Ốc Đảo
Lãng Mạn

Ốc Đảo

27/10/2025 14 chương
Giới thiệu

Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo ? Lời tựa - Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát. Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố. Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."

Chương 5 - Bữa tiệc sa mạc

Từ bờ biển Ein Beach, xe Jeep đã đợi sẵn. Vệ sĩ mở cửa, Leen ngồi giữa, Hamid lái, Bennu cạnh bên làm "hướng dẫn bất đắc dĩ". Xe gầm rú, leo vòng dốc đá lên pháo đài Masada. Gió cuốn bụi trắng trời. Leen chống cằm nhìn xuống thung lũng khô, nơi Biển Chết lặng như vệt thủy tinh xanh. Hamid ở lại trông lạc đà. Đoàn dừng trước những bậc đá sẫm, vắt ngang triền núi nứt nẻ. Leen bước xuống, chỉnh khăn trắng, ngước nhìn bậc dốc cao. Hai vệ sĩ đi trước dò đường, hai người theo sau, hàng hộ vệ im lặng. Bennu nối bước, ngẩng nhìn tường thành cổ in bóng trời cháy nắng. Đến khoảng sân hẹp nhìn xuống thung lũng Judaean, Biển Chết loáng bạc phía xa. Gió lồng lộng, mang hơi nóng và tiếng vọng của thời gian. Leen đứng lặng một lát, tóc cô tung bay, rồi khẽ ra hiệu đã đủ. Vệ sĩ gật đầu, cả đoàn quay lại. Masada lùi xa trong tiếng gió khô rát – như lời nhắc nhở của quá khứ không ngủ. Không tham quan nhiều như khách du lịch, Leen chỉ đứng ở lan can, hít sâu một hơi, mắt lim dim: "Đủ rồi. Ngày mai tôi sẽ quay lại đây... với bạn trai tôi." Bennu nghe mà tim khẽ nhói, ánh mắt tò mò càng dày thêm. Hamid thì chỉ khoát tay gọi mọi người trở lại Jeep, thầm nghĩ: "Đi xa thế này mà chỉ đứng ngắm cảnh có chốc lát..." Jeep gầm rú đưa đoàn từ Masada quay lại Ein Gedi Beach. Cát bụi còn chưa lắng, Leen đã chau mày, đưa tay quạt nhẹ. "Khát quá..." cô than, giọng mệt mà vẫn sang. Chưa ai kịp phản ứng, Minh và Trang đã xuất hiện, mỗi người ôm một trái dừa xanh, ống hút cắm sẵn, cúi rạp xuống đồng thanh như kịch tuồng: "Kính dâng tiểu thư ạ ạ!" Bốn vệ sĩ im phăng phắc. Bennu che miệng suýt bật cười. Leen nhìn cảnh ấy rồi phá lên cười giòn, lan cả bãi biển: "Các bạn có cần nghiêm trọng thế không?" Dù nói vậy, cô vẫn nhận trái dừa, ánh mắt sáng lên thích thú. Minh và Trang lại gập người, đồng thanh: "Được phục vụ tiểu thư là vinh hạnh của bọn em ạ!" Leen cười lớn hơn; Aten quay đi giấu mặt, Bennu chỉ biết lắc đầu. Uống một ngụm, Leen hỏi khẽ: "Vì sao bạn chọn ở đây lập nghiệp? Nơi này khô hạn, xa xôi quá." Bennu nhìn Biển Chết lấp lánh, cười nhẹ: "Chỉ là tôi thấy hợp thôi. Có nơi không cần lý do." Leen gật đầu, ánh mắt sâu lại. Mặt trời hạ dần, Biển Chết trải đỏ như tấm gương lỏng. Giữa vùng nước mênh mông, một ụ muối trắng nổi lên, trên đó là thân cây cô độc xanh ngắt. Leen đứng lặng, vẻ sang chảnh tan biến, chỉ còn thiếu nữ trầm ngâm đối diện hình ảnh chính mình – đẹp, kiêu hãnh, nhưng cô đơn. Đoàn nghỉ ngơi chốc lát rồi lên lạc đà, thong thả về lại Ein Gedi. Khi mặt trời chạm đỉnh núi, cả đoàn đã về đến Bennu Inn đúng hẹn. Khi đồng hồ chỉ 5g45, họ về lại Ein Gedi. Nhưng thay vì bữa cơm trong quán nhỏ, một khung cảnh ngoài trời đã được chuẩn bị sẵn bên mạch nước ngọt, dưới bóng hàng