Chương 4 - Tiểu thư Trung Đông
Bennu Inn vốn quen tiếng cười và chén tách, nay bỗng hóa thành sân khấu kỳ lạ. Trong mắt đôi vợ chồng chủ quán, thiếu nữ kia như nữ hoàng không ngai vừa hạ phàm giữa sa mạc.
Gần mười giờ, nắng bắt đầu gay gắt. Aten nhìn đồng hồ, nói nhanh:
"Cho cô ấy mượn một con lạc đà của Hamid, đi dạo quanh thác David."
Hai vệ sĩ lập tức đi theo, dáng uy nghi như tường thành. Hai người còn lại thu xếp hành lý. Bennu đứng trước quầy, tim đập nhanh, mồ hôi rịn trán.
Cô gọi cho Hamid, giọng dồn dập:
"Anh đem thêm vài con lạc đà, thuê hai người Ba Tư dọn phòng và trang trí thêm. Mọi thứ phải hoàn hảo."
Hamid bật cười: "Anh hiểu rồi, về liền. Đừng lo, Bennu."
Cúp máy, Bennu thở ra, biết đây không chỉ là đón khách — mà là bài kiểm tra đầu tiên để xem Bennu Inn có xứng làm nơi dừng chân cho thiếu nữ quyền lực ấy hay không.
Ở Kibbutz, Hamid gom người. Chỉ một lát đã có hai thanh niên rám nắng nhận lời:
"Khách sang hả? Bao lâu rồi Ein Gedi mới có chuyện này?"
Hamid cười tinh nghịch:
"Không thường đâu. Nếu muốn thấy Scheherazade sống thật thì đi theo tôi, nhưng đừng nhìn trộm nhiều quá."
Hai chàng trai phá lên cười, vác chổi, vừa đi vừa háo hức tưởng tượng "nữ thần Nghìn Lẻ Một Đêm" đang ở quán nhỏ giữa ốc đảo.
Cả Bennu Inn rộn ràng như có hội. Minh bưng nồi súp còn nghi ngút khói, Bennu chạy tới lui giữ vẻ chủ quán thanh lịch. Aten bưng dĩa trái cây, mặt căng như bắt vít. Trang hí hửng, vừa dọn bàn vừa cười khúc khích: "Lần đầu tiên thấy tiểu thư sang chảnh ăn cơm với dân thường."
Thiếu nữ Trung Đông ngồi ngay giữa bàn, dáng như công nương bước nhầm vào quán cơm bình dân.
Vệ sĩ kéo ghế, cô chồng cằm, khẽ liếc: "Cơm trưa rồi đó hả?"
Bennu dạ một tiếng nhỏ như muỗi kêu, bưng tới ly ca cao.
Trong góc, một đôi du khách thì vừa ăn vừa cắn môi cười, thì thầm:
"Trời đất, nhìn kìa... tiểu thư mà ăn cơm quán trọ, giống như đem Ferrari vô đồng gặt lúa vậy."
Trong phút chốc, Bennu Inn không còn là quán trọ Ein Gedi nữa, mà biến thành sân khấu hài kịch: Một tiểu thư ngồi hất tóc như minh tinh, bốn vệ sĩ nghiêm như tượng đá, chủ quán và bạn bè thì hóa thành dàn "phục vụ bất đắc dĩ", chỉ có cái bụng đói là thật: cả quán nghe bụng mình réo ục ục như trống làng...
Minh bê khay ra, trên khay là bốn ly thủy tinh đọng sương lạnh.
"Trà bạc hà đá, mời các anh."
Anh đặt khay xuống, bốn vệ sĩ đồng loạt gật đầu, uống cạn, rồi cùng lúc đặt ly xuống "cạch" một tiếng — âm thanh như nhịp trống dồn khiến Bennu Inn thêm nặng nề.
Trước mặt tiểu thư là tách cà phê Ả Rập nhỏ viền vàng, hương bạch đậu khấu lan tỏa. Bennu từng mua từ Jerusalem để dành, nay thành "bảo bối" cứu nguy.
Leen nhấp nhẹ một ngụm:
"Ừm... khá lắm bạn. Ít ra nơi này còn biết chuẩn bị thứ tử tế."
