Chương 6 - Scheherazade phàm ăn
Đêm ấy, Minh ngủ vật trong căn phòng nhỏ ở Ein Trek, quạt kêu rè rè. Trong mơ, anh và Trang quỳ giữa cung điện dát vàng, hương trầm nghi ngút, thảm Ba Tư trải dài. Trên ngai cao, Scheherazade ngồi chễm chệ, áo lụa trắng phủ dài, ánh mắt kiêu kỳ.
Nàng vung tay, giọng vang như sấm:
"Bổn Cung ra lệnh! Mỗi đêm hai ngươi phải kể chuyện cho ta. Nếu dở — sáng mai chém đầu!"
Minh tái mét, Trang òa khóc.
"Muôn tâu Hoàng hậu, con chỉ biết code và gỡ bug, kể chuyện thì... xin tha!"
Trang lí nhí: "Dân nữ xin đổi qua hầu ăn uống, dâng cơm chiên, mì xào, xúc xích, bảo đảm ấm bụng suốt nghìn lẻ một đêm!"
Scheherazade nheo mắt, hai cận vệ "xoẹt" gươm. Cả hai run lẩy bẩy, tưởng đầu bay tới nơi — thì nàng bật cười khanh khách:
"Được! Nếu không kể được thì dâng món ngon cũng tính là... kể chuyện bằng ẩm thực."
Họ thở phào, nhưng kinh hoàng mới bắt đầu.
Cung điện rực rỡ ánh vàng, đèn đồng lấp lánh, còn Scheherazade thì ăn không ngừng nghỉ:
Mười lăm phút, nàng dốc một chén sữa dê.
Ba mươi phút, một mâm cơm biến mất.
Hai tiếng, cả bàn tiệc trống trơn, thức ăn như bị nuốt chửng bởi... hố đen.
Đến chiều, đồ ăn chất cao như núi, nàng vẫn gằn giọng:
"Mau dâng nữa! Nếu chậm, ta quẳng hai ngươi ra sa mạc!"
Minh run như cầy sấy, Trang mếu máo dâng tiếp. Hạt chà là nàng nhai rồi nhổ như phi tiêu, Minh phải bò né. Anh toan bỏ chạy, nhưng vừa tới cửa — Scheherazade đã đứng đó, tay cầm đùi gà, mắt sáng rực:
"Ngươi định đi đâu? Chuẩn bị cơm tối cho Bổn Cung!"
Trang sợ quá chui tọt vào bếp trốn, đống củi bên cạnh rung rinh, và một gương mặt ló ra — cũng chính là Scheherazade, môi còn dính mỡ, cười nham hiểm:"Chuẩn bị nước tắm cho ta! Và nhớ thêm tiệc thịt dê cho thật sang trọng!"
Minh lúc ấy cũng trốn theo trong bếp, nhưng ngay góc bếp, cái nồi hầm thịt dê bỗng sôi sùng sục, bọt trào lên.
Trang vừa bị dọa xong, trông thấy thất kinh run rẩy bước lùi, bởi vì ... từ trong nồi, một gương mặt dần hiện ra — chính là Scheherazade, tóc ướt nhẹp, mắt long lanh gian tà, mồm thì mấp máy:
"Dọn phòng ăn cho ta ngay! Và nhớ chuẩn bị cung nữ múa hát nhé!"
Và chìm xuống ngay khi vừa dứt câu.
Cả hai hét toáng, chạy thục mạng ra xe ngựa. Người đánh xe im lìm quất roi, bánh lăn lộc cộc. Minh thở phào — cho đến khi người đánh xe quay lại: dưới vành mũ rộng chính là Scheherazade, nhe răng cười, tay cầm khúc xương dê rít qua kẽ răng:
"Các ngươi tưởng chạy được sao? Mau về hoàng cung! Ta đóiii..."
Minh hét thất thanh:
"Khônggggggg!!!" — rồi bật dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm, cái quạt vẫn rè rè quay như tiếng trống đòi nợ mạng.
Anh bật dậy khỏi giường, mồ hôi vã ra như tắm, tim đập thình thịch.
Trang nằm bên cạnh xoay qua ngơ ngác hỏi:
"Anh sao vậy?"
Minh thở hổn hển, thì thào như kẻ vừa thoát chết:
"Ơn trời... chỉ là mơ. Nhưng mà... khủng khiếp lắm. Tiểu thư Leen... à không... Hoàng hậu Scheherazade... ăn còn đáng sợ hơn cả phiến quân!"
Trang mắt lườm chồng:
"Thì ra là bà Leen? Em biết ngay mà. Đẹp thế kia, giàu thế kia, ăn dữ thế kia... ông lần đầu phục vụ một người đẹp như vậy đến nỗi trong mơ cũng nhớ bà ấy!"
