng. Khi đến gần, người ta thấy rõ logo BCE in đậm trên thân — biểu tượng lưỡi liềm xanh bên cạnh dòng chữ Blue Crescent Enterprises uốn cong dọc theo cửa khoang. Thủy phi cơ lướt xuống mặt Biển Chết, bọt trắng tung lên thành những vòng sóng loang rộng. Tiếng động cơ dần lắng lại, chỉ còn lại âm vang ấm áp vọng giữa thung lũng tĩnh lặng — như thể chính tập đoàn quyền lực ấy cũng đang cúi mình chào mảnh đất đã chứng kiến bao cuộc chia ly và tái ngộ. Leen bước ra khỏi Jeep, áo lụa bay phần phật, vệ sĩ tản ra thành hàng. Minh và Trang dừng xe máy cách đó vài chục mét, đứng nhìn. Trang thầm thì: "Trời ơi, y như phim Hollywood." Minh gật gù: "Chuyên cơ thủy phi của lãnh chúa dầu mỏ Qatar, đáp ngay Biển Chết — phải có phép bay của chính phủ Israel mới được đấy." Chiếc phi cơ dừng sát bờ, cửa sổ sáng lấp lánh. Leen đứng trước thang, gió từ cánh quạt quất tung tà áo trắng. Cô ngoái nhìn, giọng bình thản mà ấm: "Chăm sóc Bennu giúp tôi. Tôi phải về gấp. Cảm ơn hai bạn... và cả Hamid nữa." Minh định đáp, nhưng Trang đã cúi nhẹ, nụ cười kín đáo. Leen ngừng một nhịp, giọng hạ thấp: "Nếu có khó khăn gì, nhắn cho tôi. Tôi sẽ thu xếp." Nói rồi cô rút trong túi ra một phong bì chứa tiền shekel gấp gọn, đưa về phía Minh: "Coi như chút quà cảm ơn. Đừng từ chối — xem như phần thưởng cho mọi người đã vất vả những ngày qua." Cô mỉm cười, nửa ra lệnh nửa tri âm, rồi bước lên thang máy bay. Thủy phi cơ rẽ sóng, cuốn cả buổi sáng Biển Chết vào màn khởi hành sang trọng. Minh nhìn theo, hí hửng vẫy phong bì mà một vệ sĩ vừa dúi thêm vào tay anh trước khi phi cơ cất cánh. "Cái này đợi chị Bennu về mình trao lại cho chị ấy nhé. Chắc lại... tip nữa rồi. Sao lần này dày cộp vậy trời!" Trang lắc đầu, nửa bất lực nửa vui, còn nắng sớm thì loang loáng trên mặt nước, như nhấn mạnh thêm cái sang chảnh chỉ có thể thuộc về tiểu thư Leen. Chiều hôm sau, tại Bennu Inn. Cả nhóm ngồi quây quần trong gian chính, ánh nắng cuối ngày hắt qua rèm đỏ, in xuống sàn bóng loang loáng. Trên bàn gỗ, Hamid đặt xuống một xấp phong bì, giọng chắc nịch: "Tiểu thư Leen đã thanh toán toàn bộ chi phí cấp cứu cho Bennu. Ngoài ra, cô ấy gửi thêm mười nghìn Shekel... bảo chia đều cho tất cả. Ai cũng có phần." Mọi người im lặng trong giây lát, rồi lần lượt nhận phong bì của mình. Minh bật cười, khoe vợ: "Vậy là Trang khỏi lo tiền quán nữa rồi." Trang mỉm cười nhẹ, ánh mắt long lanh. Aten thì chỉ siết chặt tay Bennu, cảm giác nhẹ nhõm. Đến lượt Yusuf, anh cầm phong bì, thoáng nhìn rồi cười khẩy, không tỏ vẻ mừng rỡ cũng chẳng tiếc nuối. Anh chỉ nói ngắn gọn, giọng lửng lơ: "Nếu Bennu Inn thực sự trở thành điểm hẹn của đôi tình nhân Trung Đông ấy ... thì em chẳng cần đi làm công nhân cho ai nữa. Về đây phụ cô Bennu là đủ." Lời nói nghe bâng quơ, nhưng trong đó ẩn một tia tham lam. Bennu vẫn còn