Một câu đủ khiến Bennu nhẹ nhõm mà nhói lòng; Minh và Trang thì ngẩn ngơ – một tách cà phê thôi mà hóa nghi lễ cung đình.
Bàn ăn được dọn ra: cơm, thịt hầm, rau nướng, salad dầu ôliu.
Bốn vệ sĩ ngồi thẳng, bụng réo mà chỉ dám nhai chậm.
Leen thì khác – ăn từng miếng nhỏ, thanh nhã, mỗi cử động đều như nghi thức hoàng gia.
Đột nhiên, cô ngẩng đầu, ra hệu. Một vệ sĩ lập tức đứng lên, cúi người:
"Tiểu thư Leen Khalida Al-Marsi mời anh chị cùng dùng cơm."
Tên ấy rơi xuống như tiếng trống lệnh. Cả quán sững lại. Bennu khẽ cúi:
"Cảm ơn tiểu thư, nhưng tôi còn việc chuẩn bị lạc đà, xin phép..."
Leen không đáp, chỉ liếc nhẹ. Vệ sĩ kéo ghế kêu két. Cô nghiêng người, ngón tay đặt lên tay Bennu, khẽ ép:
"Ngồi đi, bạn."
Bennu lúng túng, chưa kịp phản ứng thì đã bị đặt ngay cạnh cô.
Minh hốt hoảng chạy tới, bưng chén cơm bằng hai tay như dâng lễ. Một vệ sĩ khác lạnh lùng múc cơm, đặt vào bát cho Bennu, động tác chính xác đến mức như thao tác quân đội.
Còn Leen, vẫn giữ dáng ngồi thẳng, nhón đôi đũa gắp một miếng thịt nướng – hay cá, cũng khó mà phân biệt trong ánh nắng vàng chói – rồi đặt nhẹ vào chén Bennu. Cô nghiêng đầu, cười rất khẽ, giọng êm như mật ong rót: "Cứ tự nhiên nhé."
Bennu cầm đũa mà tay run run. Bên trái là Leen, bên phải là bốn vệ sĩ to như vách đá, tất cả ngồi ăn chậm rãi, trật tự đến mức nghe rõ tiếng muỗng chạm vào chén. Cô chỉ còn biết cúi đầu, cố nuốt từng miếng cơm trong cổ họng khô khốc.
Leen thì không nói thêm lời nào. Thỉnh thoảng chỉ gắp cho Bennu một miếng cá, một lát thịt, rồi gật nhẹ như ra hiệu: ăn đi . Cử chỉ vừa dịu dàng vừa... bất khả chống cự.
Bennu nuốt ực, mặt đỏ bừng. Trong bụng cô kêu trời:
"Mình là chủ quán, lẽ ra phục vụ khách... sao giờ lại thành khách bất đắc dĩ ngồi giữa bàn thế này. Ăn với năm người khách mà ngượng chín người, chắc mặt mình giờ đỏ như tôm luộc mất rồi..."
Đúng lúc Bennu sắp nghẹn thêm miếng cá mà Leen vừa gắp, ngoài sân vang lên tiếng lạc đà rống eng éc . Hamid cùng hai thanh niên Kibbutz lặc lè dắt bầy lạc đà mới về. Cát bụi tung mù, không khí náo động hẳn lên.
Aten ngồi đối diện, mắt chớp nhẹ một cái. Bennu bắt được tín hiệu, lập tức cúi đầu lí nhí:
"Xin phép tiểu thư, tôi... tôi phải ra nhận lạc đà. Sẽ quay lại ngay."
Leen không nói, chỉ khẽ cười, rồi lại cúi gắp miếng rau, miếng cá.
Bennu đứng dậy, lưng vẫn hơi khom khom, chén đũa còn trên tay. Nhưng khi vừa ra tới cửa, cô vụt lao đi như gió. Váy tung bay, dép lẹp xẹp, bỏ mặc sau lưng cả bàn ăn im ắng.
Ngoài sân, Hamid vừa dắt lạc đà vừa ngoái lại, ngạc nhiên thấy Bennu mặt đỏ bừng, tóc rối, thở hồng hộc. Hai thanh niên Kibbutz đi cùng nhìn nhau, bật cười:
"Chủ quán gì mà chạy té khói như bị đuổi ma thế kia? Scheherazade đâu rồi, hay bị công chúa nuốt mất rồi?"
