Ốc Đảo
Lãng Mạn

Ốc Đảo

27/10/2025 14 chương
Giới thiệu

Hồi ký Sa Mạc - Season 1: Ốc Đảo ? Lời tựa - Tôi đến với Ein Gedi cũng như các sa mạc Trung Đông - Châu Phi không phải bằng bước chân, mà bằng trí tưởng tượng. Tôi chưa từng đặt chân lên bờ cát cạnh Biển Chết, cũng chưa từng để giọt nước mát của thác David vỡ tan trên da. Một người Việt Nam viết về Israel - nghe có vẻ ngạc nhiên. Nhưng có lẽ chính sự xa lạ lại là động lực. Xa để mà khao khát, để mà nhìn bằng đôi mắt chưa quen, chưa chai lì. Xa để thấy một ốc đảo không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng: một chỗ dừng chân của tình bạn, tình yêu, niềm vui và cả mất mát. Tôi không cố viết như một người bản địa. Tôi viết như một kẻ lữ hành, tình cờ tìm thấy trong sa mạc một bóng mát, một chút nước, một nụ cười. Và trong câu chuyện này, Ein Gedi trở thành nơi trú ẩn không chỉ cho nhân vật, mà cho cả giấc mơ của tôi về một vùng đất nơi bình yên luôn song hành cùng bão tố. Nếu có gì sai sót về ngôn ngữ, phong tục hay lịch sử, mong độc giả bản địa lượng thứ. Vì trên tất cả, điều tôi muốn gửi gắm chỉ là một lời thì thầm: "Đẹp biết bao khi trên sa mạc vẫn có một ốc đảo."