Minh ôm bụng kêu trời, trong khi Trang cứ cười lăn, còn ngoài kia tiếng gió sa mạc hú rít, như phụ họa cho cái ác mộng... ngọt ngào nhưng lầy lội của anh chồng coder xứ Hebron.
Trời Ein Gedi còn vương hơi sương mát, mặt trời chưa gay gắt.
Hamid đang lôi bao cỏ khô ra cho lạc đà ăn. Leen đứng khoanh tay, khăn choàng trắng bay phấp phới, nhìn chằm chằm vào con vật.
Leen giọng đanh, chảnh chọe:
"Anh Hamid, nhớ cho lạc đà ăn no. Nếu nó mà gầy, tôi sẽ kiện anh đó. Công chúa như tôi không cưỡi lạc đà... xương sườn đâu nhé."
Hamid khựng lại, trợn mắt nhìn, còn Minh thì suýt sặc vì nhịn cười.
Bennu nhăn mày, định giải thích giúp Hamid, nhưng Leen đã quay sang cô, mỉm cười tinh nghịch:
"Bạn Bennu, tôi nói thế thôi chứ... tôi thương cả lạc đà lẫn bạn mà. Người ta mới được hầu hạ tiểu thư một lần, tôi phải ra dáng cho có kịch tính chứ."
Trang ôm bụng cười khúc khích, Hamid lắc đầu, Bennu chỉ thở dài nhưng lòng ấm lên — sau vẻ chảnh kiêu, Leen vẫn là cô gái biết quan tâm.
Leen, mặc váy sa mạc màu cát, bước lên xe địa hình hai chỗ. Một vệ sĩ lái, gương mặt nghiêm mà tay lái vững vàng. Cách đó không xa, Minh và Trang cưỡi chiếc xe máy cà tàng, cười rổn rảng; Hamid chở thêm một vệ sĩ theo sau. Hai người còn lại ở lại Bennu Inn chuẩn bị cho chuyến dài ngày.
Đoàn xe dừng trước Ein Trek, chỉ cách Bennu Inn 200 mét. Khác với nét mộc mạc của Bennu Inn, quán của Minh – Trang rực rỡ như quán trà sữa Ba Tư: tường xanh lam, đèn hoa văn treo rủ, bàn gỗ phủ khăn mandala, quạt treo quay nhè nhẹ, gió mát như bước vào ốc đảo điều hòa.
Leen ngồi xuống sofa nhung xanh biển, ăn bánh mì ốp la, uống cà phê sữa và nước ép lựu, khẽ gật đầu:
"Đơn giản mà ngon. Đêm qua tôi ăn nhiều cá quá rồi."
Minh – Trang nhìn nhau vừa lo vừa hãnh diện.
Leen đặt ly xuống, khoanh tay, nheo mắt:
"Đóng cửa quán, theo tôi vài ngày."
Hai vợ chồng ngơ ngác.
Leen cười, giọng nửa đùa nửa thật:
"Khách du lịch có thể đợi, còn tiểu thư thì không."
Minh gãi đầu: "Chắc quán sắp phá sản vì tiểu thư quá."
Leen chống cằm, ánh mắt tinh nghịch:
"Anh mà cứ bám quán này thì còn thua cái quạt ở Ein Trek. Đi cùng tôi, sẽ có lợi cả hai bên."
Không khí bật cười. Leen nhấp ngụm cà phê, ánh mắt long lanh — vừa "thu phục" thêm hai đồng hành mới.
Cô ngồi thẳng lưng trên xe địa hình, vệ sĩ lái leo dốc đá. Bánh xe tung bụi mù, Leen bật cười trong trẻo:
"Wadi Arugot này đẹp như vườn địa đàng!"
Phía sau, Minh và Trang vật lộn với chiếc Honda cũ. Xe khục khục rồi tắt máy, Trang phải nhảy xuống đẩy, cả hai thở hổn hển giữa nắng.
Chỉ ít phút sau, Đông cơ xe địa hình gầm lên, cát bắn tung như pháo hoa vàng rực. Vệ sĩ chở Leen phóng thẳng về phía Auroga, một địa danh nằm nép bên dãy đá sẫm màu.
Con đường cát nhấp nhô, từng hố sâu, từng mỏm đá như thử thách lòng can đảm, nhưng Leen lần này giành lại, cô nghiêng người, điều khiển tay lái gọn ghẽ như một tay đua chuyên nghiệp. Tiếng cười cô vang vọng trong gió, xen lẫn tiếng máy xe gầm rú, kéo cả đoàn phía sau bị hút theo.
Minh khẽ lắc đầu cười bất lực:
— "Cô ấy... đúng là không biết sợ là gì."