mệt, cô mỉm cười lịch sự, không để tâm, nhưng Hamid chau mày, mắt lóe lên chút bất an. Trong gian phòng nhỏ, ai nấy đều hân hoan vì phần thưởng bất ngờ. Chỉ có Hamid biết, câu nói hờ hững kia chính là hạt giống đầu tiên của sóng gió sắp tới. Một tháng trôi qua. Ein Trek đóng cửa; Minh và Trang về Việt Nam lo tang lễ cha Minh. Hamid sang Gaza một tuần. Ở lại chỉ còn Bennu, Aten, và Yusuf – người em họ thất nghiệp, nay xin ở lại phụ việc. Trưa ấy, nắng hầm hập. Khách vừa rời đi, sân còn vương dấu vó lạc đà. Yusuf bê khay chén bát ra sau, áo ướt đẫm mồ hôi, ngồi phịch xuống trước mặt Bennu, thở dài: "Phụ việc mà toát cả lít mồ hôi. Nhưng còn hơn ngồi không. Cả năm nay anh xin việc hoài không ai nhận." Bennu rót trà bạc hà, mỉm cười: "Anh giúp vậy là quý lắm. Em cứ tưởng xoay được với Aten, ai ngờ thiếu người lại rối." Yusuf uống cạn, giọng chùng xuống: "Ngày trước còn có lương, giờ thất nghiệp, nợ chồng chất. Nếu không có em cho phụ ở đây, chắc anh chẳng biết xoay xở sao." Aten từ bếp bước ra, đặt rổ rau xuống, chỉ gật nhẹ rồi lặng lẽ quay vào. Bennu ngồi im, nghe tiếng gió lùa qua mái, cảm nhận nỗi chật vật trong giọng Yusuf – vừa đáng thương vừa khó tả. Chiều, gió từ thác David thổi về mát rượi. Yusuf ngồi với Aten dưới hiên, xoay ly đất nung, nói nhỏ: "Anh Aten, em biết quán không dư dả, nhưng... anh cho em ứng trước tiền thuê đất ba tháng được không? Em thất nghiệp cả năm rồi." Aten nhìn anh, thấy thật lòng, chỉ gật đầu: "Được. Em là người nhà. Coi như ứng trước, sau này tính lại." Yusuf nở nụ cười nhẹ, ánh mắt thoáng ấm áp. "Cảm ơn anh. Thật lòng, nếu không có Bennu Inn, em chẳng biết mình đã trôi dạt đến đâu rồi." Bennu nghe vậy, mỉm cười đáp, lòng dâng chút cảm thông. Đối diện cô, Aten vẫn bình thản, thậm chí có phần thương cảm. Bennu bưng ấm trà bạc hà ra, rót vào từng chiếc cốc đất nung. Hơi trà bốc lên, hương thơm mát rượi lan tỏa trong gian hiên nhỏ. "Trà bạc hà cho hai anh. Ở Ein Gedi, có trà thì câu chuyện nào cũng dễ nghe hơn." Bennu mỉm cười. Yusuf đón lấy cốc, nghiêng đầu cảm kích. Aten cũng gật nhẹ, rồi cả ba ngồi đó, như một gia đình nhỏ giữa sa mạc. Trong khoảnh khắc ấy, Bennu cảm thấy an tâm — quán trọ tuy không xa hoa, nhưng vẫn có sự gắn kết, cóanh em, có người chia sẻ. Một tuần trôi qua, một ngày tưởng chừng yên ả. Yusuf lên Bethlehem để phỏng vấn xin việc ở một công ty xây dựng, để lại quán chỉ có Bennu và Aten. Buổi chiều, gió sa mạc đột nhiên nổi lên. Ban đầu chỉ là vài luồng gió khô rát, hất tung cát bụi ngoài sân. Bennu vừa gom quần áo phơi vừa cười bảo Aten: "Chắc lại dông thôi. Một lát sẽ qua." Nhưng không phải. Gió càng lúc càng mạnh, cuốn theo từng vạt cát dày, xoáy thành những đám mù mịt như bức màn khổng lồ. Tiếng gió hú dài, lùa qua khe cửa nghe như tiếng rít. Chỉ trong chớp mắt, cả Bennu Inn chìm