Chương 3 - Jerusalem

Hai tháng trôi qua, sóng gió tưởng như đã lùi lại phía sau. Bennu Inn tạm ngừng phục vụ vì nguồn cung ứng chưa về kịp từ Tev Aviv, một phần do đã vào mua thu nên lượng du khách giảm. Bennu và Aten rảnh rỗi sang ngồi hẳn ở Ein Trek, nơi lúc này chỉ còn Trang quán xuyến. Minh hôm nay đã quay lại Hebron làm việc. Quán nhỏ dưới bóng cọ trở nên ấm cúng lạ thường. Trang bày sẵn cà phê, vài dĩa hạt khô, rồi kéo Bennu ngồi xuống chiếc bàn ngoài hiên. Gió sa mạc thổi nhẹ, mang theo mùi nắng và một khoảng trời thanh thản hiếm hoi. Trên bếp dã chiến, Trang lúi húi với rổ rau thơm, bột vàng, và chai dầu lấp lánh. "Hôm nay em dạy chị món Việt Nam nhé. Bánh xèo — nghe vui mà giòn lắm." Nguyên liệu chẳng có gì cầu kỳ: ít tôm, chút giá, củ hành, và gói bột, Anh Minh mua tận Tel Aviv về. Bennu nghiêng đầu tò mò nhìn Trang đổ lớp bột mỏng lên chảo. Tiếng xèo đầu tiên vang lên giòn tan, thơm ngậy mùi bột gạo và dầu nóng. Cô bật cười khẽ — nụ cười hiếm hoi sau nhiều đêm dài. Trang hạ giọng: "Ở sa mạc mà nghe được tiếng xèo, coi như mình vẫn còn sống vui, chị nhỉ." Bennu cắn thử một miếng — vỏ bánh vỡ giòn trong miệng, nhân tôm nóng hổi quyện cùng mùi hành thơm lừng. Cô khẽ nhắm mắt, bật cười: "Giòn thật... mà thơm quá, Trang ơi." Tiếng xèo mới lại vang lên, vàng ruộm dưới nắng nghiêng. Aten, đang rửa rau ở bồn nước, nghe mùi thơm cũng không nhịn được, vội lau tay chạy lên. Anh nhìn cái chảo bốc khói, mắt sáng như trẻ con thấy quà: "Cho tôi một miếng đi, thử xem Việt Nam có ngon bằng shawarma không." Trang cười, cắt đôi bánh, khéo léo đặt vào dĩa men nhỏ. Aten thổi phù, cắn một miếng — rồi giơ ngón tay cái lên. "Tuyệt vời. Nếu đem bán ở chợ Jerusalem, chắc khách xếp hàng dài tới Biển Chết mất." Bennu phá lên cười, còn Trang nghiêng vai, che miệng: "Đừng đùa, anh mà nói lớn là mai có người tới đặt quán bánh xèo Ein Trek thật đấy." Bennu gật đầu, mùi bánh xèo lan ra, quyện vào gió, hoà với hương cà phê — một góc Việt Nam nhỏ xíu giữa Ein Gedi, vừa ấm, vừa buồn, vừa đẹp như giấc mơ tạm trú. Trang đặt chảo xuống, lau tay vào tạp dề, mắt nhìn xa ra hướng chân trời nhuốm ánh hoàng hôn, trầm ngâm: "Chị biết không... em có một đứa em họ đang làm việc bên Sebha – Libya. Nó cũng khéo tay lắm, nấu ăn chẳng thua gì em đâu. Hồi ở quê, hai chị em toàn rủ nhau gói bánh, làm chè bán Tết. Giờ mỗi đứa một phương, em thì ở Ein Gedi, nó thì giữa sa mạc Sahara..." Bennu nghiêng đầu, ánh mắt mềm đi: "Sebha à? Xa lắm đấy. Cũng là sa mạc, nhưng cát bên đó chắc nóng hơn ở đây." Trang mỉm cười, khuấy nhẹ ly cà phê, hơi nước bốc lên mờ ảo: "Ừ, nhưng nghe nó nói, bên đó cũng có những buổi chiều gió lặng như vầy... chỉ khác là không có tiếng xèo vang trên bếp." Cả ba người cùng lặng đi trong khoảnh khắc — Ein Gedi, Sebha, hai dải cát cách nhau nửa thế giới, nhưng cùng chung mùi dầu nóng, vị khói bếp, và một nỗi nhớ quê âm ấm lan khắp không gian. Hôm sau, Bennu Inn vẫn đóng cửa vì thiếu nguồn cung, còn Ein Trek chỉ lác đác vài khách vãng lai. Trang phủi tạp đề, cười với Bennu: "Thôi, ở đây cũng chẳng có việc gì. Hay là chị em mình lên Jerusalem chơi? Coi như đổi gió." Bennu ngẫm một lát rồi gật. Vài phút sau, cả hai khoác khăn choàng mỏng, xách túi nhỏ và cùng ra bến xe buýt ven đường 90. Chiếc xe buýt cũ màu trắng xanh dừng lại, cửa mở, và họ bước lên giữa dòng người địa phương lẫn du khách. Qua cửa kính, khung cảnh sa mạc Judean dần lùi lại phía sau. Con đường uốn lượn men theo bờ Biển Chết rồi dốc dần lên cao, đưa họ hướng về vùng đồi đá của Judea. Không khí khô và nóng dần nhường chỗ cho cái se lạnh mỏng khi xe tiến gần cao nguyên. Sau hơn một giờ, xe buýt tiến vào Jerusalem. Quang cảnh lập tức thay đổi. Từ cửa kính, Trang trầm trồ: Trang: "Ôi trời... đông thật! Khác hẳn Ein Gedi của mình." Thành phố trải dài với những con đường chằng chịt, xe cộ ken đặc, tiếng còi, tiếng rao vang vọng. Những khối nhà đá vôi vàng óng nối nhau dưới nắng sớm, nổi bật là các mái vòm xanh, vàng và bạc. Phía xa, Dome of the Rock sáng chói trên đồi Temple Mount. Dưới chân là khu phố cổ, ngõ hẹp lát đá mòn, hàng quán chen chúc, mùi quế, hồi, cà phê rang hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng. Bennu ngồi cạnh, ánh mắt vừa thích thú vừa suy tư: "Jerusalem... thành phố không bao giờ ngủ yên. Mỗi viên đá đều có câu chuyện." Trang nắm tay chị, cười: "Hôm nay tụi mình chỉ là