Bennu chỉ quạt tay lia lịa, miệng lắp bắp:
"Đừng hỏi... đừng hỏi... cứu tôi với!"
Hamid và hai thanh niên Kibbutz đó liếc nhau, cùng bật cười mỉm — nụ cười pha chút ngạc nhiên, vừa khó hiểu vừa buồn cười trước cảnh tượng rối rắm trước mắt.
Dùng cơm xong, Leen nói với Aten:
"Tôi bay trực thăng từ Tel Aviv xuống đây, lưng ê ẩm, nhức mỏi khắp người. Chuẩn bị cho tôi một chỗ nghỉ trưa thật thoải mái nhé."
Giữa khu vườn thực vật Ein Gedi nằm trong Kibbutz, Aten giăng một chiếc võng trắng giữa hai thân chà là cao vút, lá reo lấp lánh dưới nắng sa mạc. Vải võng mềm và mát, phảng phất hương nhựa cây. Khi Leen khẽ ngả người xuống, mái tóc nàng buông nhẹ theo gió, đôi mắt khép lại, vẻ yên bình như một công nương đang nghỉ giữa khu vườn thượng uyển của chính mình.
Một vệ sĩ đứng ngay đầu võng, tay cầm quạt nan lớn phe phẩy nhịp đều. Người khác chuẩn bị trang phục chiều: váy nhẹ, khăn choàng mỏng, kính râm. Hai vệ sĩ còn lại thì ngồi ở góc, mắt không rời cảnh vật, như bốn tượng canh giữ cô.
Tất cả đều chậm rãi, nhịp nhàng, tạo nên một cảnh tượng nửa đời thường, nửa cung đình giữa Ein Gedi.
Leen tỉnh giấc sau giấc ngủ ngắn, ánh nắng chiều vàng rót qua tán chà là. Vệ sĩ chỉnh khăn choàng, đưa kính râm. Cô ngồi dậy, khẽ xoay vai, rồi gọi Hamid.
Cô giơ ngón tay, đếm từng mục:
"Chiều nay tôi muốn một lộ trình đơn giản thôi, nhưng phải đúng giờ. Nghe kỹ nhé."
Cô giơ tay, từng ngón chỉ ra như đánh dấu bản đồ trên không:
"Một — từ đây ra Ein Gedi Beach bằng lạc đà. Tôi muốn ngắm Biển Chết từ đó.
Hai — từ đó đi thẳng đến pháo đài Masada bằng xe Jeep. Chúng ta chỉ dừng lại một chút, chụp ảnh, hít thở... tôi sẽ cùng bạn trai tôi quay lại đây nếu ngày mai anh ấy kịp đến Ein Gedi.
Ba — từ Masada quay lại Ein Gedi Beach, lấy lạc đà rồi lững thững về lại Ein Gedi.
Và nhớ... tất cả phải xong trước sáu giờ chiều, để tôi có mặt đúng giờ ăn tối."
Hamid khoanh tay, gật đầu, trong bụng tính toán quãng đường: lạc đà, Jeep, rồi quay vòng lại beach. Bennu đứng cạnh thì thở ra nhẹ, biết chắc chiều nay Ein Gedi lại phải xoay như chong chóng để chiều theo "nàng công chúa" này.
Nắng xế chiều nghiêng xuống Ein Gedi. Đoàn lạc đà rậm rịch tiến ra bờ biển, bụi cát tung mờ sau vó. Leen ngồi trên lưng lạc đà, áo choàng trắng phấp phới, bốn vệ sĩ chia thành hai cặp hộ tống hai bên. Hamid đi đầu, tay cầm dây cương, Bennu theo sau, vừa đi vừa liếc nhìn tiểu thư trên lưng lạc đà mà vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
Biển Chết lấp lánh ánh bạc trước mặt, sóng lăn tăn như tấm gương khổng lồ. Leen dừng lại, nâng tay che mắt, nhìn ra xa:
"Ừ... cũng đáng để cưỡi lạc đà đến đây."
Câu nói nhàn nhạt, nhưng khiến cả đoàn phải ngừng vài nhịp, như chờ lệnh.