trong bóng tối mờ đỏ của cát bụi. Bennu và Aten cuống cuồng chạy đi che cửa, buộc dây bạt, kéo tấm gỗ. Tiếng va đập ầm ầm từ mái tranh, từng nhát gió mạnh như muốn bứt tung cả quán trọ ra khỏi nền đá. Rồi một tiếng rắc khủng khiếp vang lên. Cột hiên bằng gỗ lớn, vốn đã yếu sau mấy mùa mưa, đổ sập. Aten chưa kịp tránh, cột gỗ trượt xuống, đè thẳng vào ống quyển. Anh ngã gục, tiếng xương gãy vang lên lạnh lẽo trong tiếng gió. "Bennu... chân anh!" Aten gào khàn. Bennu hét lên, lao đến, cố đẩy cột gỗ. Gió và cát đánh rát mặt, nước mắt cô hòa lẫn bụi, nhìn không rõ gì ngoài dáng Aten đang quằn quại. Đúng lúc ấy, tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa cơn bão: Hamid gào to, từ ngoài cửa: "Bennu! Aten! Có ai ở trong không?" Cửa bật mở, Hamid lao vào, khăn trùm đầu phủ đầy cát. Không nói một lời, anh ghì vai, cùng Bennu nâng cột gỗ, kéo Aten ra. Máu từ ống chân gãy rỉ xuống nền đất. Hamid nhìn một thoáng rồi nghiến răng: "Không kịp đâu! Phải đưa em ấy đi bệnh viện ngay!" Trong tiếng gió gào, Bennu và Hamid dìu Aten, loạng choạng lao ra sân, nơi chiếc xe Jeep của Hamid vừa dừng lại còn nóng máy. Chiếc Jeep của Hamid lao vun vút qua những con đường đèo uốn lượn, đèn pha xé toạc màn cát mù. Mỗi cú xóc khiến Aten rên khẽ, Bennu càng siết chặt bàn tay anh hơn. Hamid gầm ga, mắt dán vào con đường tối, giọng khàn đặc: "Giữ chặt anh ấy đi! Chúng ta sẽ đến Hadassah Ein Kerem... hơn một tiếng rưỡi thôi, cố chịu, Aten!" Tới cổng bệnh viện, y tá đã chờ sẵn, nhanh chóng cáng Aten vào phòng cấp cứu. Bác sĩ cho chụp X-quang rồi CT — kết quả: gãy kín xương chày, cần phẫu thuật nắn và gắn nẹp kim loại (ORIF). Aten cắn răng chịu đau, được đẩy vào phòng mổ. Bennu ngồi ngoài, mặt trắng bệch, hai tay run. Hamid đặt tay lên vai, trấn an: "Đây là bệnh viện tốt nhất. Aten sẽ ổn thôi." Bác sĩ bước ra, giọng nhanh gọn: "Tiên lượng tốt, nhưng chi phí cao. Hai người có bảo hiểm Israel không?" Bennu lắc đầu: "Chúng tôi là du khách." Bác sĩ gật, ái ngại: "Vậy phải thanh toán trực tiếp, khá lớn đấy." Tai Bennu ù đi. Cô rút sổ, đếm từng đồng còn lại, những khoản Leen trả dư, lãi nhỏ từ quán trọ. Vẫn còn thiếu khoảng 1500 shekel, nhưng cô ngẩng lên, mắt kiên quyết: "Xin mổ ngay. Tôi sẽ lo." Hamid nhìn cô — dáng nhỏ bé mà ánh mắt lại cứng rắn đến lạ. Anh lục túi áo khoác, rút ra xấp tiền nhàu nát quấn bằng sợi dây cao su, rồi đặt nhẹ trước mặt Bennu. "Ở đây có hai nghìn shekel — vừa đúng số bệnh viện báo cần, còn thừa em cứ để đó. Anh chỉ giữ lại chút ít cho lũ lạc đà thôi." Bennu ngỡ ngàng: "Anh Hamid... nhưng tiền này là của anh—" Hamid khoát tay: "Tiền kiếm lại được, người thì không. Nếu Aten có mệnh hệ gì chỉ vì thiếu vài đồng, anh sẽ hối cả đời." Bennu cầm xấp shekel mỏng trong tay, gật mạnh, nước mắt rơi xuống những con số vẫn run rẩy trên trang sổ.