Đến gần trưa, cả đoàn quay về Bennu Inn, chuẩn bị cho chuyến đi dài ngày ngay trong đầu giờ chiều hôm đó.
Tiếng động cơ Jeep từ xa cắt ngang không khí yên bình. Cả nhóm ngoái nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe phủ bụi dừng trước hiên, bước xuống là một người đàn ông cao lớn, ánh mắt sắc như dao, dáng đi dứt khoát.
Leen bật dậy, chạy ra đón, nụ cười pha xúc động:
"Đây là Raza Al-Shirazi. Anh ấy là phi công kỹ thuật của Iran, từng tham gia nhóm bay khảo sát dân sự vùng Qumran năm 2022. Trong một lần tín hiệu truyền sai tần số, anh bị phía Israel hiểu nhầm là gián điệp và phải trốn chạy. "
Không gian lặng đi. Bennu khẽ nghiêng đầu, Aten nhíu mày, Hamid siết chặt tay.
Leen nhìn quanh, giọng trầm:
"Nếu không có mọi người... có lẽ tôi chẳng gặp lại anh ấy. Tôi mang ơn Ein Gedi."
Minh và Trang chết lặng, rồi gần như đồng thanh:
"Trời ơi... chính là anh! Người lính Iran ngã trước cửa quán tụi em!"
Cả quán sững lại. Ký ức máu loang nền gạch và hơi thở thều thào ùa về. Giờ người ấy đứng đây — không còn quân phục rách, mà là phi công tình báo đường hoàng.
Raza cúi đầu, gật nhẹ, thừa nhận điều đó. Sự im lặng lan ra, chỉ còn mối dây vô hình kết nối những con người từng đi qua sa mạc, nay hội ngộ bên Biển Chết, mang theo bí mật và ân tình cũ.
Ngoài sân, ba chiếc Jeep nổ máy chờ. Trang và Minh vừa đưa Leen cùng vệ sĩ về quán. Không gian chật kín: Bennu, Aten, Hamid, Minh, Trang, Leen, Raza và bốn vệ sĩ – 11 người tất cả.
Khi Aten chằng hành lý lên mui, Leen vuốt khăn voan, quay sang Hamid:
"Kế hoạch bảy ngày tới thế nào?"
Hamid đáp chắc gọn:
"Haifa – Tel Aviv – Masada – Ein Bokek – sa mạc Negev – rồi trở lại Ein Gedi."
Leen gật đầu hài lòng, ánh mắt lóe lên sự háo hức, bất chợt nháy mắt ra hiệu cho một vệ sĩ. Người này lập tức rút ra một xấp tiền mới, đặt nhẹ trước mặt Bennu.
Leen nở nụ cười thoáng nghịch ngợm:
"Đây là thêm 5,000 SHEKEL. Một chuyến đi cần phải được chuẩn bị chu đáo."
Bennu thoáng khựng lại, rồi cúi đầu mỉm cười, giọng pha lẫn cảm kích và nhẹ nhàng đùa vui:
"Cám ơn tiểu thư Leen. Có thêm khoản này, tôi dám chắc cả đoàn sẽ ăn ngon, ngủ yên, mà biết đâu còn dư để mua vài món quà kỷ niệm. Tiểu thư thật chu đáo quá."
Câu nói khiến cả bàn bật cười, ngay cả Raza cũng khẽ nhướng mày, còn Minh thì huých cùi chỏ vào Trang, thì thào:
"Thấy chưa, quán Bennu Inn nay thành... 'tập đoàn ăn uống xuyên quốc gia' rồi đó."
Trang cố nhịn cười, nhưng ánh mắt mọi người đều sáng rỡ, phấn khích cho chuyến đi trưa nay.
Bỗng một bóng dáng quen thuộc tiến lại từ cổng quán ăn. Đó là Yusuf, em họ của Hamid – một chàng trai Bedouin khoảng 29 tuổi, dáng cao gầy, đôi mắt lanh lợi.
Hamid vỗ vai anh ta, cười lớn:
"À, Yusuf! Đúng lúc lắm. Đây là em họ tôi, cũng là cư dân Kibbutz."
Yusuf cúi chào cả đoàn, nụ cười có phần rụt rè nhưng ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy không khí nhộn nhịp của nhóm khách.
Hamid quay sang Bennu, giọng đầy tự hào:
"Từ giờ Yusuf sẽ lo thu phí, sổ sách và khách vãng lai cho Bennu Inn. Em đi vắng cũng không lo ai trông quán."
Anh ghé sát tai cô, giọng trầm:
"Yusuf chỉ đứng tên thôi. Ai cũng biết, người giữ đèn cho Bennu Inn là em."