khách du lịch. Ăn, ngắm, chụp ảnh thôi, chuyện lớn để người ta lo." Xe buýt dừng. Hai cô gái hòa vào dòng người như sóng. Tiếng rao Ả Rập, tiếng chuông nhà thờ, tiếng còi xe, và tiếng cầu nguyện xa xa hòa thành bản nhạc hỗn độn của thành phố thiêng liêng này. Họ bước qua khu chợ cổ, mái vải màu phấp phới, không khí đặc sệt hương cà phê rang, bột nghệ, nhục đậu khấu, mật ong. Trang reo lên: "Chị ơi, nhìn kìa, gia vị đủ màu – như cầu vồng!" Quầy hàng chất đầy ớt đỏ, nghệ vàng, tiêu đen; người bán cười chào bằng tiếng Ả Rập, Trang đáp lại trôi chảy khiến Bennu bật cười. Một ông già rót cà phê đen sánh từ bình đồng cao cổ. Trang mua hai cốc. Bennu nhấp ngụm nhỏ: "Đậm đến mức như nuốt cả nắng vào miệng." Trang cười: "Đắng như thuốc bắc, mà thơm không lẫn được." Tiếp theo là khay baklava óng mật ong, hạt dẻ cười xanh như ngọc. Bennu bẻ đôi, chia cho Trang. Hai chị em vừa ăn vừa đi, chân hòa vào nhịp người. Lối đi mở ra quảng trường nơi mái vòm vàng rực rỡ chiếu sáng chói lòa. Du khách chụp ảnh, người hành hương quỳ gối trong im lặng. Giữa tiếng cầu nguyện vang vọng, Bennu khẽ nói: "Ở đây, niềm tin và quyền lực chồng lên nhau. Không lạ khi cả thế giới tranh giành mảnh đất này." Trang nắm tay Bennu, mỉm cười: "Đi với chị, nơi nào cũng đẹp — dù sa mạc hay thành phố." Hai cô gái – một Ai Cập, một Việt Nam – sải bước giữa Jerusalem, hồn nhiên và ngỡ ngàng. Thành phố thiêng liêng ấy trở thành bức tranh rực rỡ, thấm đẫm hương vị, âm thanh và sắc màu. Chiều muộn, Bennu và Trang lên chuyến xe buýt cuối cùng rời Jerusalem, mang theo ít chà là, cà phê Ai Cập, vài gói gia vị và vải sặc sỡ mua ở chợ. Trên đường về, họ cười kể chuyện phố cổ náo nhiệt, khác hẳn sự tĩnh lặng của ốc đảo. Tới Bennu Inn, Minh đã đứng đợi. "Ngày mai có đoàn khách Ả Rập đặt phòng," anh nói, giọng pha tò mò. "Nghe tên thôi đã thấy phong thái sang trọng." Cả Bennu và Trang ngạc nhiên. Khách Ả Rập không hiếm, nhưng ít ai bay thẳng đến Ein Gedi. Họ vội dọn phòng, thay khăn trải, chuẩn bị nước, hoa khô, tất bật đến khi mặt trời khuất sau dãy Judaean. Ai cũng ngủ muộn, lòng hồi hộp. Sáng hôm sau, tiếng trực thăng xé tan không khí yên tĩnh. Cát tung mù, gió nóng quất vào mặt. Minh, Bennu, Trang và Aten đứng chết lặng nhìn thân máy bạc hạ xuống. Cửa mở, bốn vệ sĩ vest đen bước ra, rồi một thiếu nữ Trung Đông xuất hiện – dáng cao, tóc đen dài, váy trắng tung bay. Cô bước xuống chậm rãi như thể sa mạc đang trải thảm đỏ. Bennu thoáng rùng mình – cô gái ấy tựa như Scheherazade bước ra từ huyền thoại: kiêu sa, trí tuệ, khiến cát cũng phải ngoái nhìn. Trang sững người, Aten nheo mắt giấu vẻ ngỡ ngàng. Cô gái nói giọng êm nhưng lạnh: "Phòng của tôi đã đặt rồi chứ? Chuẩn bị bữa ăn không cay, nhiều trái cây tươi. Và... tôi cần lạc đà để tham quan khi trời chưa quá nóng." Không khí Bennu Inn chùng xuống. Bennu đặt ly ca cao, Aten mang dĩa trái cây; Minh lúng túng suýt đánh rơi chìa khóa. Trang khẽ thì thầm: "Chị ơi... người này còn chảnh hơn công chúa Jerusalem." Bennu huých nhẹ em, nhưng chính cô cũng thấy tim mình rối. Thiếu nữ ngồi xuống, ánh mắt quét quanh, nụ cười thoáng hiện — vừa đủ để khiến cả quán nín thở. Ein Gedi yên bình bỗng hóa thành một sân khấu, nơi một đoá hoa dát vàng vừa xuất hiện giữa sa mạc. "Này bạn," cô cất giọng êm, nhưng rõ ràng và trầm hơn tuổi. "Chúng ta trông có vẻ bằng tuổi nhau cả thôi. Cho nên, tôi sẽ gửi trước một ít để các bạn có chi phí chuẩn bị. Thế sẽ công bằng hơn." Cô không hỏi giá. Không mặc cả. Chỉ một cái nghiêng đầu, môi cong nhẹ. "Năm nghìn shekel." Vệ sĩ hiểu lệnh, rút xấp Shekel xanh mới còn thơm mùi giấy in. Hai tay nâng ngang ngực, bước thẳng đến. Bennu lúng túng. Những tờ tiền dày đặt xuống bàn như cú gõ nhịp lạnh lùng của quyền lực. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để cả Bennu Inn chao đảo. Cùng tuổi. Một người chỉ có đôi bàn tay lo toan khách trọ. Một người vung năm nghìn Shekel như hạt bụi bay trên sa mạc. Khoảnh khắc ấy, ai cũng thấy rõ: đây không phải khách bình thường. Đây là một thế giới khác vừa bước vào Ein Gedi. Bennu bối rối nhận lấy, lòng ngổn ngang. Năm nghìn Shekel – số tiền đủ để lo cho cả quán trọ này suốt nhiều tuần lễ – vừa được đặt lên bàn nhẹ như một cánh hoa. Và ngay khoảnh khắc ấy, sự thật hiển hiện: cô gái kiêu kỳ kia không chỉ đẹp, mà còn mang trong mình uy lực của tiền bạc và thế lực mà Ein Gedi chưa từng thấy.