chà là rì rào. Trên thảm cỏ xanh, Aten cùng hai người làm mới được Hamid thuê đã bày biện cả một bàn tiệc như trong tranh Ba Tư. Thảm mandala rực rỡ trải dài, họa tiết xoắn tròn như mặt trời sa mạc. Những bình gốm khắc hoa văn hoa cỏ, bên trong đựng đầy sữa dê mát lạnh, miệng bình cắm nhánh bạc hà xanh non. Bên cạnh là đĩa trái cây xếp tầng: lựu đỏ hạt long lanh như hồng ngọc, chà là nâu bóng ngọt ngào, nho tím căng mọng, xen kẽ vài lát cam vàng tỏa hương thanh mát. Khay đồng sáng loáng bày cơm basmati nấu nghệ, đậu lăng, hành phi, xiên thịt nướng, cá hầm cà chua và rau thơm trong niêu đất, couscous hấp rau củ, bánh pita nóng hổi, bát hummus rắc ớt bột và dầu ô liu. Đèn dầu hắt vàng ấm, khiến bữa tiệc như bức tranh Ả Rập sống động giữa Ein Gedi – vừa sang trọng, vừa huyền ảo. Leen khựng lại, ánh mắt ngỡ ngàng: "Mình tưởng chỉ có ta mới tạo được thế giới riêng... Bennu quả thật khác." Cô bật cười khẽ, nụ cười đầu tiên mang chút nể phục. Chiều muộn, đoàn tiến vào khu thảm mandala rực rỡ. Leen ngồi giữa như nữ vương, bốn vệ sĩ tạo vòng ngoài, Bennu chếch bên phải, Hamid lo nước, Minh – Trang bày hoa quả. Cảnh tượng chẳng khác yến tiệc cung đình lọt giữa ốc đảo. Thấy Leen cau mày vì nóng, Bennu ra hiệu. Ở góc gần chà là, một bể tắm dã chiến đã dựng sẵn: cát được đào hõm, trải bạt, đổ nước suối mát; xung quanh là màn vải trắng phập phồng, đèn dầu gốm tỏa sáng. Nước phản chiếu ánh hoàng hôn, lấp lánh cánh hoa chà là và nho tươi. Hương bạc hà, cam, trầm hương lan nhẹ trong gió. Leen đứng sững, kinh ngạc: chưa nơi nào giữa sa mạc lại tinh tế đến vậy. "Bạn thật biết cách làm tôi bất ngờ." Bennu mỉm cười: "Ở Ein Gedi, tôi chỉ có thế thôi – mong tiểu thư thấy thoải mái." Leen chạm nước, nụ cười kiêu kỳ tan biến, thay bằng ánh nhìn thán phục. Cô khẽ gật đầu, bước xuống bể; nước ôm lấy thân, tóc buông theo gió, gương mặt thả lỏng trong ánh chiều. Bốn vệ sĩ đứng vòng ngoài, mắt nhìn xa. Không gian tĩnh lặng đến mức, ai ngang qua cũng thấy như lạc vào một khung cảnh Nghìn Lẻ Một Đêm sống lại giữa sa mạc. Đúng lúc ấy, Minh lại ló đầu vào, ôm khay chà là. Trang theo sau, kẹp cái khăn tắm dưới nách. "Tiểu thư, kính dâng món tráng miệng chính hiệu vườn nhà!" – Minh hạ giọng long trọng như trong cung điện. Leen hé mắt, mỉm cười khẽ. Không khí vốn căng thẳng chợt mềm đi. Thấy vậy, Minh được đà bồi thêm, quay sang vợ: "Trang, còn không mau đút cho tiểu thư đi chứ!" Trang đỏ mặt, lí nhí: "Dạ... em... à, chúng em kính dâng tiểu thư ..." Leen nhìn cảnh đó, lần này không thể kìm nổi. Cô phá lên cười rũ rượi: "Được rồi, tha cho tôi đi... hahaha!" Bốn vệ sĩ liếc nhau, khóe môi như cũng run run. Bennu đứng ngoài ôm trán, vừa bất lực vừa buồn cười: "Công chúa Leen tắm mà cũng hóa thành kịch hài Ein Gedi rồi..." Sau khi ngâm mình trong bể, Leen thay váy nhẹ, khoác khăn choàng trắng mỏng, bước ra thảm mandala, thong thả ngồi xuống, Bennu nghiêng người đưa thìa mời. Bàn tiệc bày trước mắt: quả lựu đỏ chín, nho tím căng mọng, cá hầm thơm phức, cơm vàng dẻo, xiên thịt nướng tỏa khói, bình gốm đựng sữa dê mát lạnh. Bennu ngồi đối diện Leen trên thảm, Aten kế bên, gương mặt căng thẳng như thể đang bảo vệ cả dàn bulông, hai vệ sĩ được chọn ngồi chung, còn hai tên kia đứng vòng ngoài canh. Hai người giúp việc gốc Ba Tư lặng lẽ châm thêm đồ ăn, bước chân mềm mại không gây tiếng động. Leen liếc nhìn quanh, rồi bất ngờ bảo vệ sĩ: "Gọi cả Minh, Trang và anh Hamid vào dùng tiệc chung với chúng ta nào" Minh và Trang nghe lệnh, mắt tròn xoe, líu ríu kéo nhau ngồi xuống mép thảm, còn Hamid thì cười khẽ, khoanh chân như một lão làng giữa đoàn khách quý. Bữa tiệc diễn ra trong không khí nửa sang trọng, nửa thân tình. Ăn được một lúc, Bennu đặt thìa xuống, giọng ấm nhưng rành rọt: "Ein Gedi là nơi hẻo lánh, vậy mà được tiểu thư ghé qua đã là vinh dự cho quán trọ nhỏ này. Để bày tỏ lòng biết ơn, Bennu Inn xin có một món quà nhỏ." Ngay lập tức, tiếng trống darbuka dồn dập vang lên, theo sau là tiếng sáo ney ngân dài, như gọi cả sa mạc cùng thức giấc. Từ phía sau hàng chà là, bốn vũ công uyển chuyển bước ra — hai nam, hai nữ. Hai nữ vũ công mặc váy dài xếp nếp, hông đeo dải chuông bạc leng keng, mỗi bước lắc hông là một chuỗi âm thanh ríu rít. Trên tay họ, khăn lụa nhiều màu xoay tròn như cánh bướm, ánh đèn dầu phản chiếu thành quầng sáng lung linh. Hai nam vũ công mặc áo choàng trắng viền vàng, tay cầm tambourine nhỏ, vừa gõ vừa xoay người, động tác mạnh mẽ nhưng hòa nhịp với sự mềm mại của nữ. Phía sau, hai nhạc công ngồi trên tấm thảm trải sẵn, một người ôm đàn oud, những ngón tay lướt nhanh trên dây, từng âm trầm ấm dội vào lòng người, người kia giữ sáo ney, hơi thổi dài và uốn lượn như tiếng gió Nile. Nhạc công dệt giai điệu, vũ công tung khăn, chuông bạc ngân leng keng hòa nhịp trống. Bennu Inn bỗng hóa thành lễ hội Ai Cập giữa Ein Gedi, khiến ai nấy lặng người dõi nhìn. Leen mở to mắt, giọng hạ thấp: "Bennu... tiết mục này vượt xa chuẩn của một quán trọ. Tôi sẽ trả thêm, vì đây đúng là ngoài mong đợi." Nụ cười thật sự đầu tiên thoáng hiện — không còn kiêu kỳ mà đầy nể phục. Đêm ấy, Bennu Inn như biến thành yến tiệc cung đình, nơi tiểu thư dầu mỏ phải nghiêng mình trước cô chủ quán bình dị. Bennu mỉm cười, nhớ lại buổi trưa. Khi Leen vừa nằm võng, Aten đã ghé sát thì thầm: "Năm ngàn SHEKEL, không nhỏ đâu. Chúng ta phải làm gì xứng tầm." Bennu gật nhẹ: "Nếu chỉ cơm và lạc đà thì chưa đủ. Em sẽ thuê nhóm múa Ai Cập. May mắn họ đang đi ngang." Aten lo lắng: "Kịp không? Chiều cô ấy đi Masada rồi về sớm." Bennu chỉ đáp gọn: "Phải kịp. Nếu không, Bennu Inn mãi chỉ là quán làng." Giờ đây, trống dồn dập, vũ công xoay khăn dưới ánh đèn. Minh và Trang ngồi mép thảm, mắt tròn xoe. Minh khẽ thốt: "Trời... ở đây mà coi show như Qatar luôn hả?" Trang thì thào: "Chị Bennu chơi lớn thật, thuê cả vũ công nữa!" Hai người nhìn nhau, vừa há hốc vừa phục sát đất — đúng là Bennu Inn out trình . Đêm khép lại. Gió sa mạc thổi qua hàng chà là, đèn dầu lay ánh vàng lên bàn ghế gỗ. Tiếng dế rả rích, hơi đất ẩm thoảng trong gió. Ein Gedi chìm vào giấc ngủ thanh bình sau bữa tiệc